Phi Diên

Chương 2



Đầu xuân mưa phùn dai dẳng, đến đêm muộn vẫn chưa dứt.

Ta thắp nến, tựa bên cửa sổ ngắm mưa.

Trong tiếng mưa rơi rả rích, một bóng người mặc y phục màu xanh lam, cầm ô giấy dầu tiến về phía phòng ta.

Chiếc ô khép lại rơi bên cửa, hơi lạnh ẩm ướt theo người hắn mang vào phòng, người chưa tới mà tiếng đã vang lên: "Diên nhi, ta mang bánh hợp ý cho muội đây."

"Vạt áo Nhị ca ướt cả rồi, cẩn thận kẻo nhiễm phong hàn."

"Thời tiết dần ấm lên, không sao đâu." Nhị ca vừa đáp, vừa lấy gói bánh được gói trong giấy dầu từ trong lòng n.g.ự.c ra.

Gói giấy dầu vốn vuông vức giờ đã bị ép đến móp méo, chẳng cần mở ra cũng có thể đoán trước được tình cảnh t.h.ả.m thương của mấy chiếc bánh hợp ý bên trong.

Nhị ca có chút ngượng ngùng gõ nhẹ lên trán: "Dọc đường tránh mưa bị chen lấn một chút, ngày mai ta lại đi mua cho muội."

Chuyện ta thích ăn bánh Hợp Ý, chỉ có Nhị ca là nhớ kỹ.

Bánh Hợp Ý ở tiệm điểm tâm phía nam thành là món ngon nhất kinh đô, mỗi lần từ thao trường trở về, Nhị ca đều mang cho ta một phần.

Ta nhìn những miếng bánh trên bàn, thứ hiện lên trong tâm trí lại là bức huyết thư báo tin Nhị ca t.ử trận.

T.ử trận nơi sa trường, thi cốt không còn.

Xe ngựa đi hòa thân của ta ngang qua nơi huynh ấy mất, đến cả việc xuống xe bái tế cũng không thể.

Trái tim đau nhói như bị dây gai quấn c.h.ặ.t, ngay cả khi hít thở một hơi cũng dấy lên nỗi đau như co thắt.

"Diên nhi, muội sao thế?" Nhị ca đưa tay quơ quơ trước mặt ta, "Sao trông sắc mặt muội tệ vậy."

5

Nhị ca vốn là người thẳng thắn, luôn đối đãi với mọi người chân thành.

Huynh ấy tưởng ta vì chuyện mẫu thân đưa nghĩa nữ về mà ghen tị, nên ra sức khuyên nhủ ta.

Ta c.ắ.n một miếng bánh Hợp Ý đã bị đè bẹp, lại nhét một miếng vào miệng Nhị ca để ngắt lời huynh ấy.

Mẫu thân lạnh nhạt với ta, đối với hai vị huynh trưởng cũng vậy.

Nghe tin Nhị ca bị thương trong quân doanh, mẫu thân cũng chỉ liếc nhìn, thậm chí không buồn hỏi lấy một câu.

Thứ ta khao khát mà không có được, Nhị ca cũng chưa từng có, cớ sao lại để huynh ấy an ủi ta.

Nhị ca bị bánh chặn miệng, nhìn quanh một vòng, ú ớ nói: "Sao trong phòng muội lại thắp nhiều nến thế này? Sáng đến ch.ói mắt, làm sao mà nghỉ ngơi cho tốt được."

Thấy Nhị ca định dập nến, ta cứng đờ người, hét lên: "Đừng chạm vào nó!"

Tay Nhị ca lơ lửng giữa không trung, vẻ mặt đầy khó hiểu.

Ta nuốt khan một cái: "...Nhị ca, ta mệt rồi, huynh về trước đi."

"À... được."

Sau khi Nhị ca rời đi, căn phòng lại trở về tĩnh lặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta gục xuống bàn, như thể lại quay về phủ Lục hoàng t.ử ở hoàng thành Nam Việt.

Những kẻ hầu theo ta đi hòa thân lần lượt c.h.ế.t ngay trước mắt, cả sân viện tối om, chỉ còn lại cảm giác nhầy nhụa của m.á.u trộn lẫn với bùn đất bám c.h.ặ.t lấy người ta, xây đắp nên cơn ác mộng dai dẳng nhiều năm.

Đó là món quà ra mắt mà Lục hoàng t.ử Nam Việt tặng cho ta.

Hắn đem nỗi hận với hoàng thất Đại Khải và sự oán giận vì không có được người mình yêu trút hết lên người ta.

6

Vì thái độ cứng rắn, sống c.h.ế.t không chịu nhận Nghiêm Oản Thù là muội muội, mẫu thân càng thêm bất mãn với ta.

Ban đầu ta đóng cửa viện vì ốm, sau khi đỡ hơn, ta bắt đầu ba ngày một đợt vào cung hầu hạ Thái hậu.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Không gặp nhau, tự nhiên sẽ không xảy ra tranh chấp.

Đầu tháng năm, nắng nóng ập đến, ta đang bẻ những cành hoa tươi trong Ngự hoa viên cho Thái hậu thì thấy một hàng nội giám bước đi vội vã, đi thẳng về hướng Trường Tín Cung.

"Họ vội vàng đi đâu vậy?" Ta ôm bó hoa cẩm tú cầu xanh hồng đan xen, tùy miệng hỏi cung nữ phía sau.

"Bẩm Quận chúa, là Nam Việt gửi Lục hoàng t.ử Yến Sách tới làm con tin, đám người đó đang đi dọn dẹp tẩm cung cho vị hoàng t.ử kia ạ."

Trường Tín Cung nằm ở nơi hẻo lánh, lạnh lẽo, đã bỏ hoang nhiều năm, quét dọn cũng phải mất khá công sức.

Ta thu hồi tầm mắt, giao bó hoa trong tay cho cung nữ: "Ngươi về trước đi, ta chọn thêm mấy cành hoa khác."

Sau khi cung nữ rời đi, ta quen thuộc đi vòng tới Lưu Hoa Điện.

Nếu xét về độ hẻo lánh, Lưu Hoa Điện cũng chẳng kém cạnh Trường Tín Cung là bao.

Điện thờ rộng lớn trống trơn, dù đã vào hè vẫn toát lên hơi lạnh lẽo.

Bên cạnh bàn viết đơn sơ trong điện, có người đang vùi đầu đọc sách, nghe thấy tiếng bước chân của ta liền ngẩng đầu lên ngay lập tức.

"Diên nhi tỷ tỷ?" Ánh mắt Ngụy Linh Hữu sáng lên, đặt b.út lông xuống rồi đi về phía ta.

Cách một bước chân, ta lấy ra viên t.h.u.ố.c đã tốn không ít tiền tìm được trong mấy ngày nay:

"Trong này là cổ trùng, sau khi uống vào mỗi tháng phải dùng t.h.u.ố.c áp chế, nếu không sẽ dần dần m.á.u khô mà c.h.ế.t."

Ngụy Linh Hữu nhận lấy viên t.h.u.ố.c, như thể có được món đồ chơi mới lạ, nụ cười trong mắt không hề giảm: "Diên nhi tỷ tỷ vì sao lại chọn đệ?"

"Vì ta không còn lựa chọn nào khác."

Lời này nghe hơi tổn thương.

Ngụy Linh Hữu là lựa chọn trong tình thế không còn cách nào khác.

Chàng là di phúc t.ử (đứa con trong bụng khi cha đã mất) của Thái t.ử bị phế, may mắn giữ được mạng, tự sinh tự diệt ở Lưu Hoa Điện.

Hoàng đế đương triều ngày càng hồ đồ, vài vị hoàng t.ử thì bạo ngược vô năng, triều thần chỉ lo đấu đá bè phái, nền móng Đại Khải như cây mục sinh sâu, sau này còn bị Nam Việt ép tới mức phải cắt đất bồi thường.