Phi Diên

Chương 6



"Vậy xem ra là ả ta biết mình vô dụng, nên không dám đến nhã tập làm mất mặt rồi."

Nhành liễu rủ xuống thấp, tiếng người dần xa.

Đồng t.ử Ngụy Linh Hữu đen láy như đầm sâu, nhưng ý cười lại cong cong tựa trăng khuyết: "Diên nhi tỷ tỷ, bên hồ gió lớn, tóc mai của tỷ bị thổi rối rồi."

Ta né tránh bàn tay Ngụy Linh Hữu đang vươn tới tóc mai của mình: "Đa tạ đã nhắc."

14

Khi rời khỏi vườn Chỉ Tây, Nhị ca đã đến đón ta.

Mộ Dung Trăn đi cùng ta, đang trò chuyện thì Nhị ca cưỡi ngựa đi tới từ cuối phố.

"Tham kiến Vĩnh Gia huyện chúa." Nhị ca chắp tay hành lễ với Mộ Dung Trăn. Ta đứng giữa hai người, bỗng cảm thấy bầu không khí thật kỳ lạ.

Lần đầu gặp mặt, theo lẽ thường, đáng lẽ bây giờ Mộ Dung Trăn phải nói miễn lễ mới đúng.

Ta có chút khó hiểu nhìn Mộ Dung Trăn. Cô như vừa tỉnh mộng, khẽ ho một tiếng: "Không... không cần đa lễ."

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Ta khựng lại.

Ta nhớ là, giọng nói của Mộ Dung Trăn vừa nãy đâu có dịu dàng đến thế.

Đám đông dần tản đi, Nhị ca kéo dây cương nhắc nhở ta đã đến lúc về phủ.

Đúng lúc ấy, một tên tiểu t.ử chạy tới, thở không ra hơi dừng lại trước mặt Mộ Dung Trăn: "Huyện chúa... Liễu, Liễu Tam công t.ử sẩy chân rơi xuống nước, sặc nước ngất rồi ạ."

Mộ Dung Trăn hít sâu một hơi, vội vàng quay trở lại vườn Chỉ Tây.

Nhị ca nhìn bóng lưng Mộ Dung Trăn, tò mò hỏi: "Liễu Tam công t.ử? Kẻ luôn tự cao tự đại lại có tư thù với ta đó hả?"

"Chính là hắn, hôm nay hắn cũng tới."

"Diên nhi, không phải là muội..." Nhị ca ngập ngừng.

"Tất nhiên không phải muội, lúc muội rời tiệc hắn vẫn bình an vô sự."

Dù hắn có nói xấu sau lưng ta, nhưng ta quả thực chưa ra tay với hắn.

Bóng dáng Mộ Dung Trăn đã khuất hẳn, Ngụy Linh Hữu vừa rời vườn Chỉ Tây đã lướt qua người cô.

Ta nhìn Ngụy Linh Hữu khẽ phủi tay áo, mắt không nhìn ngang dọc mà bước lên xe ngựa của mình.

Nhị ca bên cạnh vẫn còn đang cảm thán: "Chẳng lẽ thật sự là sẩy chân?"

Ta thu hồi tầm mắt, đáp: "Có lẽ vậy."

15

Yến Sách c.h.ế.t vào đêm Trung thu.

Trong yến tiệc Trung thu, Dự vương vì ham chén rượu mà say mèm, khi được cung nhân dẫn đi tỉnh rượu thì tình cờ đụng độ Yến Sách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Yến Sách vốn chịu bao nhiêu tủi nhục trong cung, nhất thời buông lời khiếm nhã, chọc giận Dự vương nên bị hắn vô tình đ.á.n.h c.h.ế.t.

Đúng lúc đó trong cung đang có dịch bệnh nhỏ, mọi chuyện được giấu kín như bưng, chỉ nói Yến Sách c.h.ế.t vì bệnh dịch.

Dự vương vì thất đức, nên cũng lấy cớ đó mà bị đuổi khỏi kinh thành.

Ta vào cung thăm Thái hậu, buổi trưa còn dỗ dành bà uống t.h.u.ố.c an thần.

Thái hậu ngủ rất sâu, ta liền ở điện ngoài chọn lựa d.ư.ợ.c liệu để làm túi thơm cho bà.

Xung quanh rèm che rủ xuống, không ai dám bước vào quấy rầy.

Ngụy Linh Hữu đến đưa kinh Phật cho Thái hậu đã nán lại bên cạnh ta. Giọng đệ ấy trầm thấp, kể cho ta nghe cách đệ ấy mượn d.a.o g.i.ế.c người để trừ khử Yến Sách, rồi lại dẫn họa sang Dự vương như thế nào.

Chẳng biết đã thành thói quen từ bao giờ, mỗi khi hai người ở bên nhau, lúc ta ngồi thì Ngụy Linh Hữu luôn thích nửa quỳ trước mặt ta, ngước đầu nhìn ta như đang chờ được khen ngợi.

Ngụy Linh Hữu không chút phấn khích hay hoảng sợ, ngược lại còn khẽ móc nhẹ ngón tay ta: "Diên nhi tỷ tỷ còn muốn đệ g.i.ế.c ai nữa không?"

Nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của Ngụy Linh Hữu, ta ngẩn người: "Những d.ư.ợ.c liệu và hương liệu này đều là t.h.u.ố.c an thần, để tỷ làm cho đệ một cái túi thơm nhé."

Dẫu sao lần đầu tiên ta mưu đồ sát nhân, đã phải trằn trọc suốt cả đêm không ngủ nổi.

Ngụy Linh Hữu cúi đầu nhìn thoáng qua chiếc túi thơm giản dị, nhẹ bẫng treo bên hông mình, giọng điệu mang theo ý cười:

"Không cần đâu, ta đã có rồi."

16

Căn bệnh cũ của phụ thân tái phát sau bao năm chinh chiến, ông giao cho nhị ca làm chủ mọi việc trong phủ.

Mẫu thân vốn chẳng quan tâm đến chuyện này vậy mà lại tỏ ý bất bình, nói rằng đại ca mới là trưởng t.ử.

Nhị ca coi như không nghe thấy lời than phiền của mẫu thân, một lòng muốn đứng vững trong triều, nên đã giao toàn bộ việc nhà cho ta.

Mãi đến khi nhị ca vô tình bị thương ở cánh tay, lúc đang dưỡng bệnh thì mẫu thân đến thăm vào ban đêm, sự bình yên giả tạo này mới bị phá vỡ.

Ta gục đầu bên giường, hơi thở đều đặn, nghe thấy mẫu thân vén chăn, vén tay áo nhị ca lên.

"Mẫu thân đang tìm gì vậy? Vết thương sao?" Nhị ca, vốn cũng đang giả vờ ngủ, bỗng mở mắt hỏi, tay nắm c.h.ặ.t lấy tay mẫu thân.

Bột t.h.u.ố.c giấu trong móng tay mẫu thân rơi vãi trên giường. Ta ngồi thẳng dậy, trong lòng trào dâng cảm giác 'thì ra là vậy', 'quả nhiên là vậy'.

"Hành nhi, Diên nhi, các con..." Mẫu thân run rẩy vì tức giận, hất tay nhị ca ra, "Các con dám lừa dối mẫu thân mình sao?"

"Mẫu thân đã chẳng nhân từ, chẳng lẽ chúng con còn phải ngu hiếu sao?" Nhị ca lạnh lùng đáp lại.

Mẫu thân chỉ tay vào nhị ca, nghẹn lời không nói được gì. Ta lên tiếng:

"Tốt nhất mẫu thân nên nói rõ túi bột t.h.u.ố.c này là thứ gì, nếu không đêm nay Phật đường sẽ bốc cháy, kẻ ở bên trong e rằng không thoát ra nổi đâu."

"Các con... các con..." Mẫu thân chuyển hướng chỉ vào ta, má đỏ bừng vì giận, "Các con không thể g.i.ế.c nó, nó là muội muội của các con."