Tỷ ấy bị người ta lôi đi.
Còn ta bị người ta đè c.h.ặ.t xuống đất.
"Tỷ tỷ..."
Mộ Vản cười nhạt: "Hôm nay cơn giận coi như đã nguôi, sau này nếu các ngươi còn dám không coi trọng mặt mũi của ta, hậu quả tự chịu."
Xuân Dương tỷ tỷ, cứ như thế trước mặt ta mà bị ném xuống giếng.
Tiếng "tõm" vang lên, tiếng vùng vẫy dần biến mất.
Mộ Vản vô cùng đắc ý.
Còn ta thì ngất lịm đi.
20
Ta được sư tỷ bế về phòng, thay t.h.u.ố.c cho ta.
"Nha hoàn tên Xuân Dương kia, ta đã nhờ người an táng t.ử tế rồi, muội yên tâm dưỡng thương đi."
Những ngón tay lạnh giá của tỷ ấy lướt qua vai ta, nước mắt rơi trên những vết thương: "Tiểu Ngũ, hay là chúng ta về tiêu cục, tiếp tục sống những ngày bình lặng, cơm no áo ấm chẳng phải tốt sao?"
"Sư tỷ, muội đã dốc hết sức mới đi được tới ngày hôm nay, chỉ còn nửa tháng nữa thôi, muội sẽ có cơ hội giãi bày, đòi lại công đạo cho bản thân. Dù thế nào đi nữa muội cũng không thể bỏ cuộc, càng không thể liên lụy đến người khác."
Ta thu mình trong lòng sư tỷ: "Sư tỷ, muội hoàn toàn có thể tìm thời cơ g.i.ế.c c.h.ế.t bọn chúng trong phủ, nhưng như vậy thì bách tính trấn Hạnh Hoa vẫn sẽ c.h.ế.t một cách oan uổng. Điều muội muốn là công đạo, là bọn chúng phải nhận tội đền mạng. Muội sinh ra trong nhà nghèo khó, nhưng mạng của cha mẹ muội, mạng của tỷ tỷ muội, và mạng của cả trấn, không phải là thứ rẻ rúng."
"Đó là hàng trăm sinh mạng bằng xương bằng thịt."
Sư tỷ không khuyên nhủ nữa, ta uống t.h.u.ố.c rồi chìm vào giấc ngủ.
Trong mơ ta vẫn thấy tỷ tỷ.
Tỷ tỷ vừa mới sinh con xong, nhưng trên bụng lại có một lỗ thủng rỉ m.á.u.
Tỷ ấy khóc: "A Ngũ, tỷ tỷ hối hận rồi, tỷ tỷ muốn về nhà."
"A Ngũ, muội cứu tỷ tỷ với, tỷ tỷ đau quá, khổ quá."
Thoắt cái đã là gương mặt của cha và mẹ, mẹ ôm lấy cổ nhưng chẳng thể cản nổi dòng m.á.u đang phun ra: "A Ngũ, con mau chạy đi, mau chạy đi con!"
Trong mơ, dù ta có cố gắng thế nào cũng không thể nắm được tay họ.
Lý bà bà đầy m.á.u, che chở cho cháu nội, bà co rúm trong góc, lại không nhìn thấy sau lưng đứa cháu nhỏ có một vết d.a.o c.h.é.m dài.
"A Ngũ à, con mau đi đi."
Người dân trấn Hạnh Hoa trong mơ đều đang gọi tên ta.
"Lâm A Ngũ, con phải sống thật tốt nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"A Ngũ, đi nhanh đi, chúng ta không địch lại bọn chúng đâu."
Trong mơ, ta chạy bán sống bán c.h.ế.t, thế nhưng khắp nơi đều là mảnh đất cháy đen.
Mỗi nơi ta đi qua đều thấy những gương mặt quen thuộc đang xua đuổi ta đi.
Cuối giấc mơ, là cha và mẹ đẩy ta ra khỏi tấm biển đề tên trấn Hạnh Hoa.
"A Ngũ, mau đi đi."
"Đây không phải nơi con nên quay lại."
Ta vừa mở mắt đã thấy mình ở Lưu Ngọc tiêu cục, sư nương đỏ hoe hai mắt, thấy ta tỉnh lại mới vội gọi thầy t.h.u.ố.c.
"Tiểu Ngũ nhà ta tỉnh rồi, cũng không còn sốt nữa, đại phu người mau xem thử."
Sư phụ ngồi lặng lẽ bên chiếc bàn tròn.
Thầy t.h.u.ố.c bắt mạch cho ta rồi mới thở dài nhẹ nhõm: "Tiểu Ngũ khí huyết uất kết, cơ thể vốn đã không điều hòa, lại bị trượng phạt dã man nên mới dẫn đến công tâm, gây ra bệnh tật. May mắn là lần này đã thoát khỏi cửa t.ử, sẽ không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa."
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Thầy t.h.u.ố.c lui ra ngoài sắc t.h.u.ố.c.
Sư phụ nhìn chằm chằm vào mắt ta: "Ta đã đến Vương phủ nói với Thế t.ử rằng từ nay con không cần tới đó nữa, cứ ở lại tiêu cục làm một tiểu tiêu sư bình yên là được. Ta và sư nương không có con cái, con là con của Vô Dung và A Xảo, chúng ta sẽ xem con như con ruột. Sau này khi ta trăm tuổi, Lưu Ngọc tiêu cục này chính là của con."
Giọng nói của ông càng lúc càng già nua.
"Đứa trẻ à, đấu không lại thì sao phải cố chấp? Trên đời này vẫn còn người xót xa cho cái mạng nhỏ của con. Trời cao có mắt, quan lại bao che cho nhau, kẻ quyền quý kết bè kết cánh. Ngay cả vị phò mã đồng hương với con, hắn cũng dùng những người sống sót làm con bài để liên minh với Bình Nam Vương phủ, định đem họ dâng lên phủ vào ngày mừng thọ lão Vương gia. Hắn muốn ta nhắn lại với con rằng hắn hối hận rồi, nể tình các con lớn lên cùng nhau nên sẽ không tố cáo con nữa."
Ta giận đến mức không nói nên lời, run rẩy toàn thân đổ gục vào lòng sư nương.
"Không, ta phải quay lại."
"Ta, phải, quay, lại."
"Tỉnh lại đi con. Ta đã đưa con từ Bình Nam Vương phủ về đây rồi. Từ nay về sau, con không còn là hộ vệ cho Thế t.ử phi của Bình Nam Vương phủ nữa. Trận đòn đau đớn này, chẳng lẽ con còn chưa nghĩ thông suốt sao? Nếu cha mẹ con nhìn thấy con trong bộ dạng thế này, họ sẽ đau lòng đến nhường nào."
Sư phụ xoay người rời đi.
Sư nương chỉ lặng lẽ ôm lấy ta: "Con à, hãy nghỉ ngơi dưỡng sức đi, con đã hôn mê ba ngày rồi."
"Sư nương, chỉ còn bảy ngày nữa là đến thọ thần của lão Vương gia, Thánh thượng cũng sẽ đích thân đến dự. Họ còn muốn thưởng hoa Mẫu Đơn, đó là cơ hội duy nhất của con."
21
Thời gian trôi qua từng ngày, thấm thoát đã đến đêm trước ngày tổ chức thọ yến của lão Vương gia Bình Nam Vương phủ.
Ta ở lại Lưu Ngọc tiêu cục, không hề hay biết chuyện bên ngoài, mãi đến khi Vương sư huynh phụng mệnh đến khuyên giải ta.
"Sư muội, trời có sập xuống thì vẫn còn có sư phụ và các sư huynh chống đỡ."