Tuyết trên phố xá đã được dọn sạch, sau khi xuống khỏi tường thành, ta một mình đi trên phố thì bất ngờ bị Ngụy Linh Hữu, kẻ xuất hiện như từ trên trời rơi xuống, chặn đứng lối đi.
" sao ngươi lại ra khỏi cung?" Ta có chút ngạc nhiên.
Ngụy Linh Hữu nghiêng người chắn gió cho ta: "Hoàng thượng ban cho ta trạch viện, sau này ta có thể rời cung ra ngoài ở riêng."
"Chúc mừng."
"Ngươi đi tiễn sứ đoàn Nam Việt sao?"
"Tiễn thì đã sao?" Ta vặn hỏi lại.
"Là đi tiễn vị Tạ đại nhân kia?"
Ngụy Linh Hữu trước nay chưa từng truy vấn ta điều gì, lần đầu tiên truy hỏi, lại chính là hỏi đến chuyện Tạ Tùng Hàn.
Ta khẽ kéo vạt áo choàng, lướt qua người Ngụy Linh Hữu.
Ngụy Linh Hữu quay người đuổi theo: "Tại cung yến, chỉ cần nhìn thoáng qua vị Tạ đại nhân kia, ta đã thấy mọi hành động, lời nói của hắn đều rất giống với ngươi."
Nếu là ngày thường, ta nhất định sẽ khen trực giác của Ngụy Linh Hữu chuẩn xác.
Nhưng lúc này, ta bình thản hỏi: "Ngươi đang thăm dò ta, muốn nói ta cấu kết với nước ngoài sao?"
"Đương, đương nhiên không phải." Ngụy Linh Hữu bị ta dọa đến nói lắp một cái, "Ta tuyệt đối không có ý đó!"
"Ngươi nên đi xem trạch viện mới của mình đi." Ta đáp.
Sau khi thoát khỏi Ngụy Linh Hữu, tâm trí ta có chút rối bời.
Ta và Tạ Tùng Hàn thực sự giống nhau đến vậy sao?
Nếu có giống, cũng chẳng lấy làm lạ.
Dẫu sao ta cũng là người một tay hắn dạy dỗ nên, ngày đó chính hắn đã cười bảo ta: "Diên, tức là diều hâu, có thể sải cánh giữa trời cao."
Dù ta có muốn quên đi, nhưng nét chữ, sở thích, mưu tính hệt như đúc của hắn vẫn luôn nhắc nhở ta về sự tồn tại của con người Tạ Tùng Hàn.
Lồng n.g.ự.c như bị đè nén bởi một tảng đá lớn, khiến ta thấy khó thở.
24
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Sau khi trọng sinh, ta luôn cảm thấy thời gian trôi đi rất nhanh.
Nhị ca lần lượt thu phục quân quyền, chẳng biết từ khi nào đã nảy sinh tình cảm với Mộ Dung Trăn. Đến lúc ta phát hiện ra thì nhị ca đã đỏ mặt tía tai nói với ta rằng huynh ấy muốn đi cầu hôn.
Phụ thân sau khi tái phát bệnh cũ thì không còn quản việc gì nữa. Người loáng thoáng nhận ra việc mẫu thân và đại ca đến Lương Châu có uẩn khúc, nhưng khi đối mặt với ta và nhị ca, người vẫn không hề truy vấn điều gì.
Mẫu thân sẽ không rời khỏi Lương Châu. Ta tay chân luống cuống lo liệu mọi việc cưới hỏi cho nhị ca, mãi cho đến tận ngày thành hôn, đầu óc ta vẫn còn thấy mơ màng.
Mộ Dung Trăn trở thành tẩu t.ử của ta, lại vô tình tạo điều kiện cho Ngụy Linh Hữu ghé thăm phủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Xét về vai vế, dù tuổi tác giữa Mộ Dung Trăn và hắn không chênh lệch là bao, nhưng tính ra thì nàng vẫn là biểu cô của hắn.
Người bỗng nhiên được tăng thêm một bậc vai vế như ta, sau khi nhận ra đã suýt chút nữa bật cười thành tiếng.
Mộ Dung gia cùng Trưởng công chúa trở thành trợ thủ đắc lực phía sau nhị ca, quan chức của huynh ấy thăng tiến nhanh ch.óng, kéo theo người đến cầu hôn ta cũng nhiều hơn.
Ta tìm cách né tránh, tẩu t.ử cũng sợ hãi đến mức đóng cửa từ chối tiếp khách.
Sau một ngày được yên tĩnh, Ngụy Linh Hữu lại trèo tường lẻn vào.
Hắn không biết võ công, dáng vẻ trèo tường có phần chật vật, nhưng khi đưa xấp giấy trong tay cho ta, vẻ mặt lại vô cùng đắc ý.
Ta không hiểu ra sao, đón lấy xấp giấy ấy, bên trên chằng chịt toàn là chữ.
"Đây là cái gì?" Sau khi lướt qua vài trang, ta cau mày hỏi.
"Đây là những chuyện hoang đường mà đám người muốn cầu hôn tỷ ngày thường vẫn làm." Ngụy Linh Hữu thuần thục nửa ngồi xổm trước mặt ta, ánh mắt dịu dàng, "Diên nhi tỷ, bọn họ không xứng với tỷ."
"Đúng là không xứng." Ta giơ xấp giấy trong tay lên, "Hơn nữa, ta cũng không có ý định thành thân."
Ngụy Linh Hữu khựng lại: "Bọn họ không xứng, nhưng chắc chắn là có người xứng đôi với tỷ."
"Là ai? Ngươi cũng muốn làm mai cho ta sao?"
Ngụy Linh Hữu mấp máy môi, im lặng rồi quay người trèo tường rời đi.
25
Năm Thành Càn thứ ba mươi bảy, Hoàng đế băng hà.
Vương gia và Mộ Dung gia liên thủ, đưa Ngụy Linh Hữu lên ngôi vị Hoàng đế.
Ngụy Linh Hữu là một vị minh quân, biết dùng người, làm việc tận tụy, thay đổi hoàn toàn phong thái xa hoa lãng phí của Đại Khải suốt nhiều năm trước đây.
Điểm duy nhất nằm ngoài dự tính là dù Ngụy Linh Hữu đã ở trong cung, nhưng chẳng ai dám hạn chế hành động của hắn. Hắn lại hình thành thói quen trèo tường vào viện của ta mỗi đêm.
Thiếu niên thuở nào gặp mặt nay đã sắp cập kê, dáng vẻ trèo tường của Ngụy Linh Hữu càng ngày càng nhanh nhẹn thuần thục, ta cũng từ ngạc nhiên ban đầu chuyển sang coi như không thấy.
Những bảo vật lạ trong cung đều bị Ngụy Linh Hữu
Bệnh tình của phụ thân dù đã dùng mọi phương t.h.u.ố.c cũng không thể khởi sắc, người chinh chiến bao năm cuối cùng đã tạ thế vào một ngày thu tiêu điều.
Đại Khải để tang một năm, vừa mới mãn tang không lâu thì ta nghe tin Hoàng đế Nam Việt thoái vị thành Thái thượng hoàng, truyền ngôi cho nhị công chúa Yến Dung.
Tâm nguyện cả đời của Tạ Tùng Hàn là trở thành đứng đầu văn thần, dọn sạch những hủ lậu của Nam Việt, giờ đây hắn và Yến Dung đều có thể thỏa nguyện rồi.
Ta sững sờ một lúc, bỗng nhiên nhận ra, đã rất lâu rồi ta không còn nghĩ đến Tạ Tùng Hàn nữa.
Ta nhìn bầu trời trống rỗng, cảm thấy lòng mình cũng trống rỗng theo.