Trang sách cổ vốn chi chít những văn tự cổ phức tạp giờ trống trơn, chỉ còn lại chất giấy mỏng tang, ố vàng.
Đứng chôn chân tại chỗ, tôi vẫn không dám tin, đầu óc lặp đi lặp lại quá trình kỳ diệu vừa rồi.
Những dòng chữ cổ như có sinh mệnh chui tọt vào da thịt tôi, hóa thành luồng khí ấm nóng chạy dọc theo kinh mạch, cuồn cuộn bốc lên rồi tụ hết vào đôi mắt.
Hai mắt đau rát. Lớp sương mù che khuất tầm nhìn như đang từ từ tan ra. Quá trình ấy tưởng chừng kéo dài đằng đẵng, nhưng lại như chỉ thoảng qua trong một giây.
Tầm nhìn trở nên vô cùng tỏ tường. Thế giới chưa bao giờ hiện ra rõ nét đến thế!
Đây là cảm giác khi mở Thiên nhãn sao? Cảm giác vi diệu này đúng là chỉ có thể tự cảm nhận chứ không sao cất thành lời.
Phấn khích như đứa trẻ vớ được món đồ chơi hiếm, tôi háo hức muốn kiểm chứng ngay sự thần kỳ của thuật xem tướng bằng Thiên nhãn.
Kéo phăng cửa cuốn lên, đón lấy ánh nắng rực rỡ, tôi nhẩm thầm khẩu quyết trong đầu, mở to mắt quan sát dòng người qua lại.
Tập trung ánh nhìn, trên người những kẻ đang vội vã lướt qua dần hiện lên một lớp khí mờ ảo.
Đa phần đều mang vầng khí trắng phổ thông nhất.
Nhạt nhẽo, bình phàm, hệt như cuộc đời của họ, chỉ là một hạt cát nhỏ bé giữa biển người mênh mông.
Chẳng có ai đặc biệt. Thậm chí có người vầng khí trắng còn pha chút sắc xám. Khí xám chính là xui xẻo, báo hiệu sắp tới họ sẽ gặp chuyện chẳng lành.
Nghĩ cũng phải, dân sống ở khu lao động nghèo này thì đào đâu ra tai to mặt lớn?
Mới nhìn chưa đầy năm phút, đầu óc tôi đã choáng váng, hai mắt bắt đầu nhức buốt.
Dùng Thiên nhãn cực kỳ tốn thể lực. Tôi mới ở tầng thứ nhất, thuộc dạng lính mới tò te nên thời gian sử dụng rất ngắn, phải luyện tập liên tục mới nâng trình được.
May mà khi hấp thụ những dòng chữ cổ kia, tâm pháp tu luyện cũng được khắc sâu vào não, chẳng cần vất vả học thuộc lòng.
Bậc thang đã rải sẵn, tôi chỉ việc từng bước leo lên.
Dù mới nhập môn, nhưng năm phút ngắn ngủi này cũng đủ để tôi nhìn thấu khí trường của một người, đoán định cát hung dễ như trở bàn tay. Sau này luyện lên cấp cao hơn thì khỏi phải bàn.
Ngay cả bí thuật hiếm có thất truyền từ lâu mà cũng thu thập được, tôi lại một lần nữa bị năng lực của "Phòng livestream chuyện lạ" làm cho choáng ngợp, đứt nọc mọi nghi ngờ.
Có món nghề này, ít nhất sau này không lo chết đói.
Thở phào nhẹ nhõm, tôi đang định thu ánh nhìn lại thì khóe mắt chợt khựng lại ở một kẻ lảng vảng luồng khí đen ngòm khắp người.
Khí đen là đại hung!
Tôi giật mình, cố căng mắt nhìn cho rõ, nhưng đôi mắt đã đến giới hạn, nhức mỏi tột độ nên đành nhắm nháp lại để làm dịu.
Một người chỉ cần mặt ám khí đen là đã mang điềm báo bệnh nan y, tù tội hoặc họa sát thân. Huống hồ gã này đen toàn tập, e là nửa cái mạng đã nằm dưới âm phủ rồi.
Ấy thế mà, lúc tôi mở mắt nhìn lại, trên con phố lộn xộn, khí trường của người qua đường đã biến mất sạch. Đập vào mắt chỉ là một dáng vẻ quen thuộc đang tập tễnh đi tới.
"Chà, nhóc con, đứng cười ngu ngơ ở cửa thế này, xem ra tâm trạng đang phơi phới nhỉ. Chắc họa sát thân qua êm đẹp rồi chứ gì... Cơ mà sao khóe mắt thâm xì, tướng mạo y như suy thận thế này?"
Lão Vương Què xách cái túi vải rách tươm, bên trong là toàn bộ đồ lề bày sạp của lão. Mặt thì cười tươi rói mà mở miệng ra là thối không ngửi nổi.
Khóe mắt tôi thâm là do lần đầu xài Thiên nhãn, liên quan quái gì đến thận.
"Lão Vương, hai hôm nay ông lủi đi xó nào thế? Tôi nhìn thấy quanh người ông toàn hắc khí, điềm đại hung đấy nhé!" Tôi hậm hực dọa lại.
"Cậu bảo sao?" Vương Què biến sắc, lùi hẳn hai bước, ôm khư khư cái túi rách, nhìn tôi chằm chằm như gặp kẻ thù, rồi gằn từng chữ đầy nghiêm trọng.
"Tôi không có tiền!"
Lão vận bộ đồ Đường trang hàng chợ rẻ tiền, chân xỏ giày vải đen, đầu tóc bù xù, mặt mày hốc hác, trông khá khẩm hơn ăn mày được đúng một tí. Cả người lão thiếu điều viết hai chữ "Vô sản" dán lên trán.
Nếu không nhờ tấm bùa Trấn Linh kia thực sự có tác dụng, thì với cái bộ dạng này, có đánh chết tôi cũng không tin lão là cao nhân đắc đạo.
"Tìm ông có việc chính đáng đây." Khó chịu lườm lão một cái, tôi dẹp trò cợt nhả, kéo lão vào tiệm.
Bảy ngày nữa là tới buổi livestream tiếp theo, tôi cần bùa phòng thân, càng nhiều càng tốt.
"Lá bùa Trấn Linh bữa trước ông đưa, ông còn nữa không?"
"Đại nạn của cậu qua êm đẹp rồi cơ mà, còn đòi bùa làm cái gì?" Vương Què kinh ngạc.
"Tự nhìn đi." Tôi rút lá bùa đã cháy đen thui ra.
"Đệt! Cậu đụng phải con quái thai nào vậy?" Thấy rìa bùa vàng khè có vết cháy sém, lão Vương giật nảy mình, chửi thề luôn.
"Lá bùa này do tay lão luyện vẽ đấy, dăm ba cái vong vớ vẩn còn lâu mới dám lại gần. Thế mà giờ mất sạch linh khí, thành giấy lộn rồi!"
Cái thứ trong tiệm Bánh bao Bát Tiên kinh tởm đến mức ấy ư?
Tôi cũng giật mình. Tối qua xém chết, tôi cứ tưởng chỉ là tà ma tép riu, nay nghe lão Vương phân tích xong mà sống lưng lạnh toát.
"Tôi cũng chả rõ nó là cái thứ gì, nhưng sắp tới tôi có thể đụng độ những thứ rùng rợn hơn, nên cần thêm bùa Trấn Linh."
"Cậu nghĩ bùa này là hàng mã ngoài chợ chắc? Đào đâu ra nhiều thế!" Vương Què lắc đầu nguầy nguậy.
"Chứ ông không phải dân bày sạp vỉa hè à?" Tôi nghẹn họng, chán nản.
Nhưng nghĩ lại cũng phải, nếu lão lắm bùa xịn thế thì sao phải sống vất vưởng nhường này?
"Thế mà đem so được à? Lão phu đây là đang nếm trải nhân tình thế thái, người ta gọi là 'hồng trần luyện tâm', cậu biết cái đếch gì." Vương Què nheo mắt soi tôi. "Cơ mà nói đi nói lại, nhóc con, rốt cuộc cậu rước họa vào thân vụ gì đấy?"
"Việc đó ông cứ mặc xác tôi. Ngoài bùa Trấn Linh ra, ông còn đồ nghề trừ tà nào không? Kiếm gỗ đào, gương bát quái gì cũng múc tất, ăn thua là phải linh!" Chuyện về phòng livestream, tôi cạy miệng cũng không thể tiết lộ.
"Nếu cậu đụng hàng dữ thì ba cái đồ vớ vẩn đấy vứt sọt rác." Vương Què xua tay, khựng lại một nhịp rồi quay ngoắt thái độ. "Nhưng mà, có tiền mua tiên cũng được. Miễn là túi tiền đủ dày, thiếu gì đồ xịn cho cậu múc?"
"Thật hay chém đấy?" Tôi nhìn lão đầy nghi ngờ.
"Cậu nghĩ mấy ông đạo sĩ trên núi hít khí trời để sống chắc? Yên tâm, tôi chỉ làm chân môi giới, mua hay không tùy cậu. Nhưng chốt được đơn hay không thì cậu vẫn phải bao tôi một bữa ra hồn đấy!"
Tôi quen Vương Què ngót nghét hai năm, lão này đúng là rặt kiếm cớ ăn trực uống chực, nhưng tuyệt nhiên chưa lừa tiền bao giờ.
"Bao ăn thì vô tư, nhưng ví tôi xẹp lép thế nào ông còn lạ gì?" Nghĩ lại mà đứt từng khúc ruột, trong người còn đúng hơn trăm bạc, lão có vác được hàng hiếm về thì tôi cũng đào đâu ra tiền mà chốt.
"Cho nợ được không?" Tôi yếu ớt buông một câu.
Vương Què trợn trừng mắt: "Có cái nịt! Cậu tưởng ai cũng từ bi bác ái như lão phu à! Người ta liều mạng vác đồ xuống núi cũng chỉ vì cày cuốc kiếm cơm thôi!"
"Thôi được rồi." Tôi thở dài bất lực.
Xem ra phải hỏa tốc dùng Thiên nhãn đi lùa gà, kiếm thùng vàng đầu tiên thôi.