Lệnh Dung

Chương 5



Rồi trong hết lần này đến lần khác Liễu Thiến Nương hoặc rơi xuống hồ, hoặc trúng độc...

 

Nó hoàn toàn vỡ vụn.

 

Đến cuối cùng, cả hai đều trở nên dữ tợn, đ.â.m thẳng vào tim nhau.

 

Hắn từng nói: “Chẳng phải nàng luôn tự cho mình thanh cao sao? Có bản lĩnh thì trăm năm sau đừng vào phần mộ Chu gia ta, tránh phải chôn chung với hạng kỹ nữ thanh lâu mà nàng khinh thường nhất!”

 

Nàng đáp: “Được.”

 

Và nàng thật sự làm được.

 

Một trận hỏa hoạn.

 

Thiêu sạch tất cả.

 

Đồng thời cũng để lại trong lòng hắn một vết sẹo không thể xóa nhòa.

 

15

 

“Cho nên ngươi dựa vào cái gì mà trách ta?!”

 

Chu Cảnh Hoàn hoàn toàn mất khống chế.

 

Những ngày qua, nỗi uất hận bị đè nén cùng thứ tình cảm chẳng rõ đầu đuôi kia cuối cùng cũng bộc phát:

 

“Là nàng ấy không dung được người khác! Là nàng ấy không nhìn nổi Thiến Nương sống tốt! Hết lần này đến lần khác muốn ra tay hãm hại Thiến Nương! Ghen tuông độc ác như vậy, nếu ở nhà khác, sớm đã bị hưu thê báo quan rồi! Nhưng lần nào? Lần nào ta chẳng chỉ phạt nàng ấy cấm túc, chép kinh là xong chuyện?!”

 

Hắn cố sức nhìn vào mặt ta, như thể xuyên qua gương mặt này để nhìn một người khác:

 

“Ta nâng đỡ Từ gia, quyền quản hậu viện cũng giao hết cho nàng ấy, không cho Thiến Nương nhúng tay nửa phần. Ngay cả căn bệnh kia của nàng ấy, ta cũng chẳng biết đã tìm bao nhiêu d.ư.ợ.c liệu quý giá. Ta đã bảo hộ nàng ấy như thế rồi, nàng ấy còn gì không hài lòng?! Khắp Kim Lăng này, nhà quyền quý nào mà chẳng tam thê tứ thiếp?!”

 

“Cho nên nàng ấy dựa vào cái gì mà hận ta? Dựa vào cái gì?!”

 

Đùng!

 

Bầu trời dường như sắp đổi sắc.

 

Tiếng sấm nổi lên liên hồi.

 

Tiếng trẻ con khóc càng thêm ch.ói tai.

 

Một giọt nước mắt rơi xuống.

 

Vị Thiếu khanh đại nhân từ trước tới nay luôn kiêu ngạo ngang ngược, giờ phút này hai mắt đỏ hoe, trong mắt yêu hận đan xen.

 

Sau đó bị ta tát lệch cả đầu.

 

Hắn: “...”

 

Mọi người: “...”

 

Ta: “Ngươi đang sủa cái thứ ch.ó má gì vậy?" 

 

“A tỷ của ta c.h.ế.t rồi, cho nên ngươi cũng phải c.h.ế.t.”

 

16

 

Chu Cảnh Hoàn cuối cùng cũng hiểu.

Hồng Trần Vô Định

 

Nói những lời này với ta đều là phí công vô ích.

 

Bởi ta vốn là một kẻ điên vô tình vô nghĩa.

 

Trong lòng ta chỉ có duy nhất một suy nghĩ—

 

A tỷ c.h.ế.t rồi, vậy thì tất cả mọi người đều phải c.h.ế.t theo.

 

Còn thứ tình yêu mà hắn luôn miệng nhắc tới?

 

Đó là thứ gì?

 

Chẳng phải chỉ giống con ch.ó hoang năm xưa tranh thức ăn với ta, chạy ra ngoài nửa canh giờ rồi tha về, vứt trong cái hố nào đó —

 

Một bãi cứt ch.ó mà thôi.

 

17

 

Liễu Thiến Nương đột nhiên hoảng sợ hét lên: “Cảnh Hoàn ca ca!”

 

Không phải vì Chu Cảnh Hoàn bị thương mà nàng ta đau lòng.

 

Mà bởi nàng ta bị ta túm lấy cổ áo phía sau như xách một con ch.ó, tùy tiện ném văng ra ngoài.

 

Điên rồi!

 

Hành vi này căn bản không giống người thường!

 

Ngược lại giống hành vi của dã thú hơn!

 

Chu Cảnh Hoàn cuối cùng cũng hoàn hồn, muốn ngăn cản, quát lớn:

 

“Từ Lệnh Dung, ngươi làm càn!" 

 

"Đây là ngự tiền!" 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Trước mặt thiên t.ử mà ngang nhiên đả thương người khác, chẳng khác nào hành thích! 

 

Đó là tội tru di cửu tộc!

 

Tiểu thiên t.ử bị điểm danh: “...”

 

Trong tay ngài bị nhét cho một đứa trẻ, lúng túng không biết làm sao.

 

Nhìn thấy ta ra tay, theo bản năng mở miệng: “Lệnh Dung cô cô, người...”

 

Ta cuối cùng cũng trả lời câu hỏi đầu tiên của ngài.

 

Vì sao ta lại ôm theo một đứa trẻ?

 

“Bệ hạ, đó là cháu ngoại của nô tỳ.”

 

Đó là đứa cháu ngoại mà a tỷ để lại cho ta.

 

Năm xưa ta được Thái hậu nương nương phái tới bảo vệ ngài trong lãnh cung, lúc hai chúng ta nương tựa vào nhau, ta từng kể với ngài rồi.

 

Tiểu thiên t.ử nghẹn lời: “...”

 

Ngài nhìn đứa trẻ đang khóc trong lòng, lại nhìn Liễu Thiến Nương ăn mặc lộng lẫy và Chu Cảnh Hoàn.

 

Những lời muốn nói bị ngài nuốt ngược trở vào, cuối cùng hóa thành:

 

“Trên bàn của trẫm có trấn chỉ!”

 

Choang!

 

Rốt cuộc cũng là Đại Lý Tự Thiếu khanh, thân thủ không tầm thường.

 

Chu Cảnh Hoàn cứu được Liễu Thiến Nương.

 

Mà ta cầm lấy trấn chỉ trên bàn.

 

Không chút do dự ném mạnh về phía Chu Cảnh Hoàn đang chắn trước mặt nàng ta!

 

Chu Cảnh Hoàn: “!”

 

18

 

Trấn chỉ được điêu khắc từ ngọc thượng hạng, bốn góc sắc nhọn như lưỡi d.a.o.

 

Nó xẹt qua mặt hắn.

 

Cuối cùng đập mạnh lên đỉnh đầu.

 

Một dòng m.á.u cứ thế chảy xuống.

 

Khung cảnh hoàn toàn tĩnh lặng.

 

Thiên t.ử che mắt đứa trẻ trong lòng.

 

Tiếng khóc của hài t.ử lập tức ngừng lại.

 

Bầu trời như bị x.é to.ạc một lỗ lớn.

 

Cơn mưa âm u ấp ủ bấy lâu cuối cùng cũng ào ào trút xuống.

 

Giọng của thái giám dẫn đường đặc biệt the thé ch.ói tai:

 

“Thái hậu nương nương giá lâm!”

 

19

 

Trường bào trải dài, ngọc bội leng keng.

 

Vị chủ nhân tôn quý của hậu cung thong thả bước tới. 

 

Người ngước mắt quét nhìn khung cảnh trước mặt.

 

Chỉ thấy thiên t.ử ôm hài t.ử, tiểu thiếp bị dọa đến ngây người, vị Thiếu khanh đầu rơi m.á.u chảy, cùng ta đang cầm trấn chỉ, lạnh lùng nhìn m.á.u của kẻ thù chảy tới bên chân mình.

 

“Chuyện... chuyện này là thế nào?!”

 

Thái hậu lộ vẻ kinh ngạc.

 

Liễu Thiến Nương cầu sinh mãnh liệt, vừa nhìn thấy Thái hậu như thấy cọng rơm cứu mạng, lập tức nước mắt rơi như mưa:

 

“Nương nương, xin người làm chủ cho Thiếu khanh đại nhân!”

 

Nàng ta định chỉ vào tiểu thiên t.ử, nhưng lại không dám, chỉ có thể oán hận chỉ về phía ta:

 

“Ả tiện tỳ này mê hoặc bệ hạ, lại dám công khai hành thích mệnh quan triều đình! Đây là tội đại nghịch! Xin nương nương minh xét! Trừng trị gian nịnh!”

 

Nàng ta cuối cùng cũng hiểu rồi. 

 

Tiểu thiên t.ử và ta cùng một phe.

 

Cho nên Chu Cảnh Hoàn mới t.h.ả.m bại như vậy.

 

Nhưng may mà, vị trí của tiểu thiên t.ử vẫn chưa vững.

 

Người đang nắm quyền hiện giờ, là Thái hậu.