Chương 24: Đại Chiến Đỉnh Cây Đào
Cửa ngõ Thiên cung chưa bao giờ nhuốm một màu huyết sắc tàn nhẫn và cuồng loạn đến thế.
Mây phạt màu tím đen cuộn xoáy ráo riết từ ranh giới hư không đổ xuống, đan chéo cùng vạn đạo T.ử Tiêu Thần Lôi rít lên từng hồi ken két nhức nhối. Sấm chớp nổ đoàng đoàng như tiếng gầm giận dữ của một cỗ máy khổng lồ đang chuyển động điên cuồng để sửa chữa lỗi hệ thống tối cao. Những dải tiên vụ bồng bềnh ngàn năm nay bị nhuốm đen hoàn toàn bởi oán khí của vương triều m.á.u Bắc Dạ, tản mát khắp hành lang dài dẫn thẳng vào điện Tuyên Minh rạn nứt.
Giữa trung tâm vòm trời, cây Ma Đào khổng lồ cao vạn trượng vẫn sừng sững đ.â.m toạc mây xanh.
Những nhành lá đen kịt của nó vươn rộng như vạn cánh tay quỷ mị, điên cuồng hút cạn nguyện lực bại hoại của mười vị Chủ Thần vừa bị hiến tế ngược dưới nhân gian để đúc thành một kết giới lơ lửng giữa hư không. Từng bông hoa đào ma đỏ rực như m.á.u bùng nổ nở rộ rồi héo úa ngay lập tức trên các thớ gỗ đen, tàn tro bay đầy trời như những đóa bỉ ngạn hoa nơi địa phủ, tạo nên một cảnh tượng đẹp nhưng bi thương, rực rỡ nhưng tàn nhẫn tột cùng.
Cạch... cạch... cạch...
Tiếng xích lôi ma sát vào không trung vang lên một hồi rầm rộ, xé rách không gian phàm tục. Từ sau những đám mây phạt tím đen, mười vạn thiên binh thiên tướng khoác thần giáp mạ vàng kim sáng quắc bắt đầu xuất hiện, gươm giáo chỉa thẳng xuống đỉnh cây cổ thụ. Dẫn đầu đại quân cửu trùng thiên là ba mươi sáu Chủ Thần tối cao — những thực thể gánh vác quy luật vận vật của Thiên Đạo, gương mặt phẳng lặng vô cảm như ngọc sứ, đôi đồng t.ử thâm trầm phản chiếu ánh lôi phạt diệt thế.
Thiên Đạo vô tình đã huy động toàn bộ sức mạnh tối cao của vòm trời để nhổ cỏ tận gốc hai linh hồn phạm thượng.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Tịch Hành Chi đứng trên đỉnh cây Ma Đào, tơ cốt đứng thẳng như ngọn thương cắm vào băng giá. Bộ long bào màu đen rực lửa của hắn đã rách nát ngang dọc, để lộ vạt áo loang lổ vết m.á.u vàng kim và những vết sẹo roi da từ ba đời luân hồi trước đó. Tay phải hắn siết c.h.ặ.t thanh trọng kiếm Diệt Thần, phù văn huyết sắc trên thân kiếm rực sáng lên một màu đỏ tía ngạo nghễ, liên tục phát ra những tiếng kêu rắc rắc khô khốc đòi sát thần. Đôi đồng t.ử ma đạo của vị bạo chúa Bắc Dạ phẳng lặng như mặt hồ đóng băng, không một tấc biểu cảm người phàm.
Phạn Âm đứng sát bên vai hắn. Trường bào Hoàng hậu màu huyết sắc diễm lệ bay phần phật trong gió độc, những đường ma văn đỏ rực trên đôi gò má nhợt nhạt rực sáng dọc theo kinh mạch. Mái tóc dài đen kịt của ma đạo được bới cao bằng chiếc trâm gỗ đào thô ráp cũ kỹ, đôi mắt huyết sắc cuồng loạn găm thẳng vào mười vạn thiên binh trước mặt, khóe môi hé mở, bật lên một nụ cười nhạt nhòa, vỡ nát.
"Hành Chi, họ đến đông đủ rồi." Giọng nàng rất nhỏ, thanh tịnh như tiếng chuông đồng cổ tự vang lên giữa đêm khuya tịch mịch, nhưng chứa đựng sức nặng của ba kiếp sống tự tay g.i.ế.c nhau.
Hắn không quay đầu, bàn tay thô ráp đầy vết chai sần nhẹ nhàng nắm lấy năm ngón tay lạnh ngắt của nàng, sợi tơ hồng định mệnh nơi ngón tay út của hai người rực sáng lên một đạo hình cung rực lửa dưới tà áo rộng. Khoảng lặng giữa hai vị thần lỗi hệ thống lúc này đặc quánh một sự tàn nhẫn và bảo bọc điên cuồng.
"Đông đủ mới tốt." Tịch Hành Chi hạ giọng, thanh âm khàn đặc không còn hơi người phàm, chứa đựng sức nặng của một lời thề nghịch thiên cải mệnh. "Để trẫm xem, ba mươi sáu Chủ Thần này có gánh nổi nợ m.á.u của ba đời họ ép nàng phải đọa ma chốn hồng trần hay không!"
Oanh!
Ba mươi sáu Chủ Thần đồng loạt ra lệnh khai đao. Mười vạn thiên binh vung thần kiếm lao xuống như mưa lũ xé gió, kiếm quang sáng quắc và lôi phạt diệt thế bao phủ vạn dặm vòm trời, nhắm thẳng vào đỉnh cây cổ thụ mà tận diệt.
Tịch Hành Chi và Phạn Âm động tác xoay chuyển đồng bộ một góc ba mươi độ, dứt khoát bước ra khỏi ranh giới bảo vệ của nhành đào ma. Hai thân hình — một đen rực lửa, một huyết sắc diễm lệ — hóa thành hai luồng bóng đen tàn bạo, phối hợp nhịp nhàng đến mức không một sợi tóc nào có thể chen vào giữa. Hắn vung trọng kiếm Diệt Thần x.é to.ạc màn sương đen, một đạo kiếm quang đỏ thẫm c.h.é.m đôi thần giáp của mười tên thiên binh đi đầu; nàng vung tay trái, hàng vạn đóa hoa đào ma rực lửa phun trào hỏa diêm, thiêu rụi toàn bộ trận pháp bảo vệ của đối phương chỉ trong vòng một cái chớp mắt.
Họ không còn là những quân cờ vô tri bị Thiên Đạo xóa nhòa linh trí của ba kiếp trước. Mang theo ký ức nguyên vẹn của Quận chúa Tạ Phạn Âm, đồ đệ A Âm và nữ thích khách nước Lương, mỗi một đường kiếm vung lên của họ đều chứa đựng nỗi đau đớn, uất hận và căm phẫn thấu tận cửu trùng thiên. Hắn mở đường, nàng tuyệt diệt; nàng bày ma trận, hắn vung đao kết liễu.
Phốc! Phốc! Phốc!
Máu thần màu vàng kim của thiên binh thiên tướng b.ắ.n tung tóe như mưa lũ, nhuộm đỏ rực rỡ thêm vạt áo hỷ phục rách nát của hai người. Tiếng gào thét kinh hoàng của vạn thần tiên giả tạo vang vọng khắp chín tầng trời, nhưng lọt vào tai họ lại ch.ói tai như tiếng chuông đồng đòi mạng chốn địa ngục. Họ một tay nhuốm m.á.u vạn thần ngay trước cửa ngõ Thiên cung tối cao, biến cấm địa thần ma thành một huyết trường săn g.i.ế.c tuyệt diệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cận chiến đẩy cao trào lên đến mức nghẹt thở khi ba mươi sáu Chủ Thần tối cao từ bốn phương tám hướng áp sát, vung thanh bảo kiếm diệt thế nhắm thẳng vào kinh mạch sau lưng Tịch Hành Chi mà đ.â.m tới.
Một vị Chủ Thần dẫn đầu vạch ngang thiên không một đạo hình cung, lưỡi đao sắc bén đ.â.m xuyên qua lớp long bào màu đen, ngập sâu một tấc vào bả vai trái của Tịch Hành Chi, m.á.u vàng kim tuôn ra ròng rọc.
Thế nhưng, Tịch Hành Chi không hề khựng lại, gương mặt hắn vẫn phẳng lặng như một phiến đá rằm treo trên đỉnh núi băng. Ngay vào khoảnh khắc mũi kiếm chạm vào xương vai hắn, một tiếng rắc khẽ khàng vang lên từ l.ồ.ng n.g.ự.c của Phạn Âm đang đứng cách đó năm thước. Trên vai trái của bộ y phục Hoàng hậu huyết sắc nàng đang mặc, một vệt rách dài đột ngột hiện lên, m.á.u tươi từ da thịt nàng rỉ ra loang lổ, giống hệt như vết thương của hắn.
Sợi tơ hồng cộng sinh trói buộc sinh mệnh hai người bằng m.á.u tim Chiến thần đã phát huy quyền năng nghịch thiên cải mệnh.
Khế ước cộng sinh quy định: Mọi nỗi đau, mọi nhát đao băm vằn da thịt của một người gánh chịu sẽ lập tức được san sẻ, dịch chuyển một nửa sang người kia thông qua sợi tơ duyên mệnh dưới tà áo rộng. Thiên Đạo không thể dùng cách bạo lực để đ.á.n.h bại riêng lẻ từng người được nữa. Khi họ chia sẻ vết thương cho nhau, thần lực và ma tính của hai vị thần đứng đầu tam giới l.ồ.ng ghép vào nhau theo cấp số nhân, biến họ thành một khối ý chí bất t.ử, vĩnh viễn không thể bị bẻ gãy tôn nghiêm giữa trận chiến sinh t.ử.
Phạn Âm nheo mắt cười tiếu mị, đôi mắt huyết sắc cuồng loạn không một tấc hoang mang trước cơn đau vừa dịch chuyển sang người mình. Nàng mượn lực chưởng xung kích, xoay người vung thanh trọng kiếm Diệt Thần c.h.é.m ngang lưng vị Chủ Thần vừa mới ra tay đ.â.m lén, lực kiếm sắc bén vô biên bóp nát vụn linh cốt của gã thành tro bụi xám xịt ngay tại chỗ.
"Hành Chi, đau không?" Nàng khẽ thì thầm giữa tiếng sấm nổ rầm rộ.
Hắn tiến lên một bước dài, tay trái ôm c.h.ặ.t lấy bờ vai nhỏ nhắn đang rỉ m.á.u của nàng, ngửi thấy mùi hương mai trắng quen thuộc, buông một câu nói khàn đặc găm thẳng vào tủy cốt người đọc: "Có nàng gánh một nửa... trẫm vạn kiếp không đau."
Một câu nói của hắn còn chứa đựng sức nặng và sự si luy chấp niệm hơn mười dòng nước mắt của hai kiếp sống khổ đau trước đó. Khoảng lặng giữa trận bão tiễn lúc này đau đớn nhưng ngạo nghễ tột cùng, phơi bày sự bất công của vận mệnh và ý chí kiên định lẫm liệt của bạo chúa và yêu hậu trước vòm trời thiên triều.
Họ tiếp tục lao vào giữa trận sát phạt, hai lưỡi đao vạch ngang dọc xé rách vạn bức tường cấm vệ của cửu trùng thiên, c.h.ặ.t đ.ầ.u từng kẻ một trong ba mươi sáu Chủ Thần tối cao không một tấc thương hại. Máu thần vị tuôn ra ròng rọc, tưới đẫm nhành lá đen kịt của cây Ma Đào, biến hòn đảo Phù Vân lơ lửng phía dưới thành một đống phế tích tàn tro đen kịt, lạnh lẽo.
Canh ba đêm muộn, bão tuyết phương Bắc từ nhân gian dường như đã tràn lên tận cửa ngõ Thiên cung, biến vạn dặm hư không thành một biển sương muối trắng xóa, tịnh mịch.
Mười vạn thiên binh thiên tướng đã bị tiêu diệt sạch bóng, xác thần nằm loang lổ ngang dọc trên những bậc thềm ngọc bích rạn nứt của điện Tuyên Minh. Ba mươi sáu Chủ Thần tối cao gục c.h.ế.t giữa vũng m.á.u vàng kim đóng băng, linh hồn biến thành những hạt bụi sáng màu bạc nhạt nhòa rồi vụt tắt hoàn toàn chốn tam giới.
Tịch Hành Chi và Phạn Âm đứng sát bên nhau trên đỉnh cây Ma Đào trơ trụi, tơ cốt đứng thẳng như hai ngọn thương rỉ m.á.u cắm vào lòng đất lạnh vạn năm trước. Gió độc gào thét ráo riết, thổi tung vạt áo long bào đen rực lửa của hắn và hỷ phục huyết sắc của nàng bay phần phật vào không trung mịt mù, tạo thành một cảnh tượng rực rỡ nhưng cô độc, á m ảnh tột cùng.
Phía trước mặt họ, màn sương mù xám xịt của Luân hồi đạo hoàn toàn rút lui, để lộ ra hiện thân tối cao của vận mệnh vô tình.
Khối cấu trúc Rubik khổng lồ của Thiên Đạo lúc này xuất hiện hoàn toàn giữa hư không tịch mịch. Vết nứt vĩ đại dài vạn trượng do ý chí của họ c.h.é.m ra từ đêm trước vẫn đang rỉ ra thứ chất lỏng màu tím đen nhớp nháp của sự bại hoại. Chứng kiến toàn bộ mười vạn thiên quân và ba mươi sáu vị thần tiên thượng cổ bị nhổ cỏ tận gốc, cỗ máy vận mệnh bỗng chốc xoay chuyển các khối rubik với một tốc độ điên cuồng, phát ra những tiếng rít cơ khí ch.ói tai xé rách toàn bộ ranh giới của tam giới.
Bản trục thiên mệnh rách nát bùng nổ, tỏa ra một luồng ánh sáng đỏ rực rỡ, tàn nhẫn tột đỉnh từ sâu trong lõi tâm trận.
Thiên Đạo nhận ra trò chơi luân hồi ba ngàn kiếp đã triệt để sụp đổ dưới khế ước cộng sinh của hai kẻ lỗi hệ thống. Không còn tư cách vơ vét nhang khói nguyện lực của chúng sinh để trường sinh, cỗ máy khát m.á.u quyết định dùng cách tàn bạo và tuyệt diệt nhất: Kích hoạt quá trình tự bạo lõi năng lượng tối cao của vòm trời. Luồng hào quang đỏ rực cuồn cuộn phun trào như biển lửa địa ngục, tụ tụ tán tán tạo thành một vòng xoáy áp lực cực hạn hút cạn vạn vật xung quanh, chuẩn bị nổ tung để kéo theo toàn bộ sinh linh nhân gian phàm trần và linh hồn hai người cùng chôn thây chốn hư vô vĩnh viễn không thể siêu sinh.
Tiếng rít vô cảm của Thiên Đạo vang vọng khắp chín tầng trời, buông ra lời đe dọa cuối cùng đầy sức nặng găm c.h.ặ.t vào thần thức hai người:
"Tịch Hành Chi, Phạn Âm, các ngươi có khế ước cộng sinh trói buộc sinh mạng... Nhưng ta hỏi các ngươi: Lõi Thiên Đạo tự bạo sẽ san phẳng vạn dặm giang sơn Bắc Dạ chốn hồng trần, biến ba quân và vạn dân chúng sinh thành tro bụi vô nghĩa! Các ngươi có quyền năng sát thần, nhưng các ngươi có dám đứng nhìn cái nhân gian các ngươi dùng ba đời để bảo vệ phải triệt để diệt vong cùng ta không?!"
Thanh trọng kiếm Diệt Thần trong tay Tịch Hành Chi rùng mình phát ra tiếng kêu rắc rắc khô khốc, đôi đồng t.ử ma đạo chuyển sang ánh nhìn si luy nhìn vào đôi gò má nhợt nhạt đầy ma văn của Phạn Âm, mở đầu cho cao trào tự sát xuyên tim để đóng c.h.ặ.t tâm trận pháp.