Không chiến thuật, không mưu mẹo.
Chỉ lấy mạng người mà lấp.
Hết đợt này đến đợt khác, quân Mãn giẫm lên xác đồng bọn, như thủy triều đen kịt cuồn cuộn dâng lên.
“Giữ vững! Đập c.h.ế.t bọn nó cho lão tử!!”
Cha ta trần trụi thân trên, vung đại đao, t.ử thủ nơi cửa trại.
Hết đá lăn, thì tháo nhà.
Hết gỗ, thì ném đá.
Ngay cả ta, cũng tham chiến – ôm tảng đá to hơn cả người, liều mạng ném xuống.
“Tiểu Man! Cẩn thận!!”
Một tiếng quát lớn vang lên.
Ta còn chưa kịp phản ứng, đã bị ai đó mạnh mẽ đẩy ngã sang bên.
Một mũi tên sắc bén xẹt qua đỉnh đầu, xuyên thủng n.g.ự.c người vừa cứu ta.
“Nhị thúc!!!” – Ta gào lên, lao tới.
Là Nhị thúc Độc Nhãn.
Người bình thường keo kiệt nhất, một đồng tiền cũng bẻ đôi mà tiêu, suốt ngày kêu khổ để dành bạc cưới vợ – chính là ông ấy.
Giờ đây, ông nằm trong vũng máu, ánh sáng duy nhất trong mắt cũng dần tan rã.
“Khụ khụ… Tiểu Man… không sao chứ?”
Máu sùi đầy miệng, nhưng ông vẫn cố gắng nặn ra một nụ cười méo mó.
“Nhị thúc… đừng c.h.ế.t…! Con gọi mẹ…! Mẹ biết y thuật!”
Ta khóc đến nghẹn thở, vụng về lấy tay bịt vết thương đang tuôn máu.
“Vô ích thôi…”
Ông run run nắm lấy tay ta, từ trong n.g.ự.c lấy ra một bọc vải đẫm máu.
Bên trong, là vài miếng bạc vụn, cùng một cây trâm bạc thô kệch.
“Đây… là của hồi môn cả đời Nhị thúc dành dụm… vốn định… xuống núi cưới một tiểu nương t.ử đẹp một chút…”
Ông thở hổn hển, ánh mắt mơ hồ như nhìn xuyên qua khói lửa, trông thấy người vợ chưa từng xuất hiện.
“Cho con… sau này làm sính lễ gả chồng… hoặc… để mẹ con đưa con đến học đường…”
“Nhị thúc cả đời quê kệch… chịu đủ khổ vì không biết chữ… Tiểu Man… con phải thành người đọc sách… đừng… đừng như thúc…”
Bàn tay ông rũ xuống.
Bọc bạc nhuốm máu, lăn xuống bên chân ta.
“Nhị thúc——!!!”
Ta phát ra tiếng gào thét đứt ruột xé gan.
Dưới chân thành, kèn hiệu của quân Mãn lại vang lên.
Nhưng lần này, chúng không đẩy xe công thành, mà dồn ra một đám dân chúng ăn mặc rách rưới.
Có người già, trẻ nhỏ, cả phụ nữ.
Bị quân Mãn kề đao kề thương, vừa khóc vừa bị ép đi đầu trận.
Là những bách tính Thanh Châu chưa kịp chạy thoát.
“Bắn tên! Không b.ắ.n thì chúng ta c.h.ế.t chắc!”
Thẩm Tòng Văn đỏ mắt, gào lên.
“Không được bắn!” – Cha ta giơ tay cản, cả người run lên, “Đó là hương thân của chúng ta! Là dân Thanh Châu!”
“Không b.ắ.n tên, quân Mãn sẽ dùng họ làm lá chắn lao lên! Đến lúc đó cả núi đều c.h.ế.t!”
Cha ta đau đớn nhắm mắt lại.
12.
Đời này ông từng g.i.ế.c người vô số, chưa bao giờ do dự như lúc này.
Ngay khoảnh khắc ấy, một lão thái bà trong đám dân đột nhiên lao vào mũi đao.
“Hương thân! Đừng làm lá chắn cho lũ súc sinh này! Liều mạng với bọn nó!”
“Liều mạng!!”
Những dân chúng từng run rẩy, không biết lấy đâu ra dũng khí, tay không lao vào quân Mãn phía sau.
Dùng răng cắn.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Dùng đầu húc.
Dùng m.á.u thịt yếu ớt, cản bước thiết kỵ tàn bạo.
“Cha! Họ đang giúp chúng ta!!” – Ta gào lên trong nước mắt.
Trên tường thành, Thẩm Ý nước mắt tuôn rơi, nhưng bàn tay lại hung hăng gõ mạnh trống trận.
“Tùng! Tùng! Tùng!!”
Tiếng trống vang như sấm, tiễn đưa những linh hồn bách tính đã mất, cũng như an ủi những người sống còn đang chiến đấu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“G.i.ế.c——!!”
Cha ta gầm lên, từ trên thành nhảy xuống, xông thẳng vào địch trận.
Lần này, vì những hương thân đã dùng mạng mở đường cho chúng ta, chúng ta không thể thua!
12.3
Trận chiến này đ.á.n.h vô cùng gian khổ.
Quân Mãn bị dân chúng liều mạng cản bước, lại bị cha ta dẫn dắt một đám thổ phỉ và binh sĩ đỏ mắt, đ.á.n.h loạn đội hình.
Nhưng... địch đông ta ít.
Chúng ta lấy mạng đổi mạng, còn quân Mãn thì lấy biển người để tiêu hao.
Cho đến chiều tà, quân Thương Ngô dốc cạn chút khí lực cuối cùng.
Quân Mãn cũng thương vong t.h.ả.m trọng.
Mãn tướng cuối cùng thu tàn binh, bỏ lại một bãi thi thể, không cam lòng lui binh.
Chúng ta thắng rồi.
Thắng nhờ địa thế hiểm trở.
Thắng nhờ những cái bẫy của Thẩm Ý.
Thắng nhờ huyết tính của dân.
Thắng... nhờ một lòng quyết tử, không lùi.
Thế nhưng, niềm vui chiến thắng ấy… không ai cảm nhận nổi.
Cha ta được khiêng về, cả người là máu, trông như một túi m.á.u biết thở.
Cánh tay trái bị c.h.é.m sâu thấy xương, bụng còn cắm một mũi tên.
“Giữ… giữ không được nữa…”
Ông yếu ớt nắm tay Thẩm Ý.
“Nương tử… nàng mang Tiểu Man… rút theo đường hầm…
Ta… ta ở lại đoạn hậu…”
Thẩm Ý vừa băng bó, vừa lạnh lùng lắc đầu:
“Đường hầm chỉ đi được vài người.
Còn hơn hai ngàn huynh đệ trên núi thì sao?
Còn thương binh thì sao?”
“Nhưng còn hơn là c.h.ế.t sạch!” – Cha ta cuống lên.
Thẩm Ý không đáp. Nàng chỉ lặng lẽ nhìn ông thật sâu.
Rồi cúi đầu, khẽ hôn lên đôi môi đầy râu xù của ông.
“Diêm Thiết Sơn, chàng tin ta không?”
Cha ta ngây ra:
“Tin… mạng còn giao nàng, sao lại không tin?”
“Tốt.”
*********
Ba ngày sau, Thẩm Ý khoác lên người bộ giá y đỏ thẫm, chính là bộ nàng tự tay may từ vải mua dưới núi, từng nói sẽ dùng để bù cho cha một lễ cưới.
“Tiểu Man, đưa rượu tới.”
Thẩm Ý nâng chén rượu, từng bước bước lên tường thành đã sụp đổ phân nửa.
Khi ấy, quân Mãn lại đã công đến sát trại, đang điên cuồng phá cổng.
“Dừng tay!!”
Một tiếng quát lanh lảnh vang vọng sơn cốc.
Là tiếng Thẩm Ý.
Nàng nói bằng tiếng Mãn.
13
Quân Mãn bên dưới sững sờ tại chỗ.
Ngay cả tên tướng Mãn đầy thịt mỡ cưỡi ngựa kia cũng phải ngẩng đầu nhìn lên.
Hắn thấy trên đầu thành, có một nữ t.ử áo đỏ đứng sừng sững.
Gió cuốn tung tà váy và mái tóc nàng, hừng hực như lửa, đẹp đến khiến lòng người kinh động.
“Ngươi là ai?”
Tướng Mãn hỏi, khẩu âm Hán ngữ cứng nhắc lơ lớ.
Thẩm Ý từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt tràn ngập khinh miệt.
“Ta là chủ nhân của Thương Ngô Sơn, cũng là cốt cách Hán gia mà đám mọi rợ các ngươi vĩnh viễn không thể hiểu được.”
Dứt lời, nàng đổi sang tiếng Mãn lưu loát, giọng tuy không lớn, nhưng lại mang theo nhịp điệu kỳ lạ như tụng kinh.
Nàng đang ngâm nga một đoạn sử thi cổ xưa của người Mãn.