Thân xác và tinh thần ta đã sớm cận kề bờ vực sụp đổ, chỉ đành lấy hết can đảm đáp: "Dân nữ không dám bàn tán về ý chỉ của Thánh thượng, chỉ là dân nữ cho rằng nên trả lại sự công đạo cho người đã khuất. Họ vô tội, vậy mà chỉ vì một câu lệnh của người quý tộc đã phải mất mạng dưới suối vàng."
Thánh thượng vỗ bàn: "Ngươi gan to lắm! Chuyện này cứ quyết định như vậy. Nếu hôm nay chuyện này truyền ra ngoài, trẫm nhất định không tha cho tất cả những kẻ có mặt ở đây!"
Thánh thượng toan bước xuống khỏi cao đài.
Ta nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo ngài, nghẹn ngào nói từng tiếng: "Cầu xin Thánh thượng, hãy cho những người đã khuất một sự công đạo. Mạng của chúng tôi, không phải là mạng cỏ rác."
Thánh thượng hất văng ta ra, lệnh cho người vả miệng ta, rồi quay lưng rời đi không ngoảnh đầu lại.
Cái tát giáng xuống mặt, đau rát.
Sư phụ muốn đứng chắn trước mặt ta, nhưng tên đại thái giám hành hình lại mỉa mai: "Ta khuyên các ngươi tốt nhất nên thôi đi. Con nhóc này ăn đòn rồi thì không sao cả, nhưng nếu các ngươi mà muốn thay nó chịu đòn rồi để Thánh thượng biết được, thì cẩn thận cái đầu của mình đi."
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Cánh cổng Bình Nam Vương phủ đóng sập lại, giam c.h.ặ.t ánh mắt độc ác của Lý Thừa Diệp và Mộ Vản ở bên trong.
Sư phụ ôm lấy ta lên xe ngựa.
Giang Lâm không đành lòng, vẫn chạy theo nói: "A Ngũ, lời Thánh thượng không thể trái. Dù sao thì hàng trăm mạng người đó cũng đã đổi lấy việc Bệ hạ thu hồi binh quyền rồi."
25
Tin tức Thế t.ử và Thế t.ử phi Bình Nam Vương phủ bị biếm làm thứ dân nhanh ch.óng lan truyền khắp Trường An.
Lão Vương gia tự biết không còn mặt mũi nào để bọn họ ở lại Trường An, liền hạ lệnh đưa họ rời đi.
Ta nằm li bì mấy ngày ở Lưu Ngọc tiêu cục, vừa nhận được tin tức, liền dắt chú ngựa nhỏ, phi nước đại đuổi theo.
Tìm kiếm xe ngựa của bọn họ rất dễ dàng.
Đám hộ vệ của họ vốn chỉ là hạng tầm thường, từ lâu đã không muốn bán mạng cho hai kẻ thứ dân nên lũ lượt bỏ trốn.
Ta đứng trên nóc xe ngựa.
"Lý Thừa Diệp, Mộ Vản, đã không có ai cho ta công đạo, vậy thì ta sẽ tự mình tìm lấy."
Lý Thừa Diệp và Mộ Vản lăn lộn bò ra khỏi xe.
Chỉ còn Trần ma ma ở lại bên cạnh bọn họ.
Mộ Vản đẩy Trần ma ma chắn trước mặt mình.
"Thánh thượng đã nói sẽ để Bình Nam Vương phủ dùng ngân lượng bồi thường cho các ngươi, tại sao ngươi vẫn cứ truy sát không tha?"
Trần ma ma hoảng loạn bỏ chạy nhưng đã bị ta túm lấy cổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Xuân Dương tỷ tỷ chính là người bị ngươi tự tay đẩy xuống giếng. Ngươi cũng là kẻ có con có cái, làm tay sai cho kẻ ác, g.i.ế.c người không gớm tay, ngươi không sợ báo ứng sao? Thiên đạo bất công, ta không chờ nổi đến lúc thấy báo ứng của ngươi. Hôm nay ta sẽ tự tay kết liễu ngươi, nghĩ cũng phải, không ít người c.h.ế.t tại Bình Nam Vương phủ đều là do chính tay ngươi hạ sát."
Trần ma ma: "Chúng ta là thân phận nô bộc, sao dám cãi lời chủ t.ử? Cầu xin Tiểu Ngũ cô nương tha mạng cho ta."
Một đao c.h.é.m xuống, m.á.u tươi b.ắ.n lên mặt ta.
Tỳ nữ thân thiết với Xuân Dương từng kể với ta rằng, Xuân Dương cũng từng lén nói: "Tiểu Ngũ lần đầu gặp ta đã nói ta trông giống tỷ tỷ nó, ta biết là nó dỗ dành ta thôi."
Thế nhưng nàng vẫn không chút do dự mà chắn trước mặt ta.
Trần ma ma gào khóc, lưỡi đao sắc bén đ.â.m xuyên n.g.ự.c bà ta, cuối cùng im bặt.
Mộ Vản càng thêm sợ hãi: "Ta có rất nhiều vàng bạc, ta sẽ đưa hết cho ngươi, ngươi tha cho ta đi! Ta chẳng qua là không thể sinh con nên mới dùng kế đó. Ta và Thừa Diệp là thanh mai trúc mã, làm sao cho phép chàng nạp thiếp, sinh con với kẻ khác được? May mắn là Thừa Diệp luôn coi ta như bảo vật."
"Chàng nghe lời ta răm rắp."
"Chẳng lẽ tỷ tỷ ngươi cùng mấy kẻ phụ nữ đó không có lỗi sao? Nếu không phải vì chúng tham lam vinh hoa phú quý ở Trường An, thì sao có thể mất mạng? Kẻ đáng c.h.ế.t là chúng! Một đám mạng cỏ rác mà cũng dám mơ mộng viển vông! Thế t.ử Bình Nam Vương phủ làm sao thèm để mắt tới xuất thân của chúng cơ chứ? Mạng cỏ rác, đáng c.h.ế.t, thật sự đáng c.h.ế.t!"
Ta tát mạnh vào mặt nàng ta.
Lý Thừa Diệp lại tỏ ra vô cảm.
Nhớ lại bộ dạng hắn chống ô hỏi tên tỷ tỷ khi xưa, ta thấy một trận buồn nôn.
Mộ Vản vẫn đang ngoan cố, ta chỉ thấy quá ồn ào, một đao kết liễu, nàng ta trợn trừng mắt đầy kinh ngạc.
Ta túm cổ áo Lý Thừa Diệp: "Ngươi lừa nàng, rồi lại g.i.ế.c nàng, ngươi mới là kẻ đáng c.h.ế.t nhất."
"
Hắn bỗng nhiên cười lớn: "Được ta để mắt tới, được quấn quýt trên giường với ta là phúc phận của chúng. Có thể sinh con cho ta tại Bình Nam Vương phủ càng là vinh quang cao nhất đời chúng. Chim én bị kẹt trong bùn đất sao có thể hóa thành phượng hoàng? Nhưng ta đã cho chúng một giấc mơ, chẳng lẽ không tốt sao?"
Lưỡi đao găm thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.
Hắn cũng đền tội.
Ta đặt bọn chúng vào trong xe ngựa, một đường đi thẳng về phía trấn Hạnh Hoa.
Cha, mẹ, tỷ tỷ, cả Xuân Dương tỷ tỷ, và tất cả mọi người ở trấn Hạnh Hoa, mọi người thấy chưa?
Kẻ quý tộc kia nếu không có quyền thế, không có đám hộ vệ bảo vệ, thì muốn lấy mạng chúng cũng đơn giản như vậy thôi.
Phía đông nam Trường An là trấn Hạnh Hoa của ta.