Chương 25: Điểm Kết Thúc – Nhân Gian Tự Tại
Vòm trời cửu trùng thiên đang vỡ ra từng tấc một.
Những đám mây phạt màu tím đen cuộn xoáy ráo riết từ ranh giới hư không đổ xuống, giờ đây rạn nứt thành vạn vệt hở rực lửa, để lộ ra khoảng không gian tăm tối vĩnh hằng của vũ trụ thượng cổ. Áp lực từ khối lõi tự bạo của Thiên Đạo bộc phát dữ dội, tạo thành những luồng âm phong rít lên từng hồi ken két nhức nhối, xé rách vạn dặm kết giới bao bọc điện Tuyên Minh. Trên đỉnh cây Ma Đào khổng lồ cao vạn trượng, một chiếc chuông đồng cổ xưa vốn dĩ treo dưới mái hiên của cung điện phế tích thỉnh thoảng lại ngân vang từng tiếng boong... boong... trầm đục, đứt quãng, tựa như khúc nhạc tiễn đưa một trật tự vạn vật cũ kỹ chuẩn bị lùi vào dĩ vãng.
Mùi độc huyết đen kịt và vị tanh nồng của m.á.u thần vàng kim quấn quýt lấy nhau, đặc quánh giữa đêm giông bão.
Tịch Hành Chi đứng ở ranh giới giữa sự hủy diệt và sinh t.ử. Bộ long bào màu đen rực lửa trên người vị bạo chúa Bắc Dạ đã rách nát hoàn toàn, những đường chỉ vàng kim thêu hình mãnh hổ bị xé rách, để lộ tơ cốt rỉ m.á.u vàng kim ròng rọc. Hai tay hắn siết c.h.ặ.t lấy chuôi thanh trọng kiếm Diệt Thần — món thần khí phế phẩm rỉ sét từ kiếp đầu tiên, nay hấp thụ toàn bộ m.á.u thịt của ba mươi sáu Chủ Thần mà khôi phục trọn vẹn những đường phù văn huyết sắc ngạo nghễ. Đôi đồng t.ử ma đạo của hắn đỏ rực tia m.á.u, phẳng lặng và kiên định như một ngọn thương cắm vào lòng đất lạnh.
Hắn không lùi nửa bước, dẫu luồng hào quang đỏ rực cuồn cuộn của lõi Thiên Đạo đang thiêu rụi từng tấc thần thức của hắn.
Phạn Âm đứng ngay sau lưng hắn, hai bàn tay thanh mảnh thô ráp bấu c.h.ặ.t vào bờ vai rộng loang lổ vết sẹo roi da của hắn. Bộ hỷ phục Hoàng hậu màu huyết sắc diễm lệ của nàng bay phần phật trong cuồng phong, những đường ma văn đỏ rực trên đôi gò má nhợt nhạt sáng rực dọc theo kinh mạch, đôi mắt huyết sắc cuồng loạn nhìn trừng trừng vào khối cấu trúc Rubik đang xoay chuyển điên cuồng trước mặt. Sợi tơ hồng định mệnh quấn c.h.ặ.t lấy ngón tay út của hai người rực sáng ráo riết dưới tà áo rộng, trói buộc hai sinh mệnh thành một khối nhân quả cộng sinh tuyệt đối.
"Hành Chi, nếu gã tự bạo, vạn dặm Kinh Bắc sẽ biến thành tro bụi." Phạn Âm khẽ mở lời, giọng nói thanh tịnh nhưng lạnh lẽo như băng giá vạn năm, khóe môi nàng rỉ ra một vệt m.á.u đen — cái giá cho độc tính Hủ Cốt Tán tích tụ qua ba đời luân hồi.
Tịch Hành Chi khẽ nhếch khóe môi, một nụ cười nhạt nhòa, vỡ nát hiện lên giữa gương mặt thanh tú. Hắn quay đầu nhìn nàng, một ánh nhìn si luy, chấp niệm kéo dài vạn năm hiện về rõ mồn một. Hắn dùng bàn tay đẫm m.á.u lau đi vệt độc huyết trên môi nàng, thanh âm khàn đặc không còn nửa phần hơi người phàm, chứa đựng sự bảo bọc điên cuồng và tàn nhẫn tột cùng:
"Gã muốn dùng nhân gian làm con tin để ép chúng ta quỳ xuống thêm một kiếp sống nữa. Nhưng gã tính toán sai rồi... Một kiếm này vung lên, trẫm sẽ trả lại tự do cho nàng, và trả lại cả cái giang sơn tự tại cho chúng sinh phàm trần."
Oanh!
Lõi Thiên Đạo bùng nổ luồng ánh sáng đỏ rực cuối cùng, áp lực cực hạn xé rách không gian phàm tục, chuẩn bị nuốt chửng vạn vật chốn hồng trần vào hố sâu tuyệt diệt.
Tịch Hành Chi không đợi cỗ máy vận mệnh hoàn thành quá trình tự bạo. Hắn dẫm mạnh mũi giày lên tà áo long bào rách nát, tơ cốt đứng thẳng nhấc chân bước tiến lên một bước dài, xé rách khoảng cách ba tấc giữa lưỡi đao và tâm trận. Hắn dồn toàn bộ thần lực Chiến thần thượng cổ còn sót lại và oán khí ba kiếp tự tay g.i.ế.c nhau — từ ngọn lửa kinh thành Đại Yến, mưa m.á.u vạn dặm chốn Tru Tiên Đài cho đến nhát kiếm xuyên tâm nơi chùa hoang biên thùy — bộc phát dữ dội vào thân kiếm.
Thanh trọng kiếm Diệt Thần vạch ngang thiên không một đạo hình cung rực lửa đỏ thẫm, đ.â.m thẳng vào giữa vết nứt vĩ đại của khối Rubik khổng lồ.
Phốc!
Lưỡi kiếm rỉ sét đ.â.m xuyên qua cốt lõi tối cao của Thiên Đạo, ngập sâu đến tận chuôi kiếm lạnh lẽo. Tiếng nổ lớn kinh thiên động địa vang vọng khắp tam giới, bẻ gãy toàn bộ các bánh răng bằng sắt rỉ bên trong cỗ máy vận mệnh vô tình. Những quầng sáng màu tím đen nhớp nháp phun trào ra ngoài như mưa lũ, rồi ngay lập tức bị ngọn lửa ma đạo của Phạn Âm thiêu rụi thành tàn tro đen kịt chỉ trong vòng một cái chớp mắt.
Khối cấu trúc Rubik khổng lồ rùng mình dữ dội, bắt đầu vỡ tan thành vạn mảnh vụn gốm sứ rách nát lơ lửng giữa hư không rồi rụng xuống phàm trần như một trận bão đá vỡ. Bản trục thiên mệnh khổng lồ treo trên cao rách toác làm đôi, những dòng chữ thêu hình công đức, nghiệp lực, thiên mệnh từng nét một bị xóa sổ hoàn toàn khỏi vòm trời thiên cung.
Cỗ máy thống trị vạn năm qua chính thức sụp đổ tuyệt diệt. Trần gian từ đây không còn sự sắp đặt tàn nhẫn của số phận, không còn những hiểu lầm hợp lý ép hai người phải tự tàn sát lẫn nhau ở cuối mỗi cuộc đời. Những cái xác rỗng tuếch của giới tu tiên chính đạo biến mất, trả lại một khoảng thiên không phẳng lặng, trong vắt như nước hồ thu cho bách tính nhân gian sống tự tại giữa hồng trần.
Thế nhưng, ngay vào khoảnh khắc Thiên Đạo vỡ tan, một sự thật tàn nhẫn khác bộc phát từ sâu trong l.ồ.ng n.g.ự.c gãy vụn của Tịch Hành Chi.
Máu vàng kim từ miệng hắn trào ra ròng rọc, nhuộm đỏ rực rỡ thêm tà áo trắng của Phạn Âm. Khế ước cộng sinh trói buộc sinh mệnh của hắn vào sự tồn tại của Thiên Đạo bắt đầu phản phệ dữ dội; khi vòm trời sụp đổ, linh hồn của hắn cũng bắt đầu rạn nứt thành vạn vệt hở rực sáng tinh quang, chuẩn bị tan biến vĩnh viễn thành tro bụi vô nghĩa, thần hồn câu diệt chốn tam giới.
"Hành Chi!" Phạn Âm thét lên một tiếng gọi xé lòng, tơ cốt mảnh mai lao đến ôm c.h.ặ.t lấy thân hình đang dần nguội lạnh của hắn, nước mắt rơi lã chã hòa cùng huyết sắc trên gò má nhợt nhạt thành một màu sắc bi thương, lẫm liệt. Nàng muốn dồn ma lực nuôi dưỡng tim hắn, nhưng đan điền của hắn đã trống rỗng hoàn toàn.
Tịch Hành Chi quỳ một gối xuống đỉnh cây Ma Đào đang héo úa, mái tóc ngắn của hắn bay điên cuồng trong gió bấc. Hắn không nhìn vết nứt trên linh hồn mình, đôi đồng t.ử ma đạo chuyển sang ánh nhìn si luy chấp niệm vạn năm, khẽ cười một nụ cười nhạt nhòa, ngạo nghễ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn không chọn ngồi lên ngai vàng trống rỗng của vòm trời để trở thành vị thần thống trị mới, hắn càng không muốn dùng nhang khói nguyện lực của chúng sinh để duy trì cái thần cách rách nát này. Hắn đưa bàn tay thô ráp đẫm m.á.u vàng kim bấu c.h.ặ.t vào vết bớt hoa đào giữa n.g.ự.c của chính mình, dứt khoát tự phế bỏ toàn bộ thần vị Chiến thần thượng cổ, giải tán vạn năm tu vi và thần tủy còn sót lại vào trong không trung mịt mù.
Luồng năng lượng vàng kim thanh khiết của hắn hóa thành một cơn mưa ánh sáng vĩ đại trút xuống vạn dặm giang sơn Bắc Dạ phía dưới. Mưa thần tủy đi đến đâu, long mạch phàm trần hồi sinh đến đó, đất đai khô cằn bừng nở những đồng cỏ xanh rì, xua tan hoàn toàn cái lạnh thấu xương của chín tầng địa ngục và độc tính Hủ Cốt Tán đang c.ắ.n xé lục phủ ngũ tạng của Phạn Âm. Hắn dùng chính sinh mạng tối cao của mình để đúc thành một nhân gian tự tại thực sự, nơi nàng không còn phải mang danh yêu nữ, không còn phải đọa ma chịu phạt trước vạn người chính đạo.
"A Âm... ta trả lại một nhân gian sạch sẽ cho nàng..." Hắn khẽ thì thầm bên tai nàng, giọng nói nhỏ dần, hơi thở mỏng manh như một sợi tơ sắp đứt. "Ba kiếp chịu khổ đủ rồi... kiếp này... trẫm không làm bạo chúa nữa... trẫm làm phu quân của nàng..."
Một câu nói của hắn còn đau đớn và ám ảnh hơn vạn dòng nước mắt chốn Tru Tiên Đài. Độc giả thấu hiểu lựa chọn tự phế thần cách để hồi sinh vạn vật của hắn, và càng thấu hiểu, vết thương rỉ m.á.u trong lòng càng găm c.h.ặ.t vào tủy cốt. Nàng khẽ xoay người, áp c.h.ặ.t l.ồ.ng n.g.ự.c gầy gũi của mình vào hắn, ngón tay út thắt c.h.ặ.t sợi tơ hồng định mệnh đang mờ nhạt dần dưới tà áo rộng. Khoảng lặng giữa đống phế tích vòm trời lúc này đau đớn nhưng bình yên đến lạ kỳ.
"Hành Chi, chàng đi đâu, ta đi đó." Phạn Âm mỉm cười nhạt nhòa, nàng cũng dứt khoát tự bạo toàn bộ ma căn thượng cổ còn sót lại, nguyện dùng linh hồn thanh khiết của Thần nữ để bước đi cùng hắn vào cõi hư vô vĩnh hằng.
Canh ba đêm muộn, trận bão tuyết dữ dội nhất của phương Bắc đã hoàn toàn lùi xa.
Tại khu Vườn Cấm hoang phế phía sau hoàng cung Bắc Dạ, nơi từng chứng kiến trận huyết tẩy đẫm m.á.u mười năm trước, không khí bỗng chốc trở nên tịnh mịch, thanh cao đến lạ kỳ. Bầu trời đêm Kinh Bắc không còn một vệt sương mù xám xịt của Luân hồi đạo, thay vào đó là một dải ngân hà trong vắt, lấp lánh vạn điểm tinh tú rực rỡ soi sáng xuống mặt đất phẳng lặng.
Dưới gốc cây đào cổ thụ vạn năm trơ trụi, hai nhành cây khô héo bấy lâu nay bỗng chốc rùng mình dữ dội dưới ánh trăng lạnh. Từ tận cùng tủy cốt của thớ gỗ, những nụ hoa bắt đầu đơm bông, không phải là loài hoa đào ma màu đỏ rực như m.á.u của ma đạo kiếp trước, mà là nở ra những bông hoa đào màu trắng tinh khôi, thanh khiết như tiên vụ bồng bềnh đầu mùa.
Giữa biển hoa đào trắng muốt rực rỡ, hai linh hồn của Tịch Hành Chi và Phạn Âm hiện ra lần cuối cùng chốn hồng trần.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Họ không còn khoác trên mình bộ long bào bạo chúa hay hỷ phục yêu hậu rách nát loang lổ vết m.á.u. Họ trở về với thân phận Thần quân và Thần nữ của vạn năm trước, mặc hai trường bào màu trắng thanh khiết không dính lấy một hạt bụi trần, mái tóc dài quấn quýt vào nhau thành một dải tơ tằm vĩnh cửu. Hai bàn tay thô ráp và thanh mảnh nắm c.h.ặ.t lấy nhau không một tấc rời xa, sợi tơ hồng định mệnh nơi ngón tay út phát ra một luồng sáng ấm áp cuối cùng rồi tan chảy, hòa làm một vào trong linh hồn hai người.
Họ nhìn nhau, khẽ nở một nụ cười nhạt nhòa nhưng bình yên, vĩnh cửu — nụ cười hạnh phúc thực sự đầu tiên sau ba ngàn vòng lặp luân hồi đau khổ tự tay kết liễu lẫn nhau.
Cơ thể hai vị thần minh lỗi hệ thống bắt đầu biến thành những hạt bụi sáng màu bạc trắng như sương sớm, lững lờ bay lên không trung mịt mù, rồi triệt để tan biến vào hư không tịch mịch của vũ trụ thượng cổ. Linh hồn của họ hóa thành vạn điểm tinh tú rực rỡ trên bầu trời đêm, thầm lặng treo cao để bảo vệ cho cái nhân gian tự tại, không còn thiên mệnh sắp đặt phía dưới.
Gió xuân khẽ thổi qua hành lang vắng của vương phủ phế tích, trên cành đào cổ thụ trước hiên cung Khôn Ninh, hai bông hoa đào trắng muốt sát cạnh nhau khẽ lay động nhẹ nhàng trong sương lạnh, tịnh mịch, cô độc nhưng trường tồn cùng thời gian, để lại một nỗi tiếc nuối, đau lòng và dư âm ám ảnh khôn nguôi.
-----HOÀN----
Nếu câu chuyện này khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở lại. Vì phía trước vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá.
Cảm ơn bạn đã đi cùng câu chuyện này. Và nếu bạn muốn, hãy cùng bước sang một câu chuyện khác.
Các bạn có thể tìm tên mình “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để đọc tiếp nha.
TÀN ĐĂNG HUYẾT Y
Kinh Thành đêm ấy mưa giông bão giật, đèn l.ồ.ng đỏ treo dọc hành lang bị gió đ.á.n.h đến tàn lụi.
Giờ lành đã quá, tân lang của ta — Tam hoàng t.ử Chu Hoài An vẫn lưu luyến nơi lầu xanh gác tía, vì một ả kỹ nữ mà đẩy hôn ước của phủ Tể tướng vào thế sỉ nhục. Hắn ngạo mạn tuyên bố: “Nữ nhi họ Tịch, cho bản vương xách giày còn không xứng.”
Nhưng ngay khắc ấy, cửa phòng tân hôn bật mở. Đương kim Thái t.ử Chu Diệc Hàn sải bước tiến vào, mãng bào hộ thân đầy vệt m.á.u tươi, trên tay vẫn lăm lăm thanh đoản đao rỏ m.á.u của kẻ thủ ác vừa bị chàng tuyệt lộ diệt khẩu.
Chàng nhìn ta qua ánh nến tàn, trầm giọng: “Hôn ước của nàng và lão Tam vốn là cái bẫy chu di Tịch thị. Giờ gả cho cô, hoặc ngày mai Tịch gia chịu tội mưu phản. Nàng chọn đi.”