Chương 16: Phá Cổng Thiên Cung
Ngôi chùa hoang phế chốn biên thùy sụp đổ trong một tiếng rầm rập kinh thiên động địa.
Âm phong phương Bắc gào thét ráo riết, thổi tung những mảnh ngói nát vỡ và tàn tro đen kịt vào không trung mịt mù. Tuyết bẩn dưới đất bị luồng nhiệt lượng quỷ dị nung chảy thành những vũng nước đỏ sẫm như huyết dịch. Giữa điện thờ rạn nứt, bức tượng Phật bách ngọc khổng lồ mất đi một nửa dung nhan, trơ trọi nhìn xuống trần thế lạnh lẽo bằng một ánh mắt tịnh mịch, vô tri, tựa như một nhân chứng câm lặng cho sự vận hành nghiệt ngã của cỗ máy Thiên Đạo.
Hương khói tản mát, vây hãm lấy hai con người đang quỳ giữa huyết vũng.
Máu của Đại tướng quân Lục Diễn tuôn ra ròng rọc từ mũi kiếm đ.â.m xuyên tâm, thấm đẫm bộ y phục nô tỳ bằng vải thô màu xám xịt của Phạn Âm. Hắn đã nhắm mắt, bàn tay thô ráp đầy vết chai sần dần buông thõng trên đống rơm rạ mục nát, nhưng tơ cốt đứng thẳng dựa vào bệ thờ vẫn kiêu ngạo đến đáng sợ.
Phạn Âm quỳ trước l.ồ.ng n.g.ự.c đang nguội lạnh của hắn, đôi bàn tay thanh mảnh vẫn bấu c.h.ặ.t vào chuôi thanh bảo kiếm rỉ sét. Ký ức của ba kiếp sống — từ ngọn lửa kinh thành Đại Yến đến mưa m.á.u vạn dặm chốn Tru Tiên Đài — cuộn trào dữ dội trong thức hải như những nhát đao băm vằn linh hồn nàng. Nàng không khóc, bờ môi mím c.h.ặ.t đến mức m.á.u bầm rỉ ra nơi khóe gò má nhợt nhạt. Sự thật tàn nhẫn phơi bày khi hơi tàn lực kiệt: Ba kiếp họ bị xóa nhòa linh trí, hận nhau, nghi kỵ nhau, để rồi giây phút nhận ra nhau cũng là lúc sinh ly t.ử biệt.
Nàng ngước mắt nhìn Nhan Từ Quy đang đứng cách đó ba thước, ánh mắt trong vắt ngày xưa nay hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một màu huyết sắc đỏ rực, thâm trầm và oán hận thấu tận cửu trùng thiên.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
"Thiên Đạo muốn chúng ta g.i.ế.c nhau sao?" Giọng nàng rất thấp, khàn đặc như tiếng kim loại ma sát, phá vỡ khoảng lặng tịch mịch.
Nhan Từ Quy không trả lời, gã đứng ngược sáng dưới bóng đèn l.ồ.ng đỏ treo cao lắc lư, gương mặt phẳng lặng như một quân cờ vô hồn. Bản sắc lệnh thêu hình mãnh hổ trên tay gã phát ra tiếng xoàn lạt khô khốc trong gió độc.
Phạn Âm khẽ nhếch môi, một nụ cười điên dại, ngạo nghễ bỗng chốc hiện lên. Nàng không rút thanh kiếm găm trong n.g.ự.c Lục Diễn, ngược lại, nàng tiến lên một bước dài, tơ cốt nhỏ nhắn căng ra hết mức. Nàng dứt khoát hướng l.ồ.ng n.g.ự.c gầy gũi của chính mình vào mũi kiếm nhọn hoắt đang đ.â.m xuyên qua lưng hắn, dùng lực nấc mạnh, cưỡng ép lưỡi đao sắc bén xuyên qua tận cùng tủy cốt của bản thân.
Phốc!
Thanh kiếm xuyên qua hai cơ thể đẫm m.á.u, đóng c.h.ặ.t hai trái tim đang rạn nứt vào nhau thành một khối nhân quả tàn nhẫn. Máu vàng kim của Chiến thần và huyết sắc thanh khiết của Thần nữ hòa làm một, tuôn ra ròng rọc, tưới đẫm nhành đào gỗ giấu trong n.g.ự.c áo.
Nàng áp c.h.ặ.t l.ồ.ng n.g.ự.c vào hắn, bờ môi nứt nẻ ghé sát tai người nam t.ử đã tắt lịm, khẽ thốt lên một câu nói tịnh mịch x.é to.ạc màn đêm biên thùy: "Hành Chi... kiếp này... ta đi cùng chàng."
Oanh!
Một luồng sáng màu huyết sắc bộc phát dữ dội từ tâm ngôi chùa hoang, đ.á.n.h nát toàn bộ cấm vệ quân vương triều đang bao vây bên ngoài. Sức mạnh ma tính và thần lực thượng cổ bị kìm hãm qua ba vòng lặp luân hồi bùng nổ phun trào, xé rách vòm trời thiên không, mở ra một đường nứt vĩ đại dẫn thẳng lên chín tầng mây tiên vụ.
Hai linh hồn đẫm m.á.u — một bạc một đỏ — thoát xác bay lên khỏi nhục thân phàm trần.
Trong không gian tiên vụ bồng bềnh của ranh giới Thiên cung, Tịch Hành Chi và Phạn Âm khôi phục lại thần thể vạn năm trước. Hắn khoác chiến giáp màu bạc mạ vàng rách nát, tay siết c.h.ặ.t thanh trọng kiếm Diệt Thần rỉ sét; nàng mặc trường bào màu trắng tinh khôi, tơ cốt mảnh mai nhưng ngập tràn sát ý ma đạo. Đôi đồng t.ử của hai vị thần đứng đầu tam giới đỏ rực tia m.á.u, không còn nửa phần mơ hồ của hồng trần. Họ vác theo thanh kiếm gãy, hiên ngang tiến đ.á.n.h ngược lên bậc thềm ngọc bích của Tuyên Minh điện, thề x.é to.ạc cỗ máy vận mệnh vô tình.
"Thiên Đạo! Bước ra đây!" Tịch Hành Chi gầm lên một tiếng, giọng nói trầm thấp, khàn đặc chứa đựng sức nặng của ba đời oán hận. Hắn vung trọng kiếm, một đạo kiếm quang rực lửa đỏ thẫm c.h.é.m đôi cánh cổng bách ngọc của Thiên cung, tiếng nổ lớn vang vọng khắp tam giới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Màn sương mù tiên vụ ráo riết rút lui, để lại một khoảng không gian rộng lớn, tịnh mịch đến đáng sợ trước cửa điện tối cao.
Thế nhưng, khối cấu trúc Rubik khổng lồ — hiện thân của Thiên Đạo — không xuất hiện ngay lập tức. Thay vào đó, vòm trời đột ngột xoay chuyển điên cuồng, phát ra những tiếng cạch... cạch... khô khốc. Từ trong khe nứt nhân quả, một biển sương khói màu tím sẫm phun trào, tạo thành vạn bức tường ảo ảnh khổng lồ bao vây lấy hai người bọn họ.
Không gian thần tiên bỗng chốc biến đổi thành những thước phim điện ảnh quay chậm, tái hiện lại toàn bộ cảnh tượng ba kiếp sống họ vừa trải qua tại nhân gian.
Bức tường thứ nhất hiện lên đêm đại hôn tuyết phủ nước Đại Yến. Tịch Hành Chi trừng trừng nhìn thấy chính mình mặc bộ đồ cấm vệ quân, quỳ dưới đất bóp nát chiếc trâm đào, bên tai vang vọng tiếng cười nh.ụ.c m.ạ của Tiêu Dục và tiếng khóc nghẹn ngào của Phạn Âm bên trong điện hỷ. Hắn nhìn thấy bản thân mình cầm kiếm tàn sát phủ Định Nam Vương, tự tay biến thành con quỷ khát m.á.u để nàng hận hắn thấu xương tủy. Nỗi đau đớn và uất hận của năm năm làm ch.ó gác cổng một lần nữa găm c.h.ặ.t vào thần tủy hắn, khiến tay cầm kiếm của Chiến thần run lên bần bật, vết thương cũ trên vai rách toác, rỉ m.á.u vàng kim.
Bức tường thứ hai tái hiện lại Thừa thiên đài mưa m.á.u ráo riết chốn tu tiên giới. Phạn Âm nhìn thấy sư phụ Trần Diệp lạnh lùng đóng chín chiếc đinh phong ấn vào tim mình, nghe thấy lời thề tuyệt tình tuyệt diệt vang lên giữa tiếng sấm nổ. Nàng nhìn thấy cú đẩy tàn nhẫn trên Tru Tiên Đài, cơ thể mình lao dốc xuống Vực Thẳm Không Đáy giữa chướng khí ma giới nhớp nháp. Sự tủi nhục, căm phẫn vì bị phản bội, bị xem là công cụ tu luyện trong mười sáu năm qua bùng lên dữ dội, khiến ma văn trên mặt nàng lại đỏ rực như m.á.u, đôi đồng t.ử huyết sắc cuồng loạn gào thét.
Thiên Đạo không dùng thiên binh thiên tướng để ngăn cản họ. Cỗ máy vô tình dùng chính những ảo ảnh bi kịch này để kích động oán khí, khơi gợi lại những hiểu lầm hợp lý và nỗi đau tự tàn sát lẫn nhau của họ qua ba vòng lặp luân hồi. Thiên Đạo muốn dùng thứ năng lượng tiêu cực cực hạn ấy để làm lung lay thần cách của hai vị thần, ép họ phải chìm đắm vào hận thù của quá khứ, khiến lưỡi kiếm của họ lệch hướng trước khi chạm đến tâm trận.
"Đừng nhìn!" Tịch Hành Chi x x.é to.ạc không gian, lao đến dùng bàn tay đẫm m.á.u che mắt Phạn Âm, dìm nàng vào l.ồ.ng n.g.ự.c gãy vụn của mình. Hắn c.ắ.n c.h.ặ.t răng đến bật m.á.u, gầm lên trước vạn bức tường ảo ảnh: "Thiên Đạo! Trò chơi bẩn thỉu của ngươi... không bẻ gãy được ta nữa đâu!"
Phạn Âm áp mặt vào chiến giáp rách nát của hắn, ngửi thấy mùi hương mai trắng quen thuộc xuyên suốt ba đời sống, tơ cốt nhỏ nhắn dần bình lặng trở lại. Nàng nắm lấy bàn tay thô ráp của hắn, ngón tay thanh mảnh chạm vào sợi xích vô hình bằng m.á.u đen đang quấn c.h.ặ.t lấy cổ tay hai người.
"Hành Chi, ta không đau." Nàng khẽ ngước mắt, ánh mắt nhìn hắn chứa đựng một sự kiên định lẫm liệt, tịnh mịch dẫu vạn ngàn ảo ảnh đang gào thét đòi nợ m.á.u quanh mình. "Ba kiếp lầm lỡ... hôm nay đúc thành một kiếm này, ta cùng chàng c.h.é.m nát vòm trời."
Họ đồng loạt vung kiếm, hai luồng kiếm quang — một bạc một đỏ — hòa làm một, hóa thành một con rồng lửa khổng lồ đ.á.n.h nát toàn bộ biển ảo ảnh màu tím sẫm của Thiên Đạo, xé rách màn sương mù tiến sát vào tâm điện Tuyên Minh.
Trước mặt họ, khối cấu trúc Rubik khổng lồ ở tâm vòm trời hiện ra hoàn toàn giữa ranh giới hư không, tỏa ra luồng hào quang màu xám xịt của Luân hồi đạo.
Thế nhưng, khi mũi kiếm Diệt Thần của Tịch Hành Chi chỉ còn cách lõi Thiên Đạo một tấc, bản trục thiên mệnh khổng lồ treo lơ lửng bỗng chốc tự động mở ra. Trên mặt trục, ba ngàn vòng lặp luân hồi hiện lên như một cuốn sổ sinh t.ử lớn, và từ trong các rãnh cấu trúc của khối Rubik, những luồng năng lượng cảm xúc đen kịt, đặc quánh đang cuồn cuộn chảy lan loang lổ, nuôi dưỡng cho cỗ máy Thiên Đạo rực sáng tiên quang thần thánh.
Một sự thật kinh tởm và tàn nhẫn tột cùng phơi bày trước mắt hai vị thần minh lỗi hệ thống.
Họ nhìn thấy chân tướng vận hành của vòm trời vạn năm qua: Thiên Đạo không hề sợ hãi oán khí của họ, ngược lại, cỗ máy khát m.á.u này sống bằng cách hút lấy năng lượng từ chính những bi kịch cảm xúc, những nỗi đau đớn tuyệt vọng và sự uất hận của họ mỗi khi họ thức tỉnh hoàn toàn ở cuối mỗi kiếp phàm trần. Càng yêu nhau sâu đậm, càng tự tay g.i.ế.c nhau đau đớn, năng lượng oán hận bộc phát ra càng mạnh mẽ, giúp Thiên Đạo mạnh lên gấp đôi sau mỗi vòng lặp luân hồi.
Sự phản kháng của họ, trận sát phạt nhuộm đỏ núi tuyết, nhát kiếm xuyên tâm chốn chùa hoang... từ đầu đến cuối, tất cả đều là chất dinh dưỡng do chính họ tự đúc ra để nuôi dưỡng cho kẻ thù lớn nhất của mình ngày một vô địch.
Khối Rubik Thiên Đạo phát ra tiếng cười cơ khí lạnh lẽo, vô hồn vang vọng khắp cửu trùng thiên, chứa đựng một sự bất công, bất lực thấu tận chín tầng địa ngục:
"Tịch Hành Chi, Phạn Âm, các ngươi nghĩ mình đang phá cổng Thiên cung sao? Ba kiếp tự sát, các ngươi đã tự tay hiến tế một nửa thần tủy cho ta rồi. Hôm nay, các ngươi càng hận ta, kiếm quang của các ngươi càng mạnh, thì cốt lõi tối cao của ta sẽ càng nhanh ch.óng đạt đến cảnh giới tuyệt diệt vạn vật! Các ngươi... chung quy chỉ là những con vật nuôi trung thành nhất của ta mà thôi!"
Thanh kiếm gãy trên tay Tịch Hành Chi khựng lại giữa không trung, đôi đồng t.ử đỏ rực sát ý ma đạo đột ngột co rụt dữ dội trước trò đùa ác độc vô vọng của số phận. Phạn Âm c.h.ế.t lặng đứng bên cạnh hắn, một khoảng lặng tịnh mịch, á m ảnh tột cùng bao phủ lấy đỉnh điện Tuyên Minh.