Phạn Âm

Chương 17



Chương 17: Khe Nứt Nhân Quả

Điện Tuyên Minh của chín tầng trời chưa bao giờ bị bóng tối bao phủ ráo riết đến thế.

Tiên vụ bồng bềnh ngàn năm nay bị nhuộm thành một màu huyết sắc tà mị, cuộn xoáy dữ dội quanh những cột bách ngọc rạn nứt. Gió nghiệp thổi qua hành lang dài, tàn nhẫn hất tung những mảnh vỡ của cánh cổng Thiên cung vừa bị đ.á.n.h nát. Trên vòm trời cao vạn trượng, khối cấu trúc Rubik khổng lồ — hiện thân tối cao của Thiên Đạo — đang xoay chuyển điên cuồng, phát ra những tiếng cạch... cạch... khô khốc, giống như một cỗ máy bằng sắt rỉ đang vận hành chu kỳ trừng phạt mới.

Mùi độc huyết từ ba kiếp sống luân hồi dưới hồng trần bủa vây lấy không gian tịch mịch.

Tịch Hành Chi đứng ở ranh giới giữa hư không và điện thờ. Chiến giáp màu bạc mạ vàng trên người hắn rách nát, từng vệt m.á.u vàng kim của Chiến thần thượng cổ rỉ ra từ vết thương cũ trên vai, nhỏ tí tách xuống nền bách ngọc đóng băng. Ngón tay thô ráp của hắn siết c.h.ặ.t chuôi thanh trọng kiếm Diệt Thần rỉ sét, tơ cốt đứng thẳng như ngọn thương cắm vào băng giá. Đôi đồng t.ử thâm trầm nay đỏ rực tia m.á.u của ma đạo, găm thẳng vào khối tâm trận pháp của Thiên Đạo trước mặt.

Ký ức của ba đời sống — từ ngọn lửa kinh thành Đại Yến, mưa m.á.u vạn dặm chốn Tru Tiên Đài, đến nhát kiếm xuyên tâm nơi chùa hoang biên thùy — đã thức tỉnh hoàn toàn trong thức hải của hắn. Hắn không nói một lời, khoảng lặng xung quanh hắn đặc quánh sát ý. Hắn đã dùng cả ba kiếp phàm trần để chịu đựng tủi nhục, đọa ma, tự c.h.ặ.t đứt công đức chỉ để đổi lấy một cơ hội mang nàng vác kiếm đ.á.n.h ngược lên cửu trùng thiên này.

Phạn Âm đứng sát bên vai hắn. Trường bào trắng tinh khôi của Thần nữ bay phần phật trong cuồng phong, tơ cốt mảnh mai nhưng ngập tràn ma tính thượng cổ. Đôi bàn tay thanh mảnh của nàng bấu c.h.ặ.t vào tà áo, những đường ma văn đỏ rực như m.á.u tươi trên gò má nhợt nhạt đang rực sáng dọc theo kinh mạch.

"Hành Chi, c.h.é.m nát nó đi." Giọng nàng rất nhỏ, thanh tịnh như tiếng chuông đồng cổ tự vang lên giữa đêm khuya, nhưng chứa đựng sức nặng của ba đời oán hận.

Hắn khẽ nhếch môi, một ngụm m.á.u tươi tanh nồng từ bờ môi nứt nẻ tràn ra. Hắn nhấc chân bước tiến lên một bước dài, thanh trọng kiếm Diệt Thần vạch ngang thiên không một đạo hình cung rực lửa đỏ thẫm, dồn toàn bộ thần lực vạn năm xé rách không gian, c.h.é.m thẳng vào cốt lõi tối cao của khối Rubik khổng lồ. Kiếm quang sắc bén vô biên, mang theo quyết tâm sát thần diệt đạo của hai vị thần lỗi hệ thống.

Oanh!

Thế nhưng, lưỡi đao của hắn không thể chạm vào tâm trận.

Ngay vào khoảnh khắc mũi kiếm chỉ còn cách lõi Thiên Đạo một tấc, không gian phía trước đột ngột rách toác ra một đường lớn. Từ trong khe nứt nhân quả sâu hoắm, một luồng ánh sáng màu xám xịt của Luân hồi đạo phun trào ra ngoài, đ.á.n.h bật thanh trọng kiếm của Tịch Hành Chi văng ngược trở lại. Một bản trục khế ước khổng lồ thêu hình tơ hồng đẫm m.á.u từ trong vết nứt lơ lửng bay ra, chắn ngang giữa lưỡi đao của hắn và hiện thân tối cao của vận mệnh.

Trên mặt trục khế ước, nét chữ ký bằng m.á.u vàng kim của Phạn Âm từ vạn năm trước đột ngột bùng nổ rực sáng, tỏa ra làn khói tịnh mịch, nhức nhối.

Tịch Hành Chi khựng lại giữa không trung, đôi đồng t.ử đỏ rực ma tính co rụt dữ dội khi nhìn rõ những dòng chữ thiên mệnh cổ xưa đang hiện lên trên bản trục.

Lồng n.g.ự.c vị Chiến thần bỗng chốc nhói lên một cơn đau âm ỉ, cuộn trào oán khí. Hắn đờ đẫn nhìn bản khế ước, rồi quay sang nhìn Phạn Âm đang đứng c.h.ế.t lặng bên cạnh. Một khoảng lặng tàn nhẫn, bất công kéo dài vạn năm bao phủ lấy đỉnh điện Tuyên Minh. Hắn không tin vào mắt mình, bàn tay cầm kiếm của Chiến thần lần đầu tiên run lên bần bật, rỉ m.á.u vàng kim ròng rọc xuống nền đá ngọc.

Khế ước cổ xưa quy định: Mạng sống của Chiến thần Tịch Hành Chi gắn liền với sự tồn tại của khối cốt lõi tối cao. Vạn năm trước, khi hắn bị Thiên Đạo phán tội diệt thần vĩnh viễn không thể siêu sinh, chính Phạn Âm đã tình nguyện ký vào bản khế ước m.á.u này. Nàng chấp nhận dùng chính thần cách của mình để thiết lập trò chơi luân hồi đau khổ, chấp nhận lời nguyền đầu kiếp xóa sạch ký ức, cuối kiếp tự tay kết liễu đối phương đủ ba ngàn lần, chỉ vì muốn đ.á.n.h đổi lấy một tia thọ mệnh sống sót cho hắn. Mạng sống của hắn được nuôi dưỡng từ chính nỗi đau của nàng dưới hồng trần, và sợi tơ hồng trói buộc linh hồn họ thực chất chính là xiềng xích cộng sinh gắn liền với sự sống c.h.ế.t của Thiên Đạo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nếu Thiên Đạo sụp đổ, khế ước hủy bỏ, linh hồn của Tịch Hành Chi cũng sẽ lập tức tan biến vĩnh viễn thành tro bụi vô nghĩa, không chốn dung thân chốn tam giới.

Sự thật tàn nhẫn phơi bày trước mắt hai người khi họ tưởng chừng như sắp lật đổ được vận mệnh. Hạnh phúc và tự do chỉ cách một lưỡi kiếm, vậy mà Thiên Đạo đã dùng chính sinh mạng của hắn để đúc thành tấm khiên bảo vệ vững chắc nhất. Độc giả hiểu rõ vì sao Phạn Âm lại ký khế ước năm xưa, và càng thấu hiểu, nỗi đau xé lòng càng găm c.h.ặ.t vào tủy cốt.

"A Âm... hóa ra... nàng ký cái này..." Giọng Tịch Hành Chi khàn đặc, trầm thấp không còn hơi người phàm. Hắn buông một câu nói nhẹ như gió thoảng, nhưng ánh mắt nhìn nàng lại chứa đựng sự si luy và tiếc nuối tột cùng.

Phạn Âm nhìn nét chữ ký bằng m.á.u của chính mình vạn năm trước, cơ thể mảnh mai mềm nhũn ra trong cuồng phong. Đôi môi tô son đỏ tươi rực lửa của nàng mím c.h.ặ.t đến rỉ m.á.u bầm nơi khóe gò má nhợt nhạt, ngón tay thanh mảnh cào rách da thịt đến rỉ m.á.u đen của ma đạo. Nàng ba kiếp chịu khổ làm yêu nữ, đọa ma, bị chính tay hắn đóng đinh phong ấn đẩy xuống vực sâu, nàng không khóc, không oán hận. Vậy mà ngày hôm nay, khi nhận ra lưỡi đao trả thù của mình sẽ chính tay kết liễu mạng sống của người nam t.ử mình dùng cả linh hồn để bảo vệ, nàng hoàn toàn vỡ vụn.

"Thiên Đạo... ngươi tàn nhẫn đến mức này sao?" Nàng ngước gương mặt đầy ma văn nhìn lên vòm trời, thanh âm thanh tịnh nghẹn ngào x.é to.ạc màn đêm tiên vụ.

Khối cấu trúc Rubik khổng lồ ở tâm vòm trời đột ngột xoay chuyển một vòng lớn, phát ra tiếng cười cơ khí lạnh lẽo, vô hồn vang vọng khắp cửu trùng thiên.

Thiên Đạo cố tình để họ thức tỉnh hoàn toàn tất cả ký ức của ba kiếp sống ngay vào giây phút tiến vào ranh giới điện Tuyên Minh. Đó không phải là sai sót của cỗ máy vận mệnh, mà là một quỷ kế tàn nhẫn được tính toán chính xác để đẩy hai vị thần vào tình thế tiến thoái lưỡng nan tuyệt vọng nhất.

Thiên Đạo muốn họ mang theo lòng hận thù của ba đời tự tay g.i.ế.c nhau để vác kiếm đến đây, rồi dùng chính khế ước m.á.u này để đập nát ý chí chiến đấu của họ. Nếu họ chọn trả thù, lưỡi kiếm của Phạn Âm sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t Tịch Hành Chi; nếu họ chọn dừng tay, họ sẽ phải tình nguyện xóa nhòa linh trí thêm một lần nữa, tiếp tục bước vào vòng lặp luân hồi đau khổ vạn kiếp để làm công cụ cung cấp năng lượng oán hận nuôi dưỡng vòm trời trường sinh.

Trò chơi của vận mệnh là biến sự hy sinh ngàn năm của họ thành một trò hề mỉm cười cay đắng chốn địa ngục. Họ không thể tiến, không thể lùi, một tấc kiếm quang vung lên là một nhát đao băm vằn linh hồn người yêu.

"Các ngươi nhìn thấy chưa?" Giọng nói vô cảm của Thiên Đạo rít lên qua các khe nứt nhân quả, lọt vào tai họ ch.ói tai như tiếng chuông đồng đòi mạng. "Tịch Hành Chi sống sót là nhờ khế ước của Phạn Âm. Nếu các ngươi muốn sát thần diệt đạo, thì kẻ đầu tiên phải thần hồn câu diệt chính là Chiến thần đứng đầu tam giới! Hận thù vương quốc Đại Yến, mưa m.á.u Tru Tiên Đài... tất cả những thứ đó, các ngươi muốn trả, thì tự đi mà lấy mạng của nhau mà trả!"

Khoảng lặng giữa đỉnh điện lộng gió độc lúc này đau đớn hơn vạn đạo thiên lôi diệt thế.

Tịch Hành Chi nhìn Phạn Âm, hắn khẽ cười nhạt, thanh trọng kiếm Diệt Thần trên tay từ từ hạ xuống ráo riết. Hắn đưa bàn tay thô ráp đẫm m.á.u vàng kim từ dưới áo rộng vươn ra, nhẹ nhàng nắm lấy sợi xích vô hình bằng m.á.u đen đang quấn c.h.ặ.t lấy cổ tay hai người, kéo nàng về phía mình. Hắn không nhìn khối Rubik Thiên Đạo, đôi đồng t.ử ma đạo chuyển sang ánh nhìn si luy chấp niệm, khẽ vuốt ve mái tóc dài vương đầy tàn tro của nàng.

"A Âm... đừng gánh một mình nữa..." Hắn khẽ thì thầm bên tai nàng, một ngụm m.á.u tươi từ bờ môi nứt nẻ lại rơi xuống, nhuộm đỏ rực thêm tà áo trắng của Thần nữ. "Kiếp này... mạng của ta... gởi nơi lưỡi kiếm của nàng."

Trên vòm trời cao vạn trượng, biển sương mù màu tím sẫm lại bắt đầu cuộn xoáy dữ dội, tụ tụ tán tán tạo thành một trận lôi phạt diệt thế mới chuẩn bị giáng xuống để ép họ phải nhập vào vòng luân hồi thứ tư.

Khối cốt lõi khổng lồ của Thiên Đạo lơ lửng giữa hư không, phát ra luồng hào quang màu huyết sắc mị hoặc, câu hồn đoạt phách. Thanh âm cơ khí lạnh lẽo vang lên một hồi nhức nhối, buông ra lời chế giễu ngạo nghễ tột cùng thấu tận chín tầng địa ngục, để lại một nỗi day dứt, uất hận vô vọng trong lòng độc giả khi khép chương truyện lại:

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

"Tịch Hành Chi, Phạn Âm, các ngươi có quyền năng sát thần vạn năm trước, có oán khí ba kiếp tự tàn sát lẫn nhau... Nhưng ta hỏi các ngươi một câu cuối cùng trước khi bánh xe luân hồi tiếp tục chuyển động: Các ngươi có dám tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t mạng sống của đối phương để giành lấy cái tự do giả tạo kia không?"

Lưỡi kiếm gãy trong tay Phạn Âm rùng mình phát ra tiếng kêu rắc rắc khô khốc, ngón tay rỉ m.á.u đen của nàng bấu c.h.ặ.t vào chuôi kiếm, đôi mắt đỏ rực sát ý ma đạo nhìn trừng trừng vào l.ồ.ng n.g.ự.c gãy vụn đang run rẩy của Tịch Hành Chi.