06
Đúng vậy.
Sao ta lại ôm theo một đứa nhỏ chứ.
Rõ ràng vừa rồi ta còn theo Thái hậu nương nương giá lâm ngự thư phòng.
Theo quy củ, lẽ ra phải tới trước bẩm báo, để mọi người xung quanh chuẩn bị mới đúng.
Thế nhưng lại nhìn thấy một nữ nhân y phục rực rỡ, ăn diện như cành vàng lá ngọc, đang ôm một đứa trẻ trong tã lót.
Bọn họ nói: “Đó là ái thiếp của Đại Lý Tự Thiếu khanh.”
“Nghe nói Thiếu khanh đại nhân nâng niu nàng ta như châu như bảo, ngay cả chính thê cũng phải tránh mũi nhọn. Cũng vì trong thâm cung tin tức bế tắc, hôm qua có cung nữ mới vào đây, chúng ta mới biết được.”
“Bọn họ còn nói Chu Thiếu khanh yêu nàng ta như mạng. Chỉ riêng chuyện nàng ta lưu lạc phong trần năm xưa, Thiếu khanh đại nhân vung ngàn vàng chuộc người về đã trở thành giai thoại truyền khắp nơi rồi. Chưa kể sau khi cưới chính thê chưa đầy ba tháng đã nạp nàng ta làm thiếp, lụa là gấm vóc, châu báu xiêm y, chưa từng thiếu thứ gì, sống còn thoải mái hơn cả đương gia chủ mẫu.”
Quan viên triều đình cùng một kỹ nữ thanh lâu dây dưa công khai như vậy, vốn là chuyện cực kỳ mất thể diện, đáng lẽ phải bị đàn hặc.
Nhưng Chu gia quả thực rất có thủ đoạn, chỉ nói Liễu Thiến Nương là hậu nhân cố nhân, có ân với Chu gia, cho nên dù bị thiên hạ dị nghị cũng nhất định phải ra tay cứu giúp.
Nhất thời, chuyện nhục nhã của gia tộc lại bị biến thành Chu Cảnh Hoàn trọng tình trọng nghĩa, không quên ân tình.
Thế nhưng trong cái gọi là ân tình ấy...
Hồng Trần Vô Định
Ai từng để tâm đến vị chính thất chịu đủ mọi tủi nhục kia?
Không ai cả.
Nàng mà so đo, chính là ghen tuông.
Nàng mà nổi giận, chính là độc ác.
Ân tình ngập trời ấy ép nàng đến không thở nổi.
Lễ pháp vô tận ấy khiến nàng không thể động đậy.
Nhưng—
Đó rõ ràng là đích tỷ của ta mà.
Là người từng cầm tay dạy ta viết chữ, không biết mệt mà dạy ta hiểu lễ nghĩa.
Người tốt như tỷ ấy, khi biết ta chính là nghiệt chủng do tỳ nữ rửa chân sinh ra...
Nhìn thấy ta tranh thức ăn với ch.ó, trên cổ đeo xích sắt như súc vật.
Ai ai cũng bảo nàng bỏ mặc ta đi, đừng xen vào nhiều chuyện.
Bởi đó là ý của chủ quân.
Ông ta chán ghét sự thấp hèn của tỳ nữ rửa chân, hận bà khiến phu nhân sinh lòng xa cách với mình, cho nên sau khi bà sinh ra ta liền trực tiếp ban c.h.ế.t.
Còn ta, là nghiệt chủng, tội cũng không thể tha.
Dường như chỉ cần như vậy, ông ta sẽ không còn cảm thấy áy náy, phu nhân cũng sẽ cùng ông ta hòa hảo như lúc ban đầu.
Nhưng ông ta sai rồi.
Phu nhân không tha thứ cho ông ta, trái lại vì chịu không nổi đả kích mà bệnh tật triền miên, ba năm sau liền qua đời.
Còn ta...
Cũng trở thành một con súc sinh nhỏ bé trong Từ phủ rộng lớn.
Định sẵn phải mang theo dòng m.á.u tội lỗi ấy, sống lay lắt trên đời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nếu như...
Đích tỷ chưa từng xuất hiện.
Nàng nhìn đôi mắt đen láy của ta, cùng ánh mắt cảnh giác như ch.ó hoang, trong mắt thoáng qua một tia đau xót, nói:
“Người có lỗi, rõ ràng là mẹ của muội ấy và phụ thân mà.”
“Muội ấy chỉ là một đứa trẻ, từ lúc sinh ra đã không thể tự chọn lựa, vậy thì có lỗi gì chứ?”
07
Ta chính là được nàng nuôi lớn như vậy.
Nàng nói: “Lệnh Dung, thế đạo gian nan, có thể sống được đã là tốt rồi, không cần quá cố chấp đúng sai của quá khứ.”
Nàng lại nói: “Lệnh Dung, phải chăm chỉ luyện chữ, không được lười biếng. Nữ t.ử đọc nhiều sách một chút, chung quy chẳng có gì xấu.”
Nàng cũng từng nổi giận, dùng thước gỗ đ.á.n.h vào lòng bàn tay ta, rơi nước mắt:
“Ai cho muội làm người khác bị thương? Muội có biết đó là trưởng t.ử nhà Thị lang không? Nếu không phải hôm nay giữa chốn đông người, hắn đuối lý nên không tiện làm lớn chuyện, chuyện muội suýt c.ắ.n đứt tay hắn, cũng đủ khiến muội bị đ.á.n.h c.h.ế.t rồi!”
Còn ta thì sao?
Ta nhất quyết không chịu buông, sống c.h.ế.t không nhận sai, thậm chí trong mắt còn lóe hung quang:
“Ai bảo hắn dám khinh bạc a tỷ! Ta sẽ c.ắ.n c.h.ế.t hắn! Hút cạn m.á.u hắn!”
“Câm miệng!”
Nàng ngắt lời ta, ném luôn cái thước gỗ chỉ dùng để dọa người kia đi, cuối cùng vẫn ôm ta vào lòng, run giọng nói:
“Không được nói bậy. Muội quên lời a tỷ rồi sao? Muội là nhị tiểu thư Từ phủ, không phải tiểu súc sinh, không cần c.ắ.n người, càng... càng không được như dã thú mà ăn lông uống m.á.u.”
Nàng là người đầu tiên phát hiện ra ta là quái vật.
Có lẽ vì từ nhỏ đã quen bị nuôi như súc sinh.
Hoặc cũng có lẽ vì đã tranh giành quá nhiều với ch.ó dữ.
Thần trí của ta không giống người thường.
Cho nên mỗi lần chịu uất ức, phản ứng đầu tiên của ta không phải nhẫn nhịn cầu toàn.
Mà là xé xác và g.i.ế.c ch.óc.
Nàng từng vì chuyện này mà lo lắng không thôi.
Bởi người t.ử tế cưới thê t.ử, luôn muốn cưới người hiền lương.
Nếu biết bộ dạng này của ta, hôn sự nhất định sẽ tan vỡ.
Đến lúc đó, với tính tình bạc bẽo của phụ thân, chắc chắn sẽ thấy ta làm mất mặt mà ban cho ta ba thước lụa trắng.
Cho nên nàng từng dặn ta: “Lệnh Dung, bất kể xảy ra chuyện gì, cũng không được giống như trước nữa. Nếu không, muội sẽ bị đ.á.n.h c.h.ế.t.”
Nhưng nếu không xé xác g.i.ế.c ch.óc...
Vậy khi chịu uất ức thì phải làm sao đây?
Đích tỷ nhẹ nhàng vỗ lưng ta, dịu dàng cười:
“Ngốc quá. Nếu thật sự chịu uất ức, đương nhiên phải tới tìm a tỷ. Muội là cô nương có tỷ tỷ chống lưng, a tỷ đương nhiên sẽ đòi lại công bằng cho muội. Cho nên đáp ứng a tỷ, được không?”
Không được.
Ký ức chợt ùa về.
Cung nhân khe khẽ bàn tán: “Nói mới nhớ, vị Chu phu nhân kia hai tháng trước đột nhiên bạo bệnh qua đời rồi.”