Trình Tri Diễn sống lại rồi.
Ta chỉ tùy ý liếc hắn một cái, liền có thể cảm nhận được sự thay đổi trong khí độ quanh người hắn.
Đó là thứ uy nghi đã nhiễm qua chốn quan trường vài năm mới có được.
Tuyệt đối không thể xuất hiện trên một kẻ nghèo khó vừa mới vào kinh ứng thí.
Trong đáy mắt Trình Tri Diễn thoáng qua một tia mờ mịt.
Đợi đến khi hắn nhìn rõ xung quanh.
Đặc biệt là khi ánh mắt rơi xuống gương mặt trẻ trung non nớt của ta, niềm vui sướng khổng lồ liền dập dềnh lan ra trên khuôn mặt hắn.
Hắn kích động bước lên, một tay kéo c.h.ặ.t lấy tay ta.
“Chiếu Vãn, ta… ta vậy mà đã trở lại rồi.”