Nghịch Đạo Hành

Chương 44: HỒN



Việc rèn Hồn, đối với bất kỳ một tu sĩ nào trên thế gian, đều là một quá trình hung hiểm tột cùng, tựa như việc dùng một lưỡi dao mỏng manh để chạm khắc lên một bức tượng cát. Nhưng đối với một kẻ Nghịch tu mang trong mình Cấm Tinh của những vị thần viễn cổ đã ngã xuống, thì quá trình ấy không còn là sự chạm khắc nữa, mà là việc ném linh hồn vào một lò bát quái đang sôi sục dung nham, để rồi tự mình dùng búa tạ đập nát những phần yếu đuối nhất, nặn nặn lại hình hài từ trong sự hủy diệt.

Bên trong khoảng không gian chật hẹp, sặc sụa mùi gỉ sắt và dầu máy cũ của sào huyệt Hắc Oa, bầu không khí dường như bị một thế lực vô hình ép cho đặc quánh lại, nặng nề đến mức khó thở. Sau khi Mù Ca thiết lập thành công Vạn Uế Quy Tâm trận, nơi này đã hoàn toàn bị cắt đứt với thế giới bên ngoài. Tiếng gió gào thét mang theo mưa axit và bụi bặm của Phế Thiết Linh Địa dù có dữ dội đến đâu, khi va vào lớp màng lọc vô hình của trận pháp cũng chỉ còn lại những âm thanh rền rĩ, xa xăm như tiếng than khóc của những hồn ma lang thang không lối thoát.

Nếu có một cường giả nào đó vô tình bay ngang qua bầu trời Nội khu lúc này và cúi xuống nhìn, kẻ đó sẽ chỉ thấy một không gian vặn vẹo, mờ ảo như sương giăng, hoàn toàn không thể nhận ra hình dáng của chiếc chiến hạm cổ đại rách nát đang ẩn mình bên dưới.

Tiểu Tử ngồi xếp bằng trên chiếc giường đệm bốc mùi ẩm mốc, thân trên để trần. Vết thương do trận tử chiến trước đó để lại đã bắt đầu khép miệng nhờ sự tái tạo bá đạo của uế năng, nhưng sự bình yên thể xác ấy chỉ là một lớp vỏ bọc dối trá. Sâu bên dưới lớp da ngăm đen vân xám, cảm giác nhức nhối từ mảnh Cấm Tinh vẫn không ngừng truyền đến đại não. Nó không phải là cái đau đớn thông thường của dao cắt thịt xé, mà là cảm giác rợn người khi bị một thực thể sống tà ác ký sinh. Mảnh kim loại đen nhánh ấy liên tục cựa quậy, đòi hỏi, như một cái miệng đói khát không đáy đang không ngừng gặm nhấm lấy từng tia sinh lực, từng giọt chân nguyên của hắn để làm thức ăn sinh trưởng.

Thế nhưng Mù Ca, lão già mù quái gở với những bí mật sâu không thấy đáy, đã quyết định không để hắn có một giây phút nào được yên thân.

"Nhắm mắt lại. tập trung về thức hải," Mù Ca ngồi đối diện, giọng nói khàn đục vang lên, lạnh lẽo vô tình như tiếng hai mảnh sắt rỉ cọ vào nhau. "Nếu ngươi không thể dùng ý chí của mình để đè bẹp sự bạo tẩu của Cấm Tinh, thì đừng mong sống sót bước ra khỏi cái Man Hoang này."

Lời vừa dứt, Mù Ca không hề cảnh báo trước, lập tức phóng xuất toàn bộ áp lực linh hồn của lão đè thẳng xuống thức hải của Tiểu Tử.

Trong nháy mắt, ý thức của Tiểu Tử bị bứt lìa khỏi thân xác, rơi tự do vào khoảng không gian xám xịt, hoang tàn của chính tâm trí mình. Nơi đó vốn dĩ là một đầm lầy cằn cỗi, sương mù dày đặt, có những vệt kiếm ý như có như không di chuyển qua lại. Thế nhưng hôm nay, thức hải không còn màu xám tro tĩnh lặng. Từ trên cao, không gian tối sầm lại một cách đáng sợ. Sương đen cuộn xoáy, và rồi, hai vầng sáng khổng lồ màu xanh lục như hai mặt trăng lạnh lẽo của cõi âm ty đột ngột xé toạc màn đêm, giáng cái nhìn bễ nghễ xuống linh hồn hắn. Đó là đôi mắt của Mù Ca hệ, hết như đôi mắt lần đầu hắn chứng kiến khi có được thần thức, đôi mắt tâm linh mang theo uy áp của một kẻ đã chứng kiến sự sụp đổ của vạn vật.

Ánh nhìn ấy không mang theo sát khí sắc bén, nhưng nó lại nặng tựa Thái Sơn, lột trần mọi lớp ngụy trang, mọi sự ngoan cường giả tạo của Tiểu Tử. Dưới ánh sáng xanh lục ấy... tất cả những góc khuất tăm tối nhất trong tâm hồn hắn đều bị phơi bày.

Và tồi tệ hơn cả, mảnh Cấm Tinh ở thế giới thực dường như cảm nhận được sự dao động, sự yếu đuối của linh hồn vật chủ. Nó bắt đầu phản loạn. Cấm Tinh bùng phát một luồng năng lượng kinh khủng, lạnh lẽo đến tận xương tủy, đánh thẳng ngược vào thức hải. Nó gầm gừ, xé rách lớp phòng ngự mỏng manh của Tiểu Tử, muốn triệt để biến hắn thành một con rối vô tri, một cái xác khô chỉ biết giết chóc để thỏa mãn cơn đói của thần linh cổ đại.

"Chết tiệt..."

Trong thức hải, linh hồn Tiểu Tử run lên bần bật, có dấu hiệu rạn nứt. Ở ngoài đời thực, cơ thể hắn cong lên như một con tôm bị nướng trên lửa đỏ. Làn da vốn dĩ chai sạn của hắn nổi hằn những đường gân xanh đen dữ tợn, mạch máu như sắp nứt toác. Mồ hôi vã ra như tắm, hòa lẫn với những giọt máu đen ngòm rỉ ra từ các lỗ chân lông, nhuộm ướt đẫm tấm đệm rách dưới thân. Hắn cắn chặt môi đến bật máu, cổ họng phát ra những tiếng gầm gừ nghẹn ngào của một dã thú bị dồn vào đường cùng.

Thế nhưng, giữa cơn tuyệt vọng tưởng chừng như sắp nuốt chửng lấy chút lý trí cuối cùng, một sự can thiệp dịu dàng đã xuất hiện.

Lôi Yên không ngồi yên. Trái ngược với sự thống khổ đang dày vò Tiểu Tử, quá trình tu luyện của nàng dưới sự bao bọc của Vạn Uế Quy Tâm trận lại diễn ra vô cùng suôn sẻ. Khối Uế Linh Hạch ở trung tâm gian phòng, qua những đường vân máu của trận pháp, đã hoạt động như một màng lọc vĩ đại. Nó hút lấy tử khí, oán niệm điên cuồng bên ngoài, gột rửa đi mọi sự bạo tẩu cắn nuốt, chỉ nhả lại vào không gian Hắc Oa một dòng uế năng tinh thuần, đen bóng và êm dịu nhất. Đối với một thực thể mang bản chất uế khí hóa hình như Lôi Yên, đây chẳng khác nào cơn mưa rào sau ngàn năm đại hạn.

Nàng không cần phải gồng mình đồng hóa những oán hồn đầy tạp niệm như trước. Uế năng tinh thuần cứ thế tràn vào kinh mạch nàng, tự nhiên như hơi thở. Từng tế bào, từng thớ thịt trắng sứ của nàng được nuôi dưỡng, tái tạo và cường hóa. Chỉ trong một thời gian ngắn, khí tức của Lôi Yên đã không những củng cố vững chắc ở Luyện Khí tầng 5 sơ kì, mà còn mơ hồ chạm đến ngưỡng cửa của trung kì. Những tia uế điện tím sẫm vốn hay bộc phát dữ dội nay đã ngoan ngoãn thu liễm, lặng lẽ chảy rần rần dưới làn da, tĩnh lặng nhưng mang theo một sức mạnh hủy diệt tiềm tàng.

Nhìn thấy Tiểu Tử đang quằn quại trong cơn đau, khuôn mặt méo mó vì bị Cấm Tinh phản phệ, đôi mắt tím đen của Lôi Yên khẽ lóe lên sự xót xa không che giấu. Nàng không màng đến luồng khí tức bạo liệt, nguy hiểm đang tỏa ra từ cơ thể hắn. Nàng sải bước tới, quỳ xuống bên cạnh chiếc giường, vươn đôi bàn tay nhỏ bé có những vết chai sần nhưng lại mang theo hơi ấm kỳ lạ, đặt lên lưng hắn.

Nàng không dùng linh lực để thô bạo can thiệp vào cuộc chiến nội tâm của hắn. Nàng dùng một cách khác, một cách chỉ có sự đồng điệu giữa Tàn và Khuyết mới có thể làm được. Nàng nhắm mắt lại, truyền vào cơ thể Tiểu Tử hơi thở của bản nguyên uế khí, một sự tĩnh lặng, bao dung của bóng tối. Năng lượng của nàng như một lớp nước mát lạnh, len lỏi qua từng tấc da thịt đang bốc cháy của hắn, bao bọc lấy mảnh Cấm Tinh đang nổi điên, làm dịu đi cái nhiệt lượng hủy diệt đang thiêu đốt kinh mạch hắn.

"Tên ngốc nhà ngươi, không được phép gục ngã," Lôi Yên thì thầm, giọng nói của nàng tuy run rẩy nhưng lại mang theo một sức mạnh neo giữ vô hình, vọng thẳng vào thức hải đang hỗn loạn của Tiểu Tử.

Giữa khoảng không gian xám xịt đang sụp đổ, nơi linh hồn Tiểu Tử sắp bị đôi mắt xanh lục của Mù Ca và sự bạo tẩu của Cấm Tinh nghiền nát, tiếng gọi của Lôi Yên như một sợi dây thừng thả xuống vực thẳm. Tiểu Tử chợt bừng tỉnh khỏi cơn mê sảng của sự yếu đuối. Hắn nhận ra sự ấm áp từ bàn tay khiếm khuyết của mình ở thế giới thực. Một ngọn lửa bùng lên trong đôi mắt linh hồn.

Tiểu Tử gầm lên một tiếng rúng động cả thức hải. Hắn không lùi bước trước ánh nhìn xanh lục của Mù Ca nữa. Hắn triệu tập toàn bộ ý chí, ngưng tụ lại thành hình dáng của thanh Khuyết kiếm rỉ sét. Đây không phải là khí lực, đây là Hồn! Là Đoạn Niệm Kiếm Ý của một kẻ đã cắt đứt đường lui của chính mình!

Hắn vung kiếm. Một nhát chém vô hình chém thẳng vào sự hoang mang, chém đứt sự sợ hãi đang bám rễ trong tâm can, chém ngang qua cái áp lực uy nghiêm của đôi mắt xanh lục. Nhát chém ấy mang theo sự ngạo nghễ của một kẻ tận cùng xã hội dám ngẩng đầu thách thức cả thần linh.

Đôi mắt xanh lục trong thức hải khẽ chớp, rồi từ từ mờ dần và biến mất. Áp lực kinh hồn cũng theo đó mà tan vỡ như bong bóng nước.

Bên ngoài thực tại, Tiểu Tử đột ngột mở bừng mắt. Đôi đồng tử xám tro của hắn giờ đây không còn vẻ hoang mang, đục ngầu, mà trở nên sâu thẳm, tĩnh mịch và lạnh lẽo tựa một vực sâu không đáy. Hắn thở hắt ra một hơi dài, lồng ngực phập phồng dữ dội. Lớp da trên cơ thể hắn, sau khi chịu đựng sự giằng xé giữa uế năng bạo liệt và sự xoa dịu của Lôi Yên, đã bong tróc một lớp sừng mỏng, để lộ ra làn da mới mang sắc xám tro lì lợm, cứng cáp hơn.

Khí tức trong đan điền của hắn, vốn đang kẹt ở ngưỡng trung kì, dưới sự kích thích sinh tử vừa rồi đã điên cuồng cuộn xoáy, phá vỡ mọi bình cảnh rào cản. Oanh minh một tiếng trầm đục vang lên trong cơ thể, Tiểu Tử chính thức bước chân vào cảnh giới Luyện Khí tầng 5 đỉnh phong. Sức mạnh cuồn cuộn chảy trong từng huyết quản, mạnh mẽ đến mức hắn có cảm giác chỉ cần siết tay lại là có thể bóp nát không khí. Quan trọng hơn, mảnh Cấm Tinh găm trên lồng ngực đã tạm thời bị Hồn lực của hắn khuất phục, ngoan ngoãn chìm vào trạng thái ngủ đông, không còn phát ra những xung động đòi mạng nữa.

Mù Ca, nãy giờ vẫn ngồi im lặng trên chiếc ghế cũ ở góc phòng, lúc này mới chậm rãi thu lại khí tức. Dải vải đen trên mắt lão hơi giật giật. Lão đưa tay sờ lên chiếc tẩu thuốc bằng xương thú đã gãy làm đôi, khóe môi nhăn nheo nhếch lên một nụ cười hiếm hoi, một nụ cười vừa tán thưởng, vừa mang theo một tia nguy hiểm khó lường.

"Khá lắm. Rốt cuộc cũng học được cách dùng ý chí để cắn ngược lại nỗi sợ. Hồn đã vững, thì cái lò phản ứng Cấm Tinh kia mới có thể tạm thời nằm im," Mù Ca gõ gậy xuống mặt sàn kim loại, ba tiếng "cộp, cộp, cộp" vang lên đanh gọn. "Đứng dậy đi. Cho các ngươi một nén nhang ổn định tu vi."

Tiểu Tử từ từ đứng lên, khẽ vỗ nhẹ lên mu bàn tay Lôi Yên như một lời cảm ơn câm lặng. Thanh Khuyết kiếm nằm bên cạnh dường như cảm nhận được sự thăng tiến của chủ nhân, thân kiếm màu xanh biếc khẽ rung lên bần bật, phát ra tiếng ong ong trầm đục, sát khí tỏa ra lạnh buốt cả góc phòng. Lôi Yên cũng đứng dậy, bàn tay nhỏ nhắn nhưng đầy lực lượng siết chặt chuôi thanh Tàn Lôi Đao rỉ sét, những tia uế điện tím sẫm lại bắt đầu nhảy múa dọc theo lưỡi đao.

"Có chuyện gì vậy, Mù Ca?" Lôi Yên chớp mắt, ánh nhìn sắc lẹm lướt qua phía cửa hầm đang bị bịt kín. Nàng là uế khí hóa hình, linh giác của nàng đối với những biến động của Man Hoang vô cùng nhạy bén. Nàng cảm nhận được, không gian bên ngoài Hắc Oa đang không hề tĩnh lặng.

Mù Ca xoay người lại, vạt áo tơi rách rưới khẽ bay. Giọng lão trở nên lạnh nhạt, không mang theo một chút cảm xúc nào: "Ta đã nói rồi, trận pháp của ta hoạt động quá tốt. Quá trình Vạn Uế Quy Tâm trận chắt lọc uế khí những ngày qua, cộng với sự bạo phát năng lượng khi các ngươi tu luyện, đã vô tình làm rỉ ra một chút dao động linh khí cực kỳ tinh thuần ra bên ngoài."

Lão dừng lại một nhịp, cất bước đi về phía vách thép dày cộm: "Một chút mùi vị ngọt ngào đó rỏ xuống cái vùng đất chết này, đối với những sinh vật sống bằng cách ăn rác rưởi của Man Hoang, chẳng khác nào máu tươi nhỏ xuống một bầy cá mập đang chết đói. Hiện tại, bên ngoài Hắc Oa, có một bầy thú hoang tụ tập. Tuy nhiên, vì trận pháp che giấu hoàn toàn không gian và âm thanh, nên lũ súc sinh đó chỉ có thể lượn lờ xung quanh như những kẻ mù lòa, gầm rú, cào xé lớp đất đá bên ngoài mà không thể tìm thấy cửa vào."

Nghe đến đây, đôi mắt xám tro của Tiểu Tử khẽ nheo lại. Hắn hiểu ý của lão già mù. Việc rèn luyện trong thức hải dù có hung hiểm đến đâu cũng chỉ là lý thuyết nếu không được mang ra tưới tắm bằng máu thịt thực sự. Man Hoang không có chỗ cho những kẻ chỉ biết rúc trong vỏ bọc để tu luyện.

"Lão muốn chúng ta ra ngoài dọn dẹp?" Tiểu Tử hỏi, giọng nói phẳng lặng, không gợn một chút sợ hãi.

"Rác rưởi tụ tập trước hiên nhà, đương nhiên phải có người đi quét chứ," Mù Ca cười gằn, nụ cười phô ra hàm răng xỉn màu. "Coi như đây là một bài kiểm tra để xem tu vi tầng 5 của các ngươi dạo này rèn giũa ra sao, xem cái Hồn mà ngươi vừa rèn được có giữ cho tay ngươi khỏi run khi cầm kiếm hay không. Nhưng nhớ cho kỹ..."

Ánh sáng từ ngọn đèn dầu hắt lên khuôn mặt lão, tạo ra những cái bóng đổ dài gớm ghiếc. "...Trong bầy thú hỗn loạn đó, có một con dẫn đầu. Nó không phải là loại hoang thú thấp kém chỉ biết cắn xé bằng bản năng. Nó là một con Uế Huyết Ma Thú đã bị biến dị, hấp thụ oán khí nhiều năm. Khí tức của nó... cỡ khoảng Luyện Khí tầng 6 Viên Mãn. Đừng để nó nhai nát đầu các ngươi trước khi ta kịp xách gậy ra nhặt xác."

Nghe đến cái tên Uế Huyết Ma Thú và mức tu vi Tầng 6 Viên Mãn, thay vì hoảng loạn, Lôi Yên lại huýt sáo một tiếng rõ to. Khóe môi nàng cong lên, để lộ một nụ cười ranh mãnh xen lẫn dã tính cuồng nhiệt của một sinh vật khao khát chém giết.

"Tầng 6 Viên Mãn sao? Thật trùng hợp, ta cũng đang muốn thử xem những đường lôi điện của mình có thể cắt đứt được lớp giáp sắt thép của lũ quái vật biến dị đó hay không," Lôi Yên liếm nhẹ đôi môi khô khốc, sát ý tím đen bùng lên như ngọn lửa.

Tiểu Tử không nói lời dư thừa nào. Hắn lẳng lặng bước tới, tay trái cầm chắc thanh Khuyết kiếm. Trải qua những nỗi đau xé xác, qua sự tĩnh lặng của Lĩnh Vực, sát ý trong hắn giờ đây không còn là sự bốc đồng của phẫn nộ, mà là sự sắc lạnh của một lưỡi dao đã được tôi luyện hoàn hảo.

Hắn nhìn Lôi Yên, khẽ hất đầu về phía cửa hầm. "Đi thôi. Đừng để chúng đợi lâu."

Hai bóng người gầy gò, một khoác áo bào xám mang theo sự tĩnh lặng của vực sâu, một được quấn quanh bởi những tia lôi điện tím sẫm cuồng bạo, dứt khoát sải bước. Khi chân họ vừa bước qua khỏi giới hạn của màn sương mờ ảo do Vạn Uế Quy Tâm trận tạo ra, hình ảnh Hắc Oa phía sau lưng lập tức tan biến vào hư không, không để lại một dấu vết.