Phi Diên

Chương 13



Tiếng thét của cung nữ thu hút người khác tới, ta lùi lại từng bước, co người bên gốc cây, nhìn thấy một người giống như tiên đồng, cung nữ vừa thét lúc nãy gọi nàng là quận chúa.

Ta không hiểu sao trông nàng lại không vui, rõ ràng nàng vấn kiểu tóc xinh đẹp, mặc bộ y phục trang nhã.

Nàng chắc là đã nghe thấy gì đó, liếc nhìn ta rồi dùng chất giọng non nớt giống ta ra lệnh cho cung nữ: "Để thái y đến xem sao."

Một câu nói của nàng đã giúp ma ma sống thêm được ba năm.

Ta cũng đã ghi nhớ nàng.

Về sau ta mới biết tại sao nàng không vui.

Nàng là Vĩnh Khang Quận chúa được nuôi dưỡng trong Từ An cung. Thái hậu ở Từ An cung không từ cũng chẳng an, đó là một bà lão giả nhân giả nghĩa, cũng chính là tằng tổ mẫu của ta.

Ta thỉnh thoảng lại nghe ngóng được tin tức về nàng, vào một ngày mùa đông, cha mẹ nàng cuối cùng đã trở về kinh đô, đón nàng ra khỏi cung.

Ngày nàng rời đi, ta lén nhìn theo một cái.

Nàng khoác áo choàng đỏ thêu hoa lan, cổ áo lông cáo trắng ôm lấy chiếc cổ của nàng, trông vừa ấm áp lại vừa xinh đẹp.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Đường ra khỏi cung nàng chạy đi, tựa như một con bươm bướm tung bay, lướt qua tuyết đọng để đi gặp người thân của mình.

Ta đoán sau này nàng sẽ luôn vui vẻ như ngày hôm nay.

Nhưng ta đã đoán sai, lần gặp lại nàng, sắc mặt nàng còn lạnh lùng hơn trước.

Lần gặp này người đổ bệnh lại là ta.

Ma ma đã già yếu qua đời từ hai năm trước, tiểu thái giám từng cầu xin thái y cho ta cũng bị đ.á.n.h đến gần c.h.ế.t. Ta nằm trên giường ở Lưu Hoa điện, tự hỏi liệu có phải ma ma đã nói sai rồi không.

Rõ ràng ta đã thu mình lại để sống, tại sao vẫn không thể sống nổi?

Ta không còn sức lực, cũng cảm thấy chẳng còn đường sống.

Nhưng cánh cửa điện Lưu Hoa bỗng bị người ta đẩy ra, một tia sáng lọt vào.

Người đẩy cửa chính là vị tiểu quận chúa giống như tiên đồng năm ấy.

Ta ngỡ mình đang nằm mơ, giơ ngón tay muốn chạm vào nàng, nhưng còn chưa kịp chạm tới thì đã ngất đi.

31

Sau khi tỉnh lại ta mới biết, đây không phải mơ, là nàng đã cứu ta.

Nàng đã chẳng còn nhớ từng gặp ta, nàng chỉ đang cần một thanh đao hữu dụng.

Ta thử gọi nàng là "Tỷ tỷ Diên nhi", nàng không nói gì nhiều, chỉ đưa cho ta một viên t.h.u.ố.c chứa cổ trùng, ta không hề do dự mà nuốt xuống.

Nàng muốn ta g.i.ế.c chất t.ử mà Nam Việt gửi tới, ta biết một khi bại lộ chắc chắn sẽ vạn kiếp bất phục, thế nhưng ta vẫn đồng ý.

Nàng cuối cùng đã cười, một nụ cười nhàn nhạt, chỉ thoáng qua trong chốc lát.

Cánh hoa tú cầu trên người nàng rơi xuống lòng bàn tay ta, ta thầm nhủ trong lòng: "Ma ma ơi, thu mình sống chẳng có ích gì đâu, con muốn đổi một cách sống khác."

Một cách sống có thể đứng cạnh Vương Diên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Có lẽ bản tính ta vốn không phải là người tốt, sau khi rời khỏi Lưu Hoa điện, ta dùng đủ mọi thủ đoạn để trèo lên cao, như cá gặp nước.

Ta không chịu nổi khi người khác nói xấu về nàng, có kẻ nói nàng là kẻ vô dụng, ta liền đẩy kẻ đó xuống hồ, dùng nước hồ súc rửa miệng hắn.

Sau đó ta lại dùng kế g.i.ế.c Yến Sách, rồi hỏi nàng còn muốn ta g.i.ế.c ai nữa không.

Ta khao khát nàng nói ra thêm một cái tên nữa, như vậy mới chứng minh được ta vẫn còn hữu dụng.

Nàng ngẩn người ra một chút, nói rằng nàng có thể làm cho ta một túi thơm an thần.

Toàn thân ta cứng đờ.

Trên đời này sao lại có người tốt như nàng chứ.

Thế mà người tốt như vậy, lại dùng ánh mắt nhìn lén một sứ thần của Nam Việt.

Vị sứ thần kia thật sự rất giống nàng, giống đến mức ta chỉ muốn ném thẳng hắn ra ngoài.

Những cảm xúc xa lạ cuộn trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c cuối cùng đọng lại thành hai chữ: Ghen tị.

Cũng may ta không ghen tị quá lâu, người Nam Việt đã rời đi.

Ta đoán mối quan hệ giữa vị sứ thần đó và nàng chắc chắn không bình thường, nhưng nàng không muốn nói, ta cũng không hỏi nữa.

Đường dài mới biết lòng người, nàng nhất định sẽ biết, ta mới là thanh đao phù hợp nhất với nàng.

Ta càng ngày càng không muốn rời xa nàng, với tư cách là một thanh đao, ta nỗ lực mài giũa mình trở nên sắc bén, cuối cùng lại mơ hồ trở thành hoàng đế.

Triều chính bận rộn đè nặng khiến ta không thở nổi, đêm nào ta cũng leo tường đi thăm nàng, như vậy mới thấy an tâm.

Thế nhưng một ngày nọ, nàng đột nhiên nói nàng muốn rời đi.

Nàng thậm chí còn đưa cho ta t.h.u.ố.c giải hoàn toàn cổ trùng.

Ta hoảng loạn tột độ, nỗi sợ bị bỏ lại xâm chiếm toàn thân, ta liền bóp nát t.h.u.ố.c ngay tại chỗ.

Nhưng cuối cùng ta vẫn để nàng đi, vì nàng không thích ở lại đây.

Ta hỏi nàng sau khi rời đi có nhớ ta không, nàng nói là có.

Khoảnh khắc đó ta vô cùng chắc chắn, trong lòng nàng có ta.

Ta thầm vui mừng vì đã tôn trọng quyết định của nàng, không làm hỏng tình cảm khó khăn lắm mới có được này.

Đêm đó, ta đường hoàng bước ra từ cổng chính phủ đệ của nàng, làm nhiều người phải kinh ngạc.

Nhưng ta muốn để mọi người biết rằng, ta sẽ không nạp hậu cung, trái tim ta đã dành trọn cho vị tiểu quận chúa nhà họ Vương rồi.

Dù nàng có rời khỏi kinh đô, ta cũng sẽ không thay đổi.

Sau khi nàng đi, thường xuyên gửi thư cho ta, ta chưa bao giờ thấy nàng vui vẻ như vậy, ta rất nhớ nàng.