Phạn Âm

Chương 20



Chương 20: Tơ Hồng Định Mệnh

Ranh giới giữa cửu trùng thiên và nhân gian là một vực thẳm không đáy, ráo riết âm phong.

Cuồng phong gào thét xé rách màn sương khói mị hoặc của Luân hồi đạo, mang theo những luồng nhiệt lượng quỷ dị nung chảy tiên vụ bồng bềnh thành từng vệt mây đen kịt. Từ trên cao vạn trượng nhìn xuống, trần thế phẳng lặng như một bàn cờ khổng lồ đang lên đèn rực rỡ, nhưng bóng tối của nghiệp lực lại âm thầm bủa vây lấy những mái nhà phàm trần chìm trong tuyết trắng. Cỗ máy Thiên Đạo — khối cấu trúc Rubik khổng lồ — vẫn xoay chuyển cạch... cạch... đều đặn, tàn nhẫn phát ra những xung lực diệt thế, quyết tâm nghiền nát hai vị thần phạm thượng thành tro bụi vô nghĩa.

Hai linh hồn — một bạc một đỏ — đang rơi tự do giữa khoảng không gian tịnh mịch.

Chiến giáp màu bạc mạ vàng của Tịch Hành Chi đã tan vỡ hoàn toàn, từng mảnh vụn lấp lánh tiên quang bay tứ tán vào hư không, để lại thần thể rỉ m.á.u vàng kim ròng rọc. Trường bào trắng tinh khôi của Phạn Âm bay phần phật, loang lổ vết huyết sắc thanh khiết từ nhát kiếm xuyên tâm chốn chùa hoang kiếp trước. Thế nhưng, đôi đồng t.ử của họ không còn nửa phần mơ hồ, trống rỗng của ba đời luân hồi trước đó. Thù hận vương quốc Đại Yến, mưa m.á.u vạn dặm chốn Tru Tiên Đài... tất cả đã đúc thành một khối ý chí kiên định lẫm liệt, rực sáng dọc theo kinh mạch.

Giữa bóng đêm vô tận, ngón tay thanh mảnh của Phạn Âm đột ngột run lên.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Một sợi xích vô hình bằng m.á.u đen của ma đạo nay đã hoàn toàn biến đổi. Dưới sức nặng của lời thề ghi đè nhân quả bằng m.á.u tim Chiến thần, những vòng xích rỉ sét bỗng chốc rạn nứt, bong tróc từng mảng lớn, để lộ ra một sợi tơ hồng rực lửa đỏ thẫm quấn c.h.ặ.t lấy ngón tay út của hai người. Sợi tơ hồng định mệnh bùng nổ hào quang rực rỡ, tỏa ra làm khói tịnh mịch, nhức nhối, thiêu rụi mọi quy luật xóa nhòa linh trí của dòng sông Vong Xuyên chốn địa phủ.

Họ nhìn nhau, không nói một lời. Một ánh mắt nhìn nhau giữa vực thẳm luân hồi còn chứa đựng sức nặng hơn vạn lời hẹn ước hồng trần. Hắn đưa bàn tay thô ráp đầy vết sẹo vươn ra, dứt khoát nắm c.h.ặ.t lấy năm ngón tay lạnh ngắt của nàng, kéo tơ cốt nhỏ nhắn của Thần nữ áp sát vào l.ồ.ng n.g.ự.c gãy vụn của mình.

Ý chí của hai vị thần đứng đầu tam giới vào khoảnh khắc ấy hoàn toàn hòa làm một, biến thành một đạo kiếm quang khổng lồ hình vòng cung, từ dưới đáy vực lao ngược lên chín tầng trời, thẳng tay c.h.é.m mạnh vào cốt lõi tối cao của vận mệnh.

Rắc! Rắc!

Một tiếng động khổng lồ, kinh thiên động địa vang vọng khắp tam giới. Khối Rubik Thiên Đạo ở tâm vòm trời đột ngột khựng lại nửa chừng, trên bề mặt bách ngọc tối cao xuất hiện một vết nứt vĩ đại, dài vạn trượng, rỉ ra thứ chất lỏng màu tím đen nhớp nháp của sự bại hoại. Trật tự cũ vạn năm qua bỗng chốc lung lay dữ dội, ngọn lửa ma đạo và thần quang Chiến thần giao thoa, ép buộc cỗ máy vận mệnh phải dừng lại chu kỳ thanh trừng lỗi hệ thống. Độc giả hiểu rõ vì sao họ chọn trói buộc sinh mệnh vào nhau, và càng thấu hiểu, lòng căm phẫn trước sự bất công của vòm trời càng dâng lên cuồn cuộn.

"Nghịch t.ử! Các ngươi nghĩ mang theo ký ức đầu t.h.a.i là có thể đảo lộn thiên mệnh sao?" Tiếng gầm rú cơ khí, vô cảm của Thiên Đạo rít lên qua khe nứt nhân quả, nghe ch.ói tai như tiếng chuông đồng đòi mạng.

Từ trong vết nứt vĩ đại của khối Rubik, cuốn sổ thiên mệnh rách nát tự động lật mở ráo riết dưới tác động của khế ước cộng sinh. Chân tướng quỷ dị của kiếp luân hồi cuối cùng hiện lên rõ mồn một trong thức hải của họ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thiên Đạo không thể xóa sổ họ vì mạng sống của Tịch Hành Chi đã trói c.h.ặ.t vào vòm trời, gã lập tức cấu thiết lập một ván cờ tàn nhẫn nhất nhân gian: Đẩy họ đầu t.h.a.i vào vương triều Bắc Dạ phàm trần với thân phận bạo chúa khét tiếng vô đạo và yêu hậu tàn ác hoang dâm. Thiên Đạo muốn biến họ thành kẻ thù của toàn thiên hạ, mượn sự oán than, hận thù của vạn dân chúng sinh và lưỡi gươm của các "Thần sứ" ngụy trang thành nghĩa quân để băm vằn linh hồn hai kẻ phạm thượng.

Thế nhưng, họ không hề né tránh. Tịch Hành Chi và Phạn Âm nhìn thấu quỷ kế của số phận, nhưng họ chủ động lựa chọn bước vào cái bẫy này.

Họ chấp nhận mang danh bạo chúa và yêu hậu, chấp nhận chịu đựng sự phỉ nhổ của lịch sử, bởi vì chỉ có thân phận đứng trên đỉnh cao quyền lực của phàm trần mới đủ tư cách kéo toàn bộ tay sai, Chủ Thần và Thần sứ của Thiên Đạo đang lẩn trốn chốn hồng trần lộ diện. Họ biến nhân gian thành một huyết trường săn g.i.ế.c, dùng chính thân xác phàm trần làm mồi nhử để c.h.ặ.t đứt từng quân cờ của vòm trời. Sự hy sinh thầm lặng, chấp nhận đọa lạc vào bùn nhơ của họ khiến khoảng lặng giữa không gian luân hồi trở nên ám ảnh, bi thương tột cùng.

"Hành Chi... vạn dân hận ta, ta không màng." Phạn Âm khẽ nhếch môi, nụ cười nhạt nhòa, ngạo nghễ hiện lên giữa gương mặt nhợt nhạt vương đầy m.á.u đông cứng. "Ta chỉ cần... lưỡi kiếm của ta... không chỉ vào chàng."

Hắn siết c.h.ặ.t eo nàng, ngậm ngùi hôn lên vệt ma văn đỏ rực bên khóe mắt nàng, thanh âm khàn đặc chứa đựng một sự xót xa thấu tận tủy cốt: "A Âm... kiếp này... ta gánh tội thay nàng. Thiên hạ mắng nàng một câu, ta g.i.ế.c mười người. Thiên hạ đòi mạng nàng, ta nhuốm m.á.u vạn dặm giang sơn."

Ầm!

Luồng sáng của Luân hồi đạo bùng nổ cực hạn, nuốt chửng hai linh hồn vào vòng xoáy đầu t.h.a.i của vương triều Bắc Dạ. Màn đêm biên thùy biên mất, thay vào đó là mùi hương mai trắng quen thuộc trộn lẫn với mùi trầm hương nồng nặc chốn cung đình xa hoa, nhớp nháp.

Không gian tĩnh mịch đột ngột bị xé rách bởi tiếng sấm nổ ráo riết ngoài cửa sổ kinh thành.

Tịch Hành Chi mở mắt. Hắn thấy mình đang ngồi trên ngai vàng bách ngọc của điện Kính Thiên, tơ cốt cao lớn khoác trên người bộ long bào màu đen rực lửa, thêu hình mãnh hổ bằng chỉ vàng kim sắc bén. Thanh trọng kiếm Diệt Thần nay đã biến thành thanh thiên t.ử kiếm cắm c.h.ặ.t dưới sàn đá phủ đầy đào hoa rụng. Đôi đồng t.ử thâm trầm của vị bạo chúa Bắc Dạ đỏ rực tia m.á.u ma đạo, ngập tràn sát ý nhìn xuống hàng vạn đại thần đang quỳ rạp dưới thềm ngọc bên dưới, run rẩy trước uy áp tàn bạo của hắn.

Hắn chậm rãi quay đầu sang bên cạnh.

Giữa ánh đèn l.ồ.ng đỏ treo cao lắc lư trong đại điện, Phạn Âm đang ngồi tựa lưng vào thành ghế phượng hoàng. Nàng khoác trên người bộ y phục Hoàng hậu màu huyết sắc rực rỡ, lộng lẫy nhưng cô độc vô biên. Mái tóc dài vương vất hương mai trắng được bới cao bằng chiếc trâm đào gỗ cũ kỹ, đôi mắt huyết sắc cuồng loạn của vị "Yêu hậu" khét tiếng lịch sử đang tịnh mịch nhìn hắn, không một tấc hoang mang. Sợi tơ hồng định mệnh trên ngón tay út của hai người vẫn rực sáng ẩn hiện dưới lớp tay áo rộng, minh chứng cho ký ức nguyên vẹn của ba đời tự tay g.i.ế.c nhau nay đã thức tỉnh hoàn toàn.

Tịch Hành Chi khẽ nhếch khóe môi, một nụ cười điên dại, si luy hiện lên. Hắn vươn bàn tay thô ráp nắm lấy năm ngón tay thanh mảnh của nàng trước mặt vạn dân thiên hạ, buông một câu nói có sức nặng x.é to.ạc thiên mệnh:

"A Âm... ván cờ này... đến lượt chúng ta đi."

Ngoài cung điện, mưa đêm bắt đầu đổ xuống ráo riết, tiếng gầm rú của nghĩa quân và sấm sét của Thiên Đạo đan chéo vào nhau trên vòm trời Kinh Bắc.