Không phải vì Tạ Tùng Hàn, chỉ là cảm thấy cái viện vuông vức này, khiến người ta có chút ngột ngạt.
Đêm đó khi Ngụy Linh Hữu lại trèo tường đến tìm, vẻ mặt vô cùng bất bình: "Diên nhi tỷ, hôm nay trong triều lại có người tấu xin ta nạp phi vào hậu cung."
Khi Ngụy Linh Hữu đang lầm bầm, ta đưa cho hắn một chiếc hộp gấm nhỏ.
Hộp gấm được Ngụy Linh Hữu mở ra, bên trong là một viên đan d.ư.ợ.c.
Ngụy Linh Hữu cười nhạt: "Là loại cổ trùng mới sao?"
Nhìn vẻ mặt đầy hào hứng của Ngụy Linh Hữu, ta thực sự muốn mở sọ não hắn ra xem rốt cuộc hắn đang nghĩ gì.
"Là t.h.u.ố.c giải cho cổ trùng trong cơ thể ngươi. Chuyện cổ trùng chỉ có thể áp chế là ta lừa ngươi đấy, uống viên t.h.u.ố.c này, cổ trùng của ngươi sẽ được giải hoàn toàn."
Nụ cười trên gương mặt Ngụy Linh Hữu đông cứng lại: "Tại sao lại đưa cho ta cái này?"
Ta ngồi trên chiếc xích đu trong viện, chậm rãi đung đưa: "Trước kia là để khống chế ngươi, nhưng giờ xem ra không còn cần thiết nữa. Hơn nữa, ta định rời khỏi kinh đô, ngày trở về chưa định."
Vương gia đi từng bước thận trọng, nay đã không ai có thể lay chuyển được nữa.
Hơn nữa với nhân phẩm của Ngụy Linh Hữu, hắn cũng sẽ không xuống tay với Vương gia.
Cổ trùng quả thật không cần tồn tại nữa.
"Rời kinh đô? Đi đâu?" Sau khi nghe xong lời ta, Ngụy Linh Hữu lẩm bẩm hỏi.
"Trời đất bao la, ngao du bốn phương."
26
Khoảnh khắc viên t.h.u.ố.c giải bị Ngụy Linh Hữu bóp nát, ta còn tưởng mình gặp ảo giác.
"Ta không cần t.h.u.ố.c giải này, tỷ có thể đưa ta đi cùng."
Ngụy Linh Hữu vừa dứt lời, ta lại tưởng mình nghe nhầm.
"Ngươi điên rồi sao? Ngươi là Hoàng đế."
Ngụy Linh Hữu buông thõng tay với vẻ chán nản, giọng nói trầm buồn: "Đúng, ta là Hoàng đế. Trước kia tỷ từng nói, Đại Khải cần một vị minh quân."
Trong viện chỉ còn lại tiếng lá rừng xào xạc.
Một lát sau, Ngụy Linh Hữu ngẩng đầu: "Tại sao phải đi?"
Lãnh Hàn Hạ Vũ
"Không thích nơi này."
Sau một thoáng im lặng, Ngụy Linh Hữu nói: "Ta biết rồi, tỷ không thích kinh đô, cũng không thích hoàng cung. Tỷ cứ đi đến nơi tỷ thích đi."
Thấy Ngụy Linh Hữu đã thông suốt, ta lại lấy ra một chiếc hộp gấm khác: "May mà t.h.u.ố.c giải có hai viên, ngươi chỉ hủy đi một viên..."
Ngụy Linh Hữu lùi lại một bước lớn, như thể nhìn thấy mãnh thú hồng thủy: "Ta không cần t.h.u.ố.c giải này, ta thà rằng tỷ cứ mỗi tháng gửi cho ta loại t.h.u.ố.c có thể áp chế cổ trùng như trước đây."
"Tại sao?" Trước đây ta muốn đưa cho hắn t.h.u.ố.c cho nửa năm một lần, hắn cũng không chịu, nhất quyết bắt ta gửi định kỳ theo tháng.
"Như vậy ít nhất có thể chứng minh, giữa chúng ta vẫn còn sự liên lạc, tỷ không vứt bỏ ta."
Lời Ngụy Linh Hữu khiến ta tự dưng thấy mình giống như một kẻ phụ bạc.
Chưa kịp thoát khỏi dòng suy nghĩ ấy, ta đã nghe thấy Ngụy Linh Hữu thận trọng hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Sau khi nàng rời đi, liệu có nhớ ta không?"
"Có." Ta không chút do dự, thành thật trả lời.
Tình cảm vun đắp qua biết bao ngày đêm này, không thể là giả được.
Ngụy Linh Hữu gật đầu, như đang lẩm bẩm với chính mình: "Vậy ta đi đây, nếu còn ở lại nữa, chắc ta sẽ hối hận mất."
Nhìn bóng lưng cô đơn, ủ rũ của Ngụy Linh Hữu, ta siết c.h.ặ.t chiếc hộp gấm trong tay.
Một nỗi niềm luyến lưu nảy sinh trong lòng, nhưng cuối cùng vẫn bại dưới khát vọng tự do.
Ta khựng lại một chút, nhắc nhở hắn: "Đó là cổng viện, tường ở phía bên phải."
Ngụy Linh Hữu khựng lại, sống lưng thẳng tắp.
"Hôm nay, ta muốn đi ra từ cửa chính."
27
Rời khỏi kinh đô, ta xuôi về phương Nam, thưởng ngoạn biết bao cảnh đẹp.
Việc cố định mỗi tháng là viết thư về nhà cho huynh trưởng và tẩu tẩu, đồng thời gửi t.h.u.ố.c và thư vào cung.
Ta gửi hết phương t.h.u.ố.c cho Ngụy Linh Hữu, kết quả hắn hồi âm nói rằng phương t.h.u.ố.c sơ ý bị mất rồi, vẫn phải trông cậy vào ta.
Một ngày nọ khi đi ngang qua thị trấn nhỏ, ta thấy một ông lão nằm giữa đường, níu lấy một cô nương giả trai, bắt đền vì cho rằng cô nàng va phải mình.
Cô nương kia giận quá hóa cười: "Ông đang ăn vạ đấy à!"
Cách dùng từ của cô nàng thật mới mẻ và thú vị, ta giúp cô giải vây rồi mời ăn một bữa cơm.
Đợi đến khi cô giải thích ý nghĩa của từ "ăn vạ", ta bỗng có cảm giác như bừng tỉnh -
Ta cảm thấy mình đã bị Ngụy Linh Hữu "ăn vạ" từ lâu rồi.
Sau khi ăn uống no say, cô nương ấy tạm biệt ta, ta dặn dò: "Nữ nhi thân gái dặm trường, làm việc gì cũng phải cẩn trọng."
"Nàng nhìn ra ta giả trai sao?!"
"Rất rõ ràng." Ta chân thành đáp.
Cô nàng gãi gãi đầu: "Thực ra ta muốn đi tòng quân, thân thủ của ta rất tốt, chỉ là hai ngày nay đói quá nên không còn sức lực."
Ở Đại Khải, nữ giả nam tòng quân là trọng tội, nhìn cô nương xinh xắn trước mặt, ta lục trong hành lý lấy ra một miếng ngọc bội đưa cho cô:
"Cầm miếng ngọc này đến Vương gia ở kinh thành, tìm tẩu tẩu ta. Tẩu ấy tên là Mộ Dung Trân, là một người cực kỳ tốt, mọi việc trong phủ đều do tẩu ấy quyết định. Chỉ cần ngươi có thực tài, tẩu ấy sẽ lo liệu cho ngươi một tương lai tốt đẹp."
28
Từ khi rời kinh, ta chưa từng quay trở lại đó lần nào.
Những điều tai nghe mắt thấy trên đường đã khiến trái tim trống rỗng của ta dần dần được lấp đầy.
Vì bôn ba bên ngoài, tin tức từ kinh thành truyền tới tai ta luôn chậm vài nhịp.