Phạn Âm

Chương 23



Phạn Âm không lùi nửa bước, nàng hiên ngang ngẩng gương mặt đầy ma văn đỏ rực nhìn thẳng vào ba mươi sáu vầng lôi phạt diệt thế đang áp sát đỉnh đầu. Nàng nâng thanh trọng kiếm Diệt Thần đã khôi phục toàn bộ phù văn huyết sắc lên chỉ thẳng vào lõi Thiên Đạo, tiếng cười dài khàn đặc, ngạo nghễ của Thần nữ thượng cổ x.é to.ạc màn đêm giông bão, vang vọng khắp chín tầng trời chứa đựng một sự căm phẫn thấu tận cửu trùng thiên:

"Thiên Đạo! Ngươi phái đám tôm tép không hồn này xuống cúng mạng cho thanh kiếm gãy của ta... liệu đã đủ chín muồi chưa? Ba kiếp lầm lỡ... hôm nay ta mang theo ký ức nguyên vẹn bò từ địa ngục lên đây! Ngươi giỏi thì dùng ba mươi sáu Chủ Thần này bước xuống huyết trường của vương triều Bắc Dạ, tự mình ra đây chịu c.h.ế.t cùng ta!"

Một đạo xích lôi tím đen giận dữ bổ nhào xuống ngay sát mũi giày thêu hoa văn đào trắng đã ố bần của nàng, chiếu sáng đôi gương mặt đẫm m.á.u ma văn của bạo chúa và yêu hậu đang đứng ngạo nghễ thách thức mệnh trời, mở ra cuộc đại chiến tuyệt diệt cuối cùng giữa nhục thân phàm trần và ba mươi sáu Chủ Thần diệt thế chuẩn bị bùng nổ dữ dội.

Chương 23: Mê Trận Yến Tiệc Máu

Kinh thành Bắc Dạ năm nay không đón tết thanh minh, chỉ có một trận mưa đêm gắt gao trút xuống ráo riết.

Từng luồng gió lạnh thấu xương lùa qua những ô cửa sổ chạm khắc hoa văn gấm của cung Khôn Ninh, làm vạn ngọn nến sáp đỏ trên các giá đồng lung lay điên cuồng, hắt những bóng đen loang loáng lên vách tường gạch xám. Khói trầm hương trong lư đồng vàng kim rủ xuống đặc quánh, nhưng không cách nào át nổi mùi vị rỉ sét tàn nhẫn của những thanh thiên t.ử kiếm đang ẩn giấu trong bóng tối. Trên mái hiên cong v.út của đại điện, chiếc chuông đồng thượng cổ bị gió bấc hất tung, phát ra những tiếng boong... boong... trầm đục, tịnh mịch, đều đặn như nhịp gõ vô tri của cỗ máy Thiên Đạo.

Hôm nay là tiệc mừng thọ của Yêu hậu Phạn Âm.

Bên trong điện Đại Giác, đèn l.ồ.ng đỏ treo cao lắc lư, phản chiếu ánh sáng rực rỡ nhưng cô độc xuống trăm bàn tiệc bách ngọc. Rượu nồng được rót đầy chén bạc, tơ lụa xa hoa trải dài vạn dặm chốn cung đình, nhưng tuyệt nhiên không có một tiếng cười nói phàm tục. Hàng trăm vị đại thần Bắc Dạ quỳ rạp dưới sàn đá, tơ cốt run lên từng hồi dữ dội, không một ai dám ngẩng đầu nhìn lên vị trí bục bách ngọc tối cao.

Tại trung tâm sảnh tiệc, mười vị sứ thần phương xa mặc trường bào thêu kim tuyến lộng lẫy đang ngồi bất động.

Họ đại diện cho các nước chư hầu đến triều cống, gương mặt phẳng lặng như ngọc sứ, đôi đồng t.ử thâm trầm không nhuốm chút bụi trần nhân gian. Thế nhưng, dưới lăng kính ma đạo của Phạn Âm, từ trên đỉnh đầu của mười kẻ này, những luồng tiên vụ màu tím sẫm đang âm thầm phun trào, kết nối thẳng lên vòm trời thiên không. Đó không phải là người phàm. Đó là mười vị Chủ Thần cấp cao chốn cửu trùng thiên, gánh vác thiên mệnh hạ phàm, mượn nhục thân để ngụy trang nhằm một tay nhổ cỏ tận gốc hai kẻ lỗi hệ thống.

Phạn Âm ngồi trên ghế phượng hoàng khảm xương rồng. Nàng khoác trên mình bộ hỷ phục Hoàng hậu màu huyết sắc diễm lệ, những đường ma văn đỏ rực trên đôi gò má nhợt nhạt rực sáng dọc theo kinh mạch. Mái tóc dài đen kịt của ma đạo được bới cao bằng chiếc trâm gỗ đào thô ráp cũ kỹ, đôi mắt huyết sắc cuồng loạn nhìn chằm chằm vào mười vị Chủ Thần phía dưới, khóe môi hé mở, bật lên một nụ cười nhạt nhòa, ngạo nghễ.

"Mười vị sứ thần lặn lội vạn dặm mang lễ vật đến đây, trẫm rất vui." Nàng khẽ gạt tà áo rộng, giọng nói thanh tịnh nhưng lạnh lẽo như băng giá vạn năm vang vọng khắp hành lang.

Vị Chủ Thần dẫn đầu khẽ nhếch môi, ánh mắt gã nhìn nàng không có khinh miệt phàm tục, chỉ có sự tàn nhẫn và vô cảm bẩm sinh của cỗ máy vận mệnh: "Hoàng hậu nương nương quá lời. Hôm nay thiên hạ oán than, vương triều Bắc Dạ cấm thờ phụng thần linh, bêu rếu thiên triều. Chúng ta đến đây, là để dâng lên một món quà... tiễn đưa hai vị vạn kiếp bất phục."

Khoảng lặng giữa đại điện bỗng chốc kéo dài tựa như một thế kỷ trong địa ngục.

Oanh!

Mười vị Chủ Thần đồng loạt đứng bật dậy. Từ trong ống tay áo rộng của chúng, vạn đạo kiếm quang sáng quắc mang theo sức mạnh T.ử Tiêu Thần Lôi bộc phát dữ dội, x.é to.ạc toàn bộ l.ồ.ng đèn đỏ và bàn tiệc bách ngọc xung quanh thành vạn mảnh vỡ vụn. Áp lực cực hạn của vòm trời đè nặng xuống, biến điện Đại Giác thành một cỗ máy sấm sét khổng lồ, nhắm thẳng vào vị trí của bạo chúa và yêu hậu mà tận diệt.

Nhưng, sát chiêu hủy diệt của thần linh chưa kịp chạm vào tà áo đỏ của Phạn Âm liền khựng lại đột ngột giữa không trung.

Rắc... rắc... rắc...

Một luồng ma lực lạnh lẽo vô biên từ trên ngai vàng của Tịch Hành Chi tràn ra ngoài. Hắn mặc long bào màu đen rực lửa, tơ cốt đứng thẳng như ngọn thương rỉ m.á.u, hai tay nắm c.h.ặ.t chuôi thanh trọng kiếm Diệt Thần rỉ sét cắm sâu xuống sàn đá. Một kết giới đóng băng vạn vật màu đen kịt bùng nổ, cưỡng ép đóng băng toàn bộ thời gian, không gian và vạn đạo lôi phạt trong đại điện chỉ trong vòng một cái chớp mắt. Những bông tuyết trắng và mưa kiếm quang lơ lửng giữa hư không, tịnh mịch đến đáng sợ.

Tịch Hành Chi chậm rãi bước xuống thềm tam cấp, tà áo bào loang lổ vết m.á.u lướt qua tàn tro đen kịt. Đôi đồng t.ử ma đạo của hắn rực sáng thần quang Chiến thần, ánh mắt găm thẳng vào vị Chủ Thần dẫn đầu đang bị bất động.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hắn không nói một lời vô nghĩa. Hắn vung thanh trọng kiếm Diệt Thần, một đạo kiếm quang hình vòng cung xé rách không gian phàm trần c.h.é.m thẳng vào cổ vị thần tiên thượng cổ kia.

Phốc!

Cái đầu mang tiên quang vàng kim rơi rụng xuống đất, huyết sắc thanh khiết của Chủ Thần tuôn ra ròng rọc. Tịch Hành Chi không dừng lại, thân hình hắn hóa thành một luồng bóng đen tàn bạo, di chuyển một góc ba mươi độ giữa các khoảng lặng không gian, thẳng tay c.h.ặ.t đ.ầ.u từng kẻ một trong mười vị Chủ Thần cấp cao trước sự kinh hoàng tột độ của đám đại thần đang quỳ phục phía sau.

Máu thần màu vàng kim rực rỡ phun trào như mưa lũ, nhưng không dính một giọt nào lên long bào của hắn. Hắn dùng trận pháp cưỡng ép gom toàn bộ dòng m.á.u thanh khiết của mười vị Chủ Thần lơ lửng giữa không trung, hóa thành mười dòng suối huyết sắc rực sáng, dẫn thẳng ra phía sau vườn cung Khôn Ninh.

Nơi đó, có một nhành đào héo vạn năm đang cắm sâu trong lòng đất đá lạnh.

Dòng m.á.u thần vị thanh khiết vừa tưới xuống, nhành đào khô trơ trụi suốt ba kiếp sống bỗng chốc rùng mình dữ dội.

Chân tướng tàn nhẫn và quỷ dị của cấm thuật thượng cổ bộc phát ngay giữa đêm giông bão. Nhành đào héo không nở ra những đóa hoa đào hồng nhạt của nhân gian, mà từ tận cùng tủy cốt của nó, những thớ gỗ bắt đầu chuyển sang một màu đen kịt mị hoặc của ma đạo. Thân cây điên cuồng phình to, lớn lên theo cấp số nhân, biến thành một cây "Ma Đào" khổng lồ, cao vạn trượng chỉ trong vòng nửa nén nhang. Những chiếc rễ to lớn như rồng đất trồi lên khỏi mặt đất, dẫm nát toàn bộ tường thành và gian điện thờ của hoàng cung Bắc Dạ.

Cây đào ma vươn cành lá đen kịt x.é to.ạc màn sương muối mịt mù, đ.â.m thủng vạn dặm tầng mây thiên không, hướng thẳng gốc rễ vươn tới cửa ngõ Thiên cung.

Nó biến thành một chiếc cầu thang bằng m.á.u và oán khí, nối liền nhân gian dơ bẩn và vòm trời thiên triều thanh cao. Thiên Đạo cố tình đẩy họ xuống làm bạo chúa để mượn tay vạn dân tiêu diệt họ, nhưng gã không ngờ, m.á.u của chính mười vị Chủ Thần của gã lại biến thành chất dinh dưỡng tốt nhất để đúc thành thứ v.ũ k.h.í lật ngược ván cờ này. Sự phản kháng lẫm liệt, tàn nhẫn của bạo chúa và yêu hậu phơi bày trước cửa vương triều, gieo vào lòng độc giả một nỗi day dứt, ám ảnh tột cùng.

Phạn Âm bước đến bên cạnh Tịch Hành Chi, bàn tay thanh mảnh thô ráp bấu c.h.ặ.t lấy tay áo long bào của hắn. Khóe môi nàng rỉ ra một vệt m.á.u đen — cái giá cho khế ước cộng sinh trói buộc mạng sống của gã vào tim nàng. Mỗi một lần ma tính bộc phát c.ắ.n xé cơ thể nàng, hắn đứng sát sau lưng gánh chịu thay nàng một nửa nỗi đau, bờ môi nứt nẻ của hắn cũng tràn ra huyết sắc bầm đen ròng rọc.

Hắn ôm c.h.ặ.t eo nàng, ngón tay út thắt c.h.ặ.t sợi tơ hồng định mệnh đang rực sáng ráo riết dưới tà áo rộng. Ánh mắt hắn nhìn nàng chứa đựng một sự si luy, bảo bọc điên cuồng và chấp niệm kéo dài vạn năm hiện về rõ mồn một từng tấc thần thức.

"A Âm... cây đã lớn rồi." Hắn khẽ thì thầm bên tai nàng, giọng nói khàn đặc không còn hơi người phàm. "Ta dẫn nàng đi đòi lại nợ m.á.u của ba đời sống trước."

Nàng ngước gương mặt đầy ma văn nhìn hắn, nụ cười nhạt nhòa hiện lên giữa đôi mắt huyết sắc cuồng loạn: "Hành Chi, nếu vòm trời sụp đổ... ta cùng chàng tan biến thành tro bụi, vĩnh viễn không chia lìa."

Một câu nói của nàng còn chứa đựng sức nặng hơn vạn dòng nước mắt chốn Tru Tiên Đài. Khoảng lặng giữa đống đổ nát của cung điện lúc này đau đớn nhưng ngạo nghễ vô cùng, mở đường cho chương đại chiến tuyệt diệt tối cao sắp sửa gọi tên hai vị thần minh lỗi hệ thống.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Canh ba đêm muộn, bão tuyết phương Bắc lại nổi lên dữ dội ngoài cửa điện Kính Thiên.

Cây Ma Đào khổng lồ điên cuồng bộc phát sức mạnh, bắt đầu hút cạn toàn bộ long mạch, năng lượng và sinh khí còn sót lại của hoàng cung Bắc Dạ để nuôi dưỡng cho vạn nhành lá đen kịt vươn cao hơn. Gió độc gào thét ráo riết, thổi tung vạt áo long bào màu đen rực lửa của Tịch Hành Chi và hỷ phục huyết sắc của Phạn Âm bay phần phật vào không trung mịt mù, tạo thành một cảnh tượng rực rỡ nhưng cô độc, tàn nhẫn tột cùng chốn hồng trần.

Thân cây cổ thụ chuyển động rầm rập, quấn c.h.ặ.t lấy ngai vàng bách ngọc, từ từ nâng cơ thể đẫm m.á.u ma văn của bạo chúa và yêu hậu bay thẳng lên cao vạn trượng chốn thiên không.

Họ lao dốc qua vạn dặm mây phạt màu tím đen, xé rách toàn bộ tiên vụ bồng bềnh để đứng đối diện trực tiếp với cửa ngõ Thiên cung tối cao. Phía trước mặt họ, khối cấu trúc Rubik khổng lồ của Thiên Đạo đang xoay chuyển điên cuồng chốn ranh giới hư không, tỏa ra luồng hào quang huyết sắc diễm lệ của Luân hồi đạo. Ba mươi sáu vầng mặt trời lôi phạt màu tím đen gầm rú áp sát đỉnh đầu, sấm chớp nổ đoàng đoàng như muốn băm vằn linh hồn hai kẻ phạm thượng thành trăm mảnh vụn vĩnh viễn không thể siêu sinh.

Tịch Hành Chi dứt khoát rút thanh trọng kiếm Diệt Thần đã khôi phục toàn bộ phù văn huyết sắc chỉ thẳng vào lõi Thiên Đạo, tiếng cười dài khàn đặc, ngạo nghễ của vị Chiến thần hắc hóa x.é to.ạc màn đêm giông bão, vang vọng khắp tam giới chứa đựng một sự căm phẫn thấu tận cửu trùng thiên:

"Thiên Đạo! Ba kiếp lầm lỡ... các ngươi biến chúng ta thành quân cờ tự cấu xé lẫn nhau! Hôm nay, trẫm đứng trên đỉnh cây Ma Đào này, mang theo ký ức nguyên vẹn quay trở lại đây! Ngươi giỏi thì phái toàn bộ chín vạn đạo lôi kiếp xuống đây, tự mình ra đây chịu c.h.ế.t cùng trẫm và Yêu hậu!"

Một đạo xích lôi tím đen giận dữ bổ nhào xuống ngay sát chuôi kiếm rỉ sét của hắn, chiếu sáng đôi gương mặt ngạo nghễ thách thức mệnh trời, mở ra hồi kết tuyệt diệt cuối cùng giữa nhục thân phàm trần và hiện thân tối cao của vận mệnh vô tình .