08
A tỷ của ta c.h.ế.t rồi.
Hôm qua ta mới nhận được tin.
Một phong gia thư báo tang đến muộn.
Bên trên dày đặc những lời răn dạy, bảo ta phải làm sao để lấy lòng Thái hậu, làm rạng danh gia tộc.
Tin c.h.ế.t của a tỷ...
Cũng chỉ là một câu nhắc qua hời hợt xen lẫn trong đó.
Đủ để nói hết sự bạc tình của phụ thân chúng ta.
Cho nên a tỷ à.
Ta không thể đáp ứng nàng nữa rồi.
Bởi không còn nàng, sẽ chẳng còn ai thay ta đòi lại công bằng mỗi khi ta chịu uất ức.
Đương nhiên, ta cũng chỉ có thể trở về như thuở ban đầu.
Trở lại làm con dã thú ăn lông uống m.á.u, g.i.ế.c người như ngóe kia.
Vì thế, hôm nay khi Thái hậu nương nương vì ta làm việc có công mà hỏi ta muốn ban thưởng gì.
Ta đã nói: “Nô tỳ muốn gả vào Chu gia, làm kế thất cho vị đại thiếu gia vừa mất thê t.ử của Chu gia.”
09
Mà giờ đây, ta nhìn nữ nhân có liên quan không nhỏ tới cái c.h.ế.t của a tỷ.
Nàng ta hoàn toàn không chú ý tới ta.
Vẻ mặt chán ghét ôm đứa trẻ trong tã lót, oán trách:
“Rốt cuộc còn phải đợi bao lâu nữa? Nặng c.h.ế.t đi được. Chỉ là một nghiệt chủng thôi mà, nếu không phải Cảnh Hoàn ca ca nói nhất định phải mang theo mới có thể cầu bệ hạ ban hôn, ta thật muốn ném quách nó đi!”
“Còn con hồ ly tinh mẹ của nó nữa, cũng chẳng biết trước khi c.h.ế.t đã dùng bùa mê t.h.u.ố.c lú gì, khiến Cảnh Hoàn ca ca mấy ngày nay ăn không ngon ngủ không yên, vậy mà càng lúc càng để tâm tới một kẻ đã c.h.ế.t! May mà ta phát hiện kịp thời, vội vàng dẫn dắt hắn, nếu không chẳng phải tiện nhân kia đã đạt được gian kế rồi sao?!”
Tỳ nữ bên cạnh nghe vậy vội vàng an ủi:
“Di nương đừng phiền lòng. Nghiệt chủng này tuy phiền phức, nhưng cũng có chỗ tốt. Hiện giờ Thiếu khanh đại nhân chỉ có duy nhất một đứa con nối dõi, đặt dưới gối người nuôi dưỡng, chẳng phải người muốn thế nào thì được thế ấy sao?”
Nghe vậy, sắc mặt Liễu Thiến Nương mới dịu xuống:
“Cũng phải. Ta cứ việc nuôi nó thành phế vật, tới lúc con ta sinh ra, xem còn ai dám tranh với con ta nữa!”
Giọng nàng ta đầy đắc ý, mỉa mai cười nhạo:
“Từ Thục Nghi à Từ Thục Nghi, ngươi không ngờ đúng không? Lúc sống ngươi tranh không lại ta, c.h.ế.t rồi, con trai ngươi cũng vẫn tranh không lại con trai ta!”
Thấy thời gian cũng gần đủ, nàng ta giơ tay, hướng về phía đứa trẻ trong lòng, ánh mắt tàn nhẫn:
“Tiểu súc sinh, ngươi không khóc, bệ hạ làm sao mềm lòng? Hắn không mềm lòng, ta làm sao ngồi được vị trí đương gia chủ mẫu? Ngươi nên cảm tạ đại ân đại đức của ta đi, ít nhất ta còn chừa cho ngươi một con đường sống!”
Nói rồi, móng tay dài nhọn liền hung hăng hướng về phía lưng đứa nhỏ mà véo xuống.
Nhưng còn chưa kịp động thủ.
Đã nghe bên cạnh vang lên tiếng thét kinh hãi của tỳ nữ.
Hồng Trần Vô Định
Nàng ta theo bản năng quay đầu.
Chát!
Một cái tát giáng mạnh tới, hung hăng quất thẳng lên mặt nàng ta!
Nàng ta bị đ.á.n.h nghiêng cả đầu, nhìn thấy ta mặc y phục tương tự cung nữ, không dám tin nổi mà quát:
“Một tiện tỳ như ngươi mà dám động tới ta?!"
Đáng tiếc lời còn chưa dứt, đã là cái tát thứ hai, rồi thứ ba.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lực tay vừa mạnh vừa vững.
Đều là bản lĩnh ta học được trong cung mấy năm nay.
Mấy cái tát giáng xuống, đợi đến khi nàng ta phản ứng lại thì đã không còn kịp nữa.
Gương mặt kiều diễm mà nàng ta lấy làm kiêu ngạo đã sưng đỏ như đầu heo.
Mà giọng ta lạnh băng: “Cung quy nghiêm ngặt, hạng người tạp nham nào cho phép nàng ta ở đây ồn ào kinh động thiên gia?!”
Sự việc xảy ra quá đột ngột.
Đám cung nhân nhìn thấy ta, sắc mặt đầy hoảng sợ, vội vàng quỳ xuống:
“Lệnh Dung cô cô!”
Bọn họ sợ ta.
Bởi trong hoàng thành này, ta chính là lưỡi đao thuận tay nhất trong tay Thái hậu nương nương.
Làm việc từ trước đến nay luôn lạnh lùng vô tình, ra tay cực kỳ tàn nhẫn.
Kẻ nào ngoan cố chống cự, không ai không bị xử phạt nghiêm khắc theo cung quy, tuyệt không dung thứ.
Huống hồ ta còn từng nhận lệnh Thái hậu nương nương, ở bên cạnh tiểu thiên t.ử cho tới lúc đăng cơ.
Chỉ là những chuyện này, Liễu Thiến Nương hiển nhiên không biết, cho nên mới điên cuồng gào thét:
“Mặt của ta! Mặt của ta!”
“Tiện tỳ, ngươi sao dám động vào mặt ta! Ta là Thiếu khanh phu nhân! Ta là Thiếu khanh phu nhân tương lai!”
Nàng ta vừa hét vừa đưa tay chụp lấy ta, đứa trẻ trong tay tự nhiên trượt xuống.
Đáng tiếc còn chưa chạm được tới ta, đã thấy một bóng đen đập thẳng về phía mình!
Rầm!
Hai người va vào nhau, sau đó cùng ngã mạnh xuống đất thành một đoàn!
Liễu Thiến Nương hét t.h.ả.m một tiếng, hung hăng đẩy tỳ nữ đang kêu đau trên người mình ra, mắng lớn:
“Đồ ngu! Còn không mau cút xuống!”
Nói rồi ngẩng đầu lên, vừa vặn nhìn thấy đứa trẻ đã được ôm vững vào lòng.
Mà người đón lấy nó, khi nhìn thấy gương mặt trắng trẻo mũm mĩm kia, ánh mắt chợt dịu đi trong thoáng chốc.
Không vì gì khác.
Chỉ bởi đôi mắt tròn vo ấy, giống a tỷ đến lạ.
Nó nhìn ta mà không khóc.
Chỉ tò mò chăm chú nhìn ta.
Huyết thống quả nhiên luôn kỳ diệu như vậy.
Chỉ một ánh nhìn, nó đã ê a vươn đôi bàn tay nhỏ về phía ta:
“Y... y...”
A nương của nó.
Từ lúc nó sinh ra đến giờ, người đầu tiên nàng dạy nó gọi không phải “mẫu thân”.
Mà là “di di”.
Nàng đã nói gì với nó nhỉ?
Chắc hẳn sẽ cười nói với nó:
“Tiểu di của con gửi thư tới rồi. Đợi được Thái hậu nương nương ban ân xuất cung, muội ấy sẽ tới thăm con. Đến lúc đó, nếu con biết gọi muội ấy, muội ấy nhất định sẽ vui lắm.”
Nhưng a tỷ à, vì sao?
Vì sao ta chẳng hề vui vẻ chút nào?