Phi Diên

Chương 3



Ngụy Linh Hữu không chỉ thừa hưởng vẻ ngoài tuấn tú của Phế Thái t.ử mà còn thừa hưởng cả sự thông tuệ của người.

Trong chốn thâm cung này, Ngụy Linh Hữu chẳng khác nào viên ngọc quý bị bụi mờ che lấp.

Ta và chàng vốn không liên quan, kiếp trước chàng lâm bệnh lâu ngày không được chữa trị, khi ta rời Thiên Vân Quan, chàng đã qua đời hơn một tháng.

Kiếp này khi rời cung vào ban đêm, ta tình cờ gặp một thái giám nhỏ đi cầu xin thái y cho Ngụy Linh Hữu nhưng bị đ.á.n.h tới thoi thóp, liền chuyển hướng tới Lưu Hoa Điện cứu chàng một mạng.

Chàng muốn sống, mà ta lại đang cần một lưỡi đao danh chính ngôn thuận.

7

Ta nói thật, Ngụy Linh Hữu ngược lại bật cười.

Bộ y phục hơi rộng khẽ đung đưa, càng làm chàng thêm phần thanh mảnh.

Ánh sáng lọt vào từ ngoài điện chiếu lên người ta và Ngụy Linh Hữu, sáng tối đan xen.

Ngụy Linh Hữu mang theo nụ cười, nhìn thẳng vào mắt ta rồi nuốt viên t.h.u.ố.c vào miệng ngay trước mặt.

Một lát sau, lưng chàng cong lại, từ từ ngồi xổm xuống.

Gân xanh trên trán Ngụy Linh Hữu dần nổi lên, hơi thở cũng nặng nề hơn.

Cảm giác cổ trùng vào cơ thể không hề dễ chịu, ta để mặc cho Ngụy Linh Hữu đang quỳ nửa người trước mặt siết c.h.ặ.t cổ tay mình.

Bộ dạng này của chàng thật đáng thương.

Nhưng chỉ có như thế, ta mới có thể nảy sinh chút ít lòng tin với chàng.

Cổ tay bị chàng nắm hằn vết đỏ, đợi một hồi, Ngụy Linh Hữu ngẩng đầu lên, đứt quãng nói:

"Giờ... có thể nói cho đệ... tỷ cần đệ làm gì rồi."

"Thay ta g.i.ế.c một người." Ta nhét một mẩu giấy vào tay Ngụy Linh Hữu, "Trên đây là vài người của ta đã cài cắm trong cung, đệ có thể tùy ý điều động."

"G.i.ế.c ai?"

"Lục hoàng t.ử Nam Việt, Yến Sách."

Đây là một màn thử thách mà cả ta và Ngụy Linh Hữu đều hiểu rõ.

Ta muốn thử xem thanh đao này sắc bén đến mức nào.

Càng muốn trói c.h.ặ.t chàng vào con thuyền giặc của mình.

Ngụy Linh Hữu khôi phục lại chút sức lực, bàn tay chàng với tới, quét sạch cánh hoa cẩm tú cầu dính trên cổ áo ta.

Cánh hoa lặng lẽ rơi xuống, rơi vào lòng bàn tay Ngụy Linh Hữu, chàng mỉm cười đáp: "Được."

Ta hạ mắt, giọng điệu u tối khó đoán: "Không hỏi ta tại sao lại muốn g.i.ế.c hắn sao?"

"Diên nhi tỷ tỷ không muốn hắn sống, chắc chắn là do hắn sai rồi."

8

Kiếp trước, Yến Sách đã yêu Nghiêm Oản Thù ngay từ cái nhìn đầu tiên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Sau lần chạm mặt chớp nhoáng đó, Nghiêm Oản Thù lén đưa cho hắn vài miếng điểm tâm gói trong khăn tay, khiến Yến Sách đem lòng thương nhớ sâu đậm.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Sau khi Đại Khởi thất bại, Yến Sách lúc này đã về Nam Việt liền ép Nghiêm Oản Thù, người đã trở thành quận chúa, phải đi hòa thân.

Vì Nghiêm Oản Thù không muốn, Yến Sách cầu mà không được đành đau lòng buông tay. Về sau, hai người thương lượng dùng lý do bát tự để tạm thời đổi người hòa thân thành ta.

Nhị ca của ta vì giữ gìn cương thổ mà t.ử trận, còn đại ca vì bảo vệ Nghiêm Oản Thù mà chọn cách đẩy ta ra làm vật thế thân.

Nghĩ đến đây, thái dương ta giật lên đau nhói.

Lúc rời cung đã là buổi chiều tà. Ánh nắng rực rỡ kéo dài bóng người, một khung cảnh tịch mịch bao trùm lên những tầng bậc đá bên ngoài Từ An Cung.

Phó giám chính của Hồn Nghi Giám đang được người dẫn đến chính điện Từ An Cung thì đụng phải ta, ông ta vội hành lễ:

"Tham kiến Vĩnh Khang quận chúa."

"Đại nhân miễn lễ." Ta dừng bước, "Đại nhân đến thật đúng lúc, Thái hậu lúc này tâm trạng đang khá tốt."

Phó giám chính làm bộ lau mồ hôi không tồn tại trên trán, rồi lách người nhường đường cho ta.

Khi đặt chân xuống bậc đá cuối cùng, ta ngoái đầu nhìn lại tòa cung điện uy nghi phía sau.

Tính ra vị phó giám chính này cũng sắp gặp Thái hậu rồi, chắc hẳn bây giờ tâm trạng của bà ấy sẽ không còn tốt nữa.

Dẫm lên ánh hoàng hôn màu cam, ta lên xe ngựa trở về phủ.

Dọc đường chưa đi được nửa quãng, tiểu tư trong phủ đã vội vã chặn xe ngựa lại:

"Quận chúa, không hay rồi, nhị công t.ử bị bệnh... Vương gia bảo nô tài vào cung mời thái y, người cũng mau về xem thử đi."

Ta giật mạnh tấm rèm xe, tiếng ù trong tai kéo dài thành một đường thẳng: "Nhị ca sao lại đột nhiên mắc bệnh?!"

"Buổi trưa nhị công t.ử bị thương ngoài da ở sân tập võ, về phủ thì đột ngột sốt cao, ngay sau đó toàn thân nổi mẩn đỏ, giờ người đã mê man vì sốt rồi."

Tấm rèm trong tay bị ta nắm c.h.ặ.t đến biến dạng.

Ngoại thương, sốt cao, nổi mẩn đỏ.

Những triệu chứng này kiếp trước mẫu thân cũng từng mắc phải, lúc bà chăm sóc hoa cỏ làm xước lòng bàn tay, sốt cao mẩn đỏ kéo đến, suýt chút nữa là mất mạng.

Khi đó ta tự mình vào cung mời thái y, còn Nghiêm Oản Thù ở bên giường chăm sóc, dùng m.á.u người làm t.h.u.ố.c cứu sống mẫu thân.

Sau khi tỉnh lại, mẫu thân vô cùng cảm động, đưa tên Nghiêm Oản Thù vào gia phả, thậm chí còn nhờ phụ thân ban cho một phong hiệu quận chúa. Còn ta chỉ vì về muộn nên bị mẫu thân trách mắng là bất hiếu.

Khi đó nhìn dáng vẻ tiều tụy, nhợt nhạt của Nghiêm Oản Thù, đến chính ta cũng từng động lòng trắc ẩn.

Nhưng cũng cùng những triệu chứng đó, nay người bệnh lại là nhị ca.

Ta nhảy xuống xe, rút d.a.o găm cắt đứt dây cương rồi phóng ngựa lao về phía phủ.

Gió rít gào bên tai, sát ý trong l.ồ.ng n.g.ự.c cũng cuộn trào lên.

9

Ta về đúng lúc, vừa vặn bắt gặp nha hoàn đang đút t.h.u.ố.c cho nhị ca.