Phi Diên

Chương 9



Ngụy Linh Hữu giả vờ hiếu thảo tận tâm, Hoàng đế vốn đang giận đến mức suýt c.h.ế.t vì chuyện Dụ vương vô tình sát hại Yên Sách, nay lại tìm được vài phần an ủi từ Ngụy Linh Hữu, thế mà lại bắt đầu để tâm tới đứa cháu đích tôn bị mình ghẻ lạnh suốt mười mấy năm này.

Ngụy Linh Hữu chống cằm, tầm mắt ta và hắn chạm nhau trong giây lát, thấy hắn không có ý định dời ánh nhìn đi, ta bèn lẳng lặng ngồi xuống, giả vờ như không thấy.

Khi sứ giả Nam Việt tiến vào điện, ta nhìn thấy ngay người phụ nữ dáng vẻ cao ráo dẫn đầu: Nhị công chúa Nam Việt - Yên Dung.

Sắc sảo mạnh mẽ, rực rỡ như nắng mai.

Tim ta đập càng lúc càng nhanh, vô thức siết c.h.ặ.t vạt áo.

Phía sau Yên Dung nửa bước là một người đàn ông như cành trúc xanh, dáng vẻ thanh mảnh, chính trực, toát lên vẻ nho nhã.

Nhưng ta biết, bên trong xương cốt hắn đúc bằng đồng, hoàn toàn không ôn hòa như vẻ bề ngoài.

Sự xuất hiện của đoàn người Yên Dung khiến cả điện yên lặng trong giây lát. Sau khi ngồi xuống, Yên Dung bình thản đảo mắt một vòng, cuối cùng tầm mắt dừng lại trên người ta.

Hai ánh nhìn giao nhau, không lời nào sánh bằng sự im lặng này.

Nàng khẽ nhếch môi uống rượu.

Ta cũng khẽ nhếch môi uống rượu.

Lần này không kính người khác, chỉ kính ngày trùng phùng.

22

Đêm xuống có tuyết rơi, tuyết không dày, dưới ánh trăng soi rọi trông rất đẹp mắt.

Sau bữa tiệc, khi trở về phủ, ta đẩy cánh cửa sổ hướng về phía Tây, đặt một ngọn nến lên bệ cửa.

Khoảng nửa canh giờ sau, có người dẫm lên ngói tuyết mà tới, lật người qua cửa sổ vào phòng, cầm lấy chiếc kéo bên cạnh rồi thuần thục cắt đi một đoạn tim đèn.

"Thì ra ngươi vẫn còn nhớ." Yên Dung đặt chiếc kéo bạc xuống, khuôn mặt dịu dàng hơn dưới ánh nến.

Ta mím môi cười một tiếng, tầm mắt nhòe đi vì lệ: "Cửa Tây thắp nến, là để gặp lại. Ta mãi không quên."

Yên Dung cũng cười theo, khóe mắt ẩm ướt: "Khi tin tức Yên Sách c.h.ế.t truyền về, ta đã nghi ngờ ngươi cũng quay trở lại rồi. Ra tay nhanh gọn, tàn nhẫn thật."

"Điều khoản không hòa thân trong minh ước là do ngươi thêm vào à?"

"Minh ước là do ta thúc đẩy, điều này tất nhiên cũng là ta đề nghị thêm. Đại Khởi chưa suy, Nhị ca của ngươi đang trên đà phát triển, Nam Việt hiện tại cũng thiếu hụt binh lực. Ngươi cũng rõ đấy, đối với phụ hoàng ta, cái c.h.ế.t của một Yên Sách không phải chuyện quan trọng, mượn cơ hội này để ký minh ước mới là chính yếu."

Yên Dung bình thản đáp lời, lại bổ sung: "Ta tốn nửa năm để trừ khử Tư Đồ Tu, thu gom quyền lực của nhà họ Tư Đồ, hai tháng trước phụ hoàng đã cho phép ta tham gia nghị chính rồi."

"Ngươi ra tay cũng nhanh gọn, tàn nhẫn lắm."

"Được sống lại một kiếp, nếu còn lề mề, mềm lòng nhớ tình xưa, há chẳng phải phụ tấm chân tình của ông trời sao?" Yên Dung ngẩng cằm nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Yên Dung là đứa con gái duy nhất của Hoàng hậu Nam Việt. Kiếp trước khi ta hòa thân tới Nam Việt, nàng đang tranh giành quyền lực với Thái t.ử.

Thái t.ử Nam Việt chủ chiến, còn Yên Sách lại là kẻ bắt nạt kẻ yếu, làm việc không hề có giới hạn. Sau khi biết mình không còn cơ hội lên ngôi, hắn liền một lòng bám lấy Thái t.ử, làm tay sai đắc lực cho hắn, g.i.ế.c người không gớm tay, lại còn giở vô số thủ đoạn độc ác với Yên Dung.

Sau khi quen biết Yên Dung, ta và nàng trong ngoài kết hợp trừ khử Yên Sách, lại mượn thân phận di cô của Lục hoàng t.ử để đứng vững ở Nam Việt, cài cắm ám bộ vào dưới trướng Thái t.ử.

Sau hàng nghìn ngày đối mặt với lưỡi d.a.o sắc bén, Thái t.ử Nam Việt đã thua dưới tay Yên Dung, nhưng ngay khi nàng chỉ còn cách ngai vàng trong gang tấc, người cậu ruột Tư Đồ Tu lại kéo nàng xuống.

Một nước đi sai, cả bàn cờ thua trắng.

Nam Việt đổi triều đại, Yên Dung c.h.ế.t dưới vạn mũi tên xuyên tâm, ta nhảy xuống từ tường thành, cũng coi như kết thúc tình bạn tri kỷ này.

23

Nam Việt hiếm khi có tuyết, nay tới Đại Khởi thấy tuyết, Yên Dung chẳng chút sợ lạnh, vui chơi thỏa thích trong sân.

Ta quấn áo choàng lớn, nặn một nắm tuyết ném cho nàng.

Tuyết cầu xốp mềm, bị nàng chặn lại nên rơi tung tóe khắp đất.

Yên Dung nặn một quả c.h.ặ.t hơn ném lại cho ta: "Vài ngày nữa ta phải về rồi, ngươi có muốn đi gặp Tạ Tùng Hàn không?"

Lãnh Hàn Hạ Vũ

"Hắn......"

"Ta đã dò hỏi qua rồi, chỉ có hai chúng ta là trọng sinh."

Ta nhận lấy quả cầu tuyết, cái lạnh thấu tận tâm can làm lòng ta run lên: "Thôi bỏ đi, không gặp nữa."

"Lần này đi rồi, không biết đến bao giờ mới gặp lại."

"Hiện giờ hắn là quan Nam Việt, ta là quận chúa Đại Khởi, hắn có chí làm tể tướng, ta lại mong sớm ngày thoát khỏi hoàng thành. Hắn không nhận ra ta, gặp mặt cũng chẳng có lời nào để nói, chi bằng đừng gặp."

"Vương Diên, ngươi ngày càng giống Tạ Tùng Hàn." Yên Dung ngước nhìn ánh trăng, vẻ mặt thoáng chút hoài niệm, "Lúc ta đi đừng tới tiễn, ta không thích chia ly."

"Được."

Sứ đoàn Nam Việt chọn ngày trời không tuyết để lên đường, đoàn người rầm rộ, phía sau còn kéo theo linh cữu của Yên Sách.

Yên Dung không thích chia ly, tuy đã hứa với nàng không tiễn, nhưng ta vẫn bước lên tường thành, lặng lẽ nhìn theo bóng nàng xa dần.

Yên Dung khí thế phơi phới, khi cách xa, ta dường như thấy Tạ Tùng Hàn đang đi cạnh nàng quay đầu lại nhìn.

Nhưng gió bất chợt nổi lên, ta nheo mắt lại, không nhìn rõ được điều gì.