"Câm miệng!" Nghiêm Oản Thù vừa khống chế mẫu thân lùi lại vừa gào lên: "Đều là con gái của bà, con ả Vương Diên đó thì được làm quận chúa, còn ta lại như con chuột không thấy ánh sáng, bà nói cho ta nghe, dựa vào cái gì?"
"Ta đã nhận lại con rồi mà..."
"Nhận lại thì sao? Ta chính là không nhìn nổi Vương Diên sống tốt, đã là con gái, thì ta nhất định phải cướp đi tất cả mọi thứ của nó!"
Nghiêm Oản Thù lùi dần đến bên ngựa của đại ca, một dòng m.á.u đỏ tươi chảy dọc xuống cổ mẫu thân.
Giọng mẫu thân khàn đặc: "Nó sống tốt? Nó ở trong cung chẳng qua cũng chỉ là món đồ chơi cho đám quý nhân tiêu khiển thôi, sao con lại không tin mẫu thân?"
Nhìn xem, mẫu thân sao có thể không biết cuộc sống của ta trong cung thế nào chứ.
Chẳng qua là bà không quan tâm mà thôi.
Nhị ca thúc ngựa đến bên cạnh ta. Ta không lên tiếng, nhưng nhị ca đã đỏ hoe mắt.
"Mẫu thân, người đừng trách con, con chỉ là không cam tâm, nếu không con cũng không độc c.h.ế.t cha con, đường cùng mới phải chạy đi nương nhờ người." Nghiêm Oản Thù thì thầm những lời cay nghiệt vào tai mẫu thân rồi hét lên với ta: "Cho ta thêm một con ngựa!"
Nhìn đôi mắt đầy đau đớn của mẫu thân khi nghe lời của Nghiêm Oản Thù, ta buông dây cương: "Được thôi, ngựa của ta, cho ngươi."
Ngay lúc Nghiêm Oản Thù hơi lơ là, ta bấm cơ nỏ trong tay áo, mũi tên ngắn lao v.út đi, găm thẳng vào giữa trán nàng ta.
Gần như cùng lúc, nhị ca ném mạnh bội kiếm, cắt đứt cổ đại ca.
Không phân biệt được là m.á.u của ai b.ắ.n lên mặt mẫu thân, tiếng "bịch" khi đại ca ngã ngựa và tiếng thét của mẫu thân hòa vào làm một.
Mẫu thân mềm nhũn ngã xuống đất, không dám quay đầu nhìn hai cái xác phía sau.
Ta và nhị ca xuống ngựa, bước đến trước mặt mẫu thân.
Ta ngồi xổm xuống, giúp mẫu thân lau vết m.á.u trên mặt: "Mẫu thân, m.á.u mủ tình thâm, Nghiêm Oản Thù c.h.ế.t rồi, người thật sự không muốn sống nữa sao?"
"Ngươi, chính ngươi đã g.i.ế.c nó." Thân thể mẫu thân run rẩy, giọng nói cũng run theo.
"Là ta, nhưng ta còn chưa tàn nhẫn đến mức tự tay g.i.ế.c mẹ ruột. Muốn sống hay không, tất cả tùy vào lựa chọn của người."
20
Người của Nhị ca sắp xếp rất đông, mặt đường nhanh ch.óng được dọn dẹp sạch sẽ.
Mây đen giăng kín, đêm nay nếu đổ thêm một trận mưa nữa, mọi dấu vết đều sẽ tan biến không còn tăm hơi.
Ta tự tay đỡ mẫu thân lên xe ngựa, bàn tay bà lạnh buốt, hồi lâu vẫn không thể ấm lại.
"Mẫu thân yên tâm, Nhị ca không tàn nhẫn như ta, huynh ấy sẽ phái một đội hộ vệ đưa mẫu thân bình an tới Lương Châu, còn để mẫu thân an tâm dưỡng già tại nhà ngoại. Còn về phần phụ thân, ta sẽ nói với ông ấy là mẫu thân và đại ca ở Lương Châu sống rất tốt, mong mẫu thân cũng hãy ghi nhớ điều này."
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Mẫu thân đang định bước vào xe ngựa thì khựng lại, cúi đầu nhìn về phía ta: "Ngươi đang uy h.i.ế.p ta sao? Hay thật... đây chính là hai đứa con gái tốt mà ta đã sinh ra..."
"Mẫu thân nói đùa rồi, muốn có con gái tốt, thì trước hết phải làm một người mẹ tốt đã."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mẫu thân hít sâu vài hơi, gạt tay ta ra rồi một mình bước vào xe.
Trước khi rèm xe hạ xuống, ta mượn ánh sáng mờ nhạt, ngắm nhìn mẫu thân một lần cuối.
Cuộc sống nhung lụa bao năm qua khiến gương mặt bà vẫn chưa lộ dấu vết già nua, chỉ là lúc này đã thêm phần mệt mỏi vô tận.
"Phải rồi, mẫu thân còn nhìn sai một chuyện." Ta cong môi, "Con gái không phải là con diều giấy, chữ Diên (鳶 - chim ưng) trong Vương Diên, nghĩa là chim ưng."
Rèm xe buông xuống, bóng dáng dần xa.
Trên đường về thành, trận mưa nhỏ như sương mù cuối cùng cũng rơi xuống.
Nhị ca không biết lấy từ đâu ra một chiếc dù giấy, che lên đầu cho ta.
"Diên nhi, huynh đi mua bánh Hợp Ý cho muội nhé." Nhị ca nói.
21
Tin tức Yên Sách t.ử nạn đã truyền về Nam Việt.
Không nằm ngoài dự đoán, Nam Việt không vì cái c.h.ế.t của Yên Sách mà gây khó dễ, chỉ mượn cơ hội đề nghị ký kết minh ước: mười năm không khai chiến, không cần gửi con tin, cũng không cần hòa thân.
Để có được bản minh ước này, cũng là để đón linh cữu Yên Sách trở về, Nam Việt đã phái một đoàn sứ giả tới.
Minh ước không có gì quá đáng, không khai chiến lại càng là chuyện tốt, nội dung bên trong truyền đi rất nhanh.
Nhị ca là một trong những vị đại thần đầu tiên được xem bản minh ước, khi về phủ kể lại với ta, ta đã hỏi về một chuyện khác.
"Nhị ca, huynh có biết lần này sứ giả Nam Việt là ai không?" Tim ta đập như trống dồn.
"Vẫn chưa định đoạt hết, nhưng nghe nói Nhị công chúa Nam Việt là người dẫn đầu sứ đoàn, chắc chắn sẽ tới. Đây là lần đầu tiên Nam Việt phái nữ t.ử đi sứ đấy."
Ta vô thức nắm c.h.ặ.t t.a.y.
Là nàng, nàng sắp tới rồi.
Mùa đông ở kinh đô Đại Khởi luôn đến rất sớm và lạnh đến thấu xương, lời nói ra như thể cũng sắp đóng băng thành những khối đá.
Khi sứ đoàn Nam Việt tới kinh thành, cũng chính là lúc trời lạnh giá nhất.
Minh ước được ký kết hết sức thuận lợi, Hoàng thượng mở tiệc trong cung thiết đãi sứ giả, ta và Nhị ca cùng tiến cung.
Ngoài điện gió rét gào thét, trong điện lại ấm áp như xuân, chỗ ngồi của ta nằm chéo đối diện với Ngụy Linh Hữu.
Hoàng đế thường xuyên tới thỉnh an Thái hậu, không tránh khỏi việc nhìn thấy Ngụy Linh Hữu.