Mà nghĩ lại—
Người giống nàng ta, dường như còn có một kẻ khác.
“Phu nhân.”
Tỳ nữ vội vã bước tới, cung kính nói: “Lão gia sai người mang tới một vật, nói muốn gặp người.”
Nàng xòe tay ra.
Trong lòng bàn tay… rõ ràng là một đôi vòng tay hoa mai.
27
Ta nhận ra nó.
Đó là di vật mẫu thân của a tỷ để lại cho nàng lúc còn sống, cũng là vật nàng trân quý nhất.
Đồng thời, thứ ta sợ nhìn thấy nhất trước đây, chính là đôi vòng tay ấy.
Bởi mẫu thân của a tỷ chính là vì bắt gặp mẹ ta trèo lên giường chủ quân mà bị chọc tức đến phát bệnh rồi qua đời.
Cho nên mỗi lần nhìn thấy nó, ta đều không còn mặt mũi đối diện với a tỷ.
Không dám nhận lấy sự đối đãi tốt đẹp của nàng.
Cũng không dám yên tâm thoải mái để nàng che chở.
A tỷ tâm tư nhạy bén, tự nhiên cũng nhận ra điều đó.
Nhưng nàng không trách ta.
Nàng nói: “Trước kia ta cũng từng vì mẹ muội mà giận lây sang muội. Nhưng Lệnh Dung, từ khoảnh khắc gặp muội lần đầu tiên, ta đã hối hận rồi.”
Từ nhỏ nàng được cha mẹ yêu thương, gia đình hòa thuận.
Hồng Trần Vô Định
Lại chỉ vì một ả tỳ nữ mang lòng bất chính mà gia đình tan nát
Cho nên nói nàng đối với ta hoàn toàn không có khúc mắc, là giả.
Vì thế khi chủ mẫu bệnh nặng, người trong phủ hỏi nàng muốn xử trí ta thế nào.
Trong lòng nàng phiền chán, chỉ thuận miệng nói cứ theo quy củ mà làm.
Đưa đi xa một chút, đừng để nàng nhìn thấy là được.
Nhưng không ngờ đám người bên dưới hiểu sai ý.
Lại nghĩ đến việc chủ quân cũng chán ghét ta, dứt khoát khóa xích sắt lên cổ ta, nuôi như súc sinh.
Nhưng sau đó, vì sao nàng lại hối hận?
Nàng cười khổ: “Trước khi mất, mẫu thân từng dặn ta chỉ được hận phụ thân một người. Nhưng ta luôn cảm thấy chưa đủ. Ta hận phụ thân tới cực điểm, cũng vô thức hận luôn mẹ muội... Cho nên ta muốn tới nhìn thử, nhìn xem nữ nhân đã hủy hoại mẫu thân rốt cuộc trông thế nào.”
Nhưng nữ nhân đó đã c.h.ế.t rồi.
Cho nên nàng chỉ có thể tới nhìn ta.
Nhìn thấy ta áo quần rách rưới, như ch.ó hoang dã thú, nhìn nàng đầy đề phòng, trong cổ họng còn phát ra tiếng gầm gừ.
Chỉ một cái nhìn ấy.
Nàng đã đau như d.a.o cắt trong lòng.
Ai ai cũng nói, ta đáng phải chịu như vậy.
Bởi ta là nghiệt chủng của nữ nhân kia.
Nhưng chưa từng có ai hỏi ta.
Có phải ta tự nguyện được sinh ra hay không.
Mẹ ta vì vinh hoa phú quý mà muốn sinh ra ta.
Phụ thân chúng ta vì sắc d.ụ.c hoan lạc mà sinh ra ta.
Hai kẻ tội đồ không biết liêm sỉ.
Lại tạo nên một đứa trẻ đáng thương.
Vậy nàng còn hận ta điều gì nữa đây?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nàng dịu dàng vuốt mắt ta, trong ánh nhìn mờ mịt của ta mà lên tiếng:
“Cho nên Lệnh Dung, đừng buồn. Đây không phải lỗi của muội.”
"Từ trước tới nay chưa từng là vậy."
(Hồng Trần Vô Định làm, cấm ăn cắp)
28
Ta đi gặp phụ thân ta.
Con đường lát đá cuội trên lối đi tất phải đi qua trong viện, thứ ta cho người đào sẵn trước khi xuất giá, quả nhiên không đào vô ích.
Một cú ngã ấy, ông ta ngã cực kỳ t.h.ả.m.
Những viên đá sắc nhọn được chọn lựa kỹ càng còn mới nguyên, trực tiếp làm gãy xương sống và xương sườn của ông ta.
Khiến Từ đại nhân vốn còn muốn phong quang vô hạn, giờ chỉ có thể nằm liệt trên giường bệnh.
Sống nhờ sự bố thí của người khác, đau đớn đến sống không bằng c.h.ế.t.
Vừa thấy ta, mặt ông ta dữ tợn: “Nghịch nữ!”
Xung quanh ông ta bốc lên mùi hôi thối khó ngửi.
Tỳ nữ chăm sóc ông ta nhìn thấy ta, trong mắt đầy vẻ lấy lòng: “Nhị tiểu thư.”
Ta thưởng cho nàng một thỏi vàng, nhìn dáng vẻ già nua sa sút của phụ thân mình.
Bình thản ngồi xuống cách đó không xa, nói: “Ông từng nói rồi.”
“Chỉ cần ta vào cung, chỉ cần ta cố sức trèo cao, a tỷ sẽ không còn bị bắt nạt ở nhà chồng, tỷ ấy cũng không còn vướng bận. Cho nên, tất cả đều là vì tốt cho tỷ ấy.”
"Ta đã tin."
Nhưng ông ta lừa ta.
Đồng thời, ông ta cũng dùng lời ấy lừa a tỷ.
Chỉ nói nếu a tỷ thật sự hòa ly, hoặc làm tổn hại thể diện hai nhà.
Đến lúc đó, ta là nữ nhi chưa xuất giá, thanh danh cũng sẽ bị nàng liên lụy.
Định sẵn sẽ không có nhà t.ử tế nào tới cầu thân.
Đáng thương cho a tỷ dịu dàng đến vậy.
Biết rõ ta sẽ bị ảnh hưởng, cũng chỉ có thể nghiến nát răng mà nuốt m.á.u vào bụng.
Ông ta hẳn rất đắc ý nhỉ?
Đem hai nữ nhi đùa bỡn trong lòng bàn tay.
Tất cả đều trở thành đá kê chân cho con đường làm quan của ông ta.
Cho nên cũng chẳng thể trách ta.
Khiến ông ta ngã c.h.ế.t trên chính những viên đá kê chân ấy.
Cả đời chỉ có thể sống chung với thứ ô uế dơ bẩn.
Mắt phụ thân như sắp nứt ra:
“Vậy thì đã sao?! Cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy! Huống hồ Chu gia tuy sủng thiếp một chút, nhưng đối với nó cũng không tính là tệ, nó còn gì mà không hài lòng?!”
“Còn ngươi, nghịch nữ như ngươi, ngươi dám mưu hại phụ thân! Chẳng lẽ thật sự cho rằng được Thái hậu nương nương và bệ hạ để mắt tới, là có thể muốn làm gì thì làm sao?!”
"Ngươi có biết cho dù thiên t.ử g.i.ế.c cha, cũng là tội c.h.ế.t không?!"
Mấy tháng nay ông ta nằm liệt trên giường, sống còn chẳng bằng heo ch.ó.
Khó khăn lắm mới gặp được ta, hận không thể đem hết mọi lời nguyền rủa mà mắng ra.
Đáng tiếc, ta không có kiên nhẫn nghe.
Tỳ nữ cầm thỏi vàng kia cũng chẳng kiên nhẫn, bước lên hung hăng tát ông ta một cái, khinh thường:
“Nói thứ nhị tiểu thư muốn nghe đi. Còn dám nói hươu nói vượn, bất kính với nhị tiểu thư, cẩn thận ta khâu cái miệng của ngươi lại!”
Giờ đây ông ta chẳng qua chỉ là một phế nhân.