Chương 18: Sự Hy Sinh Của Kẻ Gác Cổng
Biển sương mù xám xịt bao phủ lối vào Khe Nứt Nhân Quả chưa bao giờ chấn động dữ dội đến thế.
Mây phạt từ ranh giới hư không cuồn cuộn đổ xuống ráo riết, không còn mang sắc tím thông thường mà chuyển sang một màu đen kịt tàn nhẫn, tỏa ra những luồng sét đ.á.n.h nghẹt thở. Trên vòm trời cao vạn trượng, khối cấu trúc Rubik khổng lồ — hiện thân tối cao của Thiên Đạo — xoay chuyển với tốc độ điên cuồng, phát ra những tiếng cạch... cạch... khô khốc nhức nhối. Bản trục thiên mệnh rách nát treo lơ lửng, từng dòng chữ bằng lửa tím giáng xuống sắc lệnh tận diệt, xé rách mọi quy luật vạn vật của tam giới để nhổ cỏ tận gốc hai linh hồn lỗi hệ thống.
T.ử Tiêu Thần Lôi — đạo thiên phạt mạnh nhất từ thuở khai thiên lập địa — đã tụ tụ tán tán hoàn tất.
Tịch Hành Chi đứng chắn trước vòm trời, chiến giáp màu bạc mạ vàng rách nát tơi tả, từng vệt m.á.u vàng kim của Chiến thần thượng cổ dọc theo lưỡi kiếm Diệt Thần rỉ sét nhỏ tí tách xuống hư không. Đôi đồng t.ử thâm trầm của hắn chuyển sang màu đỏ rực sát ý ma đạo, găm thẳng vào bản trục khế ước m.á.u đang chặn đứng lưỡi đao trả thù của mình. Hắn gầm lên một tiếng khàn đặc, tơ cốt đứng thẳng như ngọn thương cắm vào băng giá: "Thiên Đạo! Ngươi dùng mạng ta làm xiềng xích trói buộc nàng, ép ta đứng nhìn nàng chịu khổ qua ba đời luân hồi... Hôm nay, ta có thần hồn câu diệt, cũng phải băm vằn cái cốt lõi vô tình của ngươi!"
Phạn Âm đứng sát sau lưng hắn. Trường bào trắng tinh khôi của Thần nữ nhuốm đầy huyết sắc thanh khiết loang lổ từ nhát kiếm xuyên tâm chốn chùa hoang kiếp trước. Những đường ma văn đỏ rực như m.á.u tươi trên gò má nhợt nhạt của nàng rực sáng dọc theo kinh mạch, ngón tay thanh mảnh bấu c.h.ặ.t vào chuôi kiếm gãy, đôi mắt huyết sắc cuồng loạn nhìn trừng trừng vào bản khế ước m.á.u mang nét chữ ký của chính mình vạn năm trước.
Nàng đau, nỗi đau bất công và uất hận thấu tận chín tầng địa ngục. Mạng sống của hắn gắn liền với sự tồn tại của Thiên Đạo. Nếu nàng vung kiếm c.h.é.m nát tâm trận, người đầu tiên tan biến thành tro bụi vô nghĩa lại chính là người nam t.ử nàng dùng cả ba cuộc đời phàm trần để bảo bọc. Cỗ máy vận mệnh tàn nhẫn biến sự trả thù của họ thành một trò hề mỉm cười cay đắng.
Oanh!
Vòm trời đột ngột nổ tung. Vạn đạo lôi kiếp màu tím đen mang theo sức mạnh hủy diệt vạn vật từ trong khối Rubik phun trào ra ngoài, hóa thành một cơn mưa tiễn bằng sét giáng xuống dữ dội, nhắm thẳng vào đỉnh đầu hai vị thần mà tận diệt. Không gian rách toác, áp lực cực hạn ép xuống khiến thần thể của Tịch Hành Chi và Phạn Âm khựng lại, tủy cốt nghe thấy tiếng rắc rắc khô khốc, chuẩn bị gục ngã trước đòn trừng phạt tối cao.
Nhưng, lưỡi sét hủy diệt không thể chạm vào họ.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Từ trong màn sương xám nhớp nháp của ranh giới Thiên cung, một bóng người mặc trường bào màu xám xịt bất ngờ lao ra như một con chim nhạn xé rách không gian.
Nhan Từ Quy.
Kẻ gác cổng Thiên cung bấy lâu nay đóng vai vị mưu sĩ thâm trầm và gã trưởng lão phản đồ ly gián, vào chính giây phút vạn tiễn linh hồn giáng xuống, gã bất ngờ xoay chuyển tơ cốt một góc chín mươi độ. Gã không hướng v.ũ k.h.í vào hai người, ngược lại, gã dang rộng hai tay, dồn toàn bộ thần cách vạn năm của một vị Thần vị thượng cổ để hóa thành một tấm khiên bằng ánh sáng bạc khổng lồ, chắn trọn vẹn trước mặt Tịch Hành Chi và Phạn Âm.
Xoảng! Xoảng! Xoảng!
Vạn đạo T.ử Tiêu Thần Lôi quất mạnh vào tấm khiên ánh sáng bạc, phát ra những tiếng ma sát ch.ói tai của sắt rỉ. Sức mạnh thiên phạt cực hạn khiến trường bào xám của Nhan Từ Quy rách nát tơi tả, thần tủy trong người gã bị nghiền nát từng tấc một, m.á.u vàng kim từ lục phủ ngũ tạng tuôn ra ròng rọc nơi khóe môi, nhỏ tí tách xuống hư không. Cơ thể gã giật mạnh từng hồi bần bật trước sự phản phệ tuyệt diệt của cỗ máy Thiên Đạo, nhưng bước chân gã không lùi nửa tấc, kiên định một cách tàn nhẫn để chống đỡ vòm trời.
"Nhan Từ Quy! Ngươi điên rồi! Ngươi dám làm phản mật chỉ của vòm trời sao?" Tiếng gào thét cơ khí, vô cảm của Thiên Đạo phát ra từ bốn phương táp hướng, chứa đựng sự giận dữ điên cuồng của quy luật vạn vật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Gã gác cổng khẽ nhếch khóe môi, nụ cười nhạt nhòa, vỡ nát hiện lên giữa gương mặt loang lổ vết m.á.u đông cứng: "Thiên Đạo... bản thần canh giữ cái khe nứt mục nát này vạn năm... chịu đựng đủ rồi!"
Khoảng lặng giữa ranh giới hư không lúc này đau đớn và ngột ngạt hơn vạn đạo lôi kiếp.
Tịch Hành Chi và Phạn Âm đờ đẫn đứng sau tấm khiên ánh sáng đang rạn nứt, ánh mắt găm c.h.ặ.t vào bóng lưng gầy gò, gãy vụn của Nhan Từ Quy. Họ không hiểu vì sao kẻ từng dùng quỷ kế ly gián, dùng oán niệm kiếp trước để ép họ phải tự tay g.i.ế.c nhau suốt ba đời luân hồi, vào giây phút cuối cùng lại lấy chính sinh mạng thần vị này để gánh tội thay họ.
Nhan Từ Quy không quay đầu nhìn Tịch Hành Chi, gã chỉ khẽ nghiêng gương mặt nhợt nhạt, ánh mắt thâm trầm lướt qua tà áo trắng của Phạn Âm, một ánh nhìn si luy, chấp niệm kéo dài vạn năm hiện về rõ mồn một nơi đáy mắt.
"Phạn Âm... nàng có từng nghĩ vì sao... sau mỗi kiếp sống phàm trần đầy rẫy hận thù, vào giây phút cận kề cái c.h.ế.t, phong ấn ký ức của các ngươi lại đột ngột rách toác ra một đường không?" Giọng Nhan Từ Quy rất thấp, khàn đặc như tiếng đao kiếm ma sát, lọt vào tai họ giữa tiếng sấm nổ.
Một chân tướng tàn nhẫn và bi thương tột cùng bộc phát xé rách màn sương khống chế ký ức.
Nhan Từ Quy làm điều đó. Suốt ba ngàn vòng lặp luân hồi, gã đóng vai kẻ ác hạ phàm làm thầy bói mù, làm mưu sĩ triều đình, làm trưởng lão phản đồ... thực chất chỉ là để mượn danh nghĩa kiểm soát của Thiên Đạo nhằm tiếp cận họ. Cỗ máy Thiên Đạo muốn họ hoàn toàn mất trí nhớ để làm quân cờ vô tri tự nghiền nát lẫn nhau cho đến khi thần hồn mài mòn thành tro bụi. Chính Nhan Từ Quy đã dùng m.á.u tim thần vị của mình, âm thầm khắc một khe hở phong ấn sâu trong thức hải của hai người ở cuối mỗi kiếp sống.
Gã chấp nhận gieo rắc bi kịch, chấp nhận để họ hận gã thấu xương tủy, tự tay đẩy họ vào cảnh sinh ly t.ử biệt sớm hơn, chỉ vì muốn đ.á.n.h thức linh trí của họ trước khi lưỡi đao của Thiên Đạo triệt để xóa sổ thần cách của họ. Gã thà tự mình làm con quỷ vạn người phỉ nhổ, còn hơn nhìn Phạn Âm biến thành một cái xác không hồn câm lặng phục tùng vận mệnh. Nỗi si tình thầm lặng vạn năm của kẻ gác cổng phơi bày trước cửa Thiên cung, khiến l.ồ.ng n.g.ự.c Phạn Âm nhói lên một cơn đau âm ỉ, cuộn trào oán khí dẫu nàng không thể đáp lại đoạn tình cảm ấy.
"Ta thà đóng vai kẻ ác để băm vằn lòng tin của nàng... còn hơn để Thiên Đạo mài mòn linh hồn nàng thành tàn tro..." Nhan Từ Quy khẽ cười dài, ngụm m.á.u tươi ròng rọc từ bờ môi nứt nẻ tuôn ra, nhuộm rực rỡ thêm tà áo xám rách nát. "A Âm... ta trả tự do lại cho nàng... Đừng nhìn khế ước m.á.u đó nữa... Hãy bước vào tâm trận... sửa đổi ván cờ này..."
Ầm!
Trận T.ử Tiêu Thần Lôi thứ hai giáng xuống với một sức mạnh tàn bạo gấp mười lần ban đầu. Tấm khiên ánh sáng bạc của Nhan Từ Quy phát ra tiếng rắc khổng lồ rồi nứt toác thành ngàn mảnh vỡ vụn lấp lánh tiên quang bay tứ tán vào không trung.
Thần vị của gã gác cổng vỡ tan hoàn toàn. Cơ thể Nhan Từ Quy bắt đầu biến thành những hạt bụi sáng màu bạc nhạt nhòa, rũ xuống trong gió độc tựa như một chiếc lá rụng giữa bão giông. Thần tủy cạn kiệt, đan điền nổ tung, gã dùng chút hơi tàn lực kiệt cuối cùng vung tay trái, vạch ngang một đạo kiếm quang đỏ thẫm x.é to.ạc màn sương xám phía trước, mở ra lối vào duy nhất dẫn thẳng vào tâm Khe Nứt Nhân Quả.
Cửa Khe Nứt Nhân Quả lộ ra hoàn toàn trước mắt Tịch Hành Chi và Phạn Âm, tỏa ra luồng hào quang màu xám xịt mị hoặc, câu hồn đoạt phách của Luân hồi đạo.
Chiếc bóng xám của Nhan Từ Quy hoàn toàn tan biến vào hư không tịch mịch, không để lại một tấc xương cốt chốn tam giới. Chỉ có câu nói cuối cùng của gã vẫn vang vọng khắp cửu trùng thiên, chứa đựng một sự tiếc nuối và bất lực tột cùng găm c.h.ặ.t vào thần thức hai người:
"Hành Chi... khế ước m.á.u quấn c.h.ặ.t mạng ngươi... nhưng m.á.u tim Chiến thần của ngươi... có thể viết đè lên thiên mệnh... Mang theo ký ức nguyên vẹn... bước vào kiếp cuối cùng... sát thần diệt đạo..."
Tấm khiên vỡ nát, sấm sét tím đen của Thiên Đạo một lần nữa gầm rú áp sát đỉnh đầu. Tịch Hành Chi siết c.h.ặ.t chuôi kiếm Diệt Thần rỉ sét, đôi mắt đỏ rực sát ý ma đạo găm thẳng vào cửa Khe Nứt Nhân Quả đang mở ra trước mắt, tay trái hắn nắm lấy bàn tay thanh mảnh của Phạn Âm, dứt khoát kéo nàng lao thẳng vào tâm bão năng lượng dữ dội phía trước.