Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 12: Bức ảnh biến mất



"Lão Vương, ông cứ kết nối giúp tôi đi, chuyện tiền nong đôi ba ngày tới tôi sẽ xoay xở."

"Chốt."

Vương Què xách cái túi rách tươm, khập khiễng rời đi.

Tôi cũng chả dám cá lão có uy tín hay không, nhưng lăn lộn giang hồ bao năm, ắt hẳn cũng có chút mối lái. Bảy ngày trôi qua cái vèo, có người đánh tiếng hộ còn hơn một mình bơi lội giữa biển.

Trắng đêm không ngủ lại còn bị doạ cho hồn bay phách lạc, cơ thể tôi rã rời đến tột đỉnh. Dù trong lòng đang như tơ vò, tôi cũng chẳng gượng nổi nữa.

Khóa trái cửa nẻo, tôi chui tọt vào phòng ngủ.

Giấc ngủ chập chờn toàn ác mộng. Lúc thì thấy chị Hồng, lúc lại thấy lão già rùng rợn ở tiệm bánh bao. Tôi cắm đầu chạy mà chân cứ như bị dính chặt xuống đất...

Lúc mở mắt ra thì trời đã nhá nhem tối.

Mồ hôi vã ra như tắm, ướt sũng bộ quần áo, trông tôi chẳng khác gì vừa vớt từ dưới nước lên.

Châm điếu thuốc, tôi ngồi một mình trong tiệm tối om, trầm ngâm suy nghĩ.

Dù muốn phủ nhận đến đâu thì việc tôi đã dính vào một cái bẫy kinh hoàng là sự thật không thể chối cãi. Bệ rạc lúc này chẳng ích gì, bám lấy mọi cơ hội để thoát thân mới là thượng sách.

Dập điếu thuốc, tôi đi tắm rửa thay đồ, và vội bát cơm rồi leo lên con xe máy điện, phóng ra khỏi khu dân nghèo dưới bầu trời nhá nhem.

Chưa đầy ba mươi phút, tôi đã cắm chốt trước cổng một khu chung cư cao cấp.

Cổng chính cao sừng sững, vài luồng đèn pha hắt thẳng vào tấm biển cẩm thạch.

Vân Hối Nhã Uyển.

Khu chung cư xịn xò khét tiếng quận Thành Đông, thành phố Đông Châu. Nằm sát vách Đại học Đông Châu, cách chỗ tôi lụp xụp chả bao xa nhưng đẳng cấp thì một trời một vực.

Đắp toàn hàng chợ rẻ rách trên người, tôi rút chùm chìa khóa ra. Mặc kệ ánh mắt dò xét của gã bảo vệ, tôi giả vờ bình chân như vại, quẹt thẻ bước vào trong không thèm chớp mắt.

Cây cối um tùm, đường đi uốn lượn sâu hút, vừa bước chân vào đã thấy hơi lạnh mơn trớn.

Khu chung cư to đùng mà lèo tèo vài mống ở, mỗi tòa tháp chỉ le lói dăm ba ánh đèn. Cả khu vắng tanh vắng ngắt, tĩnh mịch đến rợn người.

Đèn đóm mờ ảo, bóng cây vật vờ. Ở mấy góc tối đen như mực kia cứ như đang giấu giếm thứ quái quỷ gì đó. Chốn cao cấp này tự dưng lại bốc mùi âm u.

Đi một mình mà cứ thấy lạnh toát sống lưng, y như có ai đang bám gót. Nhưng quay đầu lại thì trống trơn.

Tôi vừa đi vừa mò mẫm. Chỗ lạ nước lạ cái cộng thêm đèn tối om, loanh quanh mãi chả bói ra Tòa số 6 nằm góc nào. Tôi khựng lại, nheo mắt rà soát toàn bộ khu vực.

Sột soạt...

Bụi rậm bên cạnh rung nhẹ, phát ra tiếng động lén lút, y hệt có thứ gì đang nấp trong đó.

Tôi cau mày, rón rén bước tới, bật đèn pin điện thoại rọi thẳng vào.

Vút!

Lá cây xào xạc, một bóng đen từ lùm cây lao vút ra, chồm thẳng vào người tôi. Giật nảy mình, tôi né vội sang một bên.

Khối đen ngòm đáp đất, hóa ra là một con béc giê Đức to khỏe. Nó nhe nanh múa vuốt, mắt hằn tia máu, ép bắp đùi xuống thủ thế, cổ họng gầm gừ đe dọa.

Tôi mới nhúc nhích có tí mà nó như phát rồ. Lông cổ dựng đứng tủa tủa, sủa ầm ĩ về phía tôi.

Quái, xui xẻo dính ngay chó dại à?

Béc giê nổi tiếng là giống chó dữ. Bị nó ghim thì có cho vàng tôi cũng chả dám ho he. Trong bụng than trời, đầu nhảy số liên tục tìm đường chuồn.

"Luca, Luca, mày đâu rồi?"

Ngay lúc đó, có tiếng phụ nữ gọi the thé từ xa. Lát sau, một người phụ nữ trung niên với khí chất sang trọng hớt hải chạy tới.

"Luca, sao lại tót ra đây? Sao lại sủa loạn lên thế! Dừng lại ngay! Dừng!" Nhìn thấy cảnh này, bà ta ngớ người, quýnh quáng ra lệnh cho con chó.

Con béc giê như vớ được cọc, vừa sủa vừa lùi thụt lùi ra sau lưng chủ. Nó dần bình tĩnh lại, nhưng đôi mắt vẫn găm chặt lấy tôi.

Ánh mắt ấy kỳ quặc lắm, có vẻ như đang khiếp sợ một thứ gì đó.

"Xin lỗi cậu, không làm cậu hết hồn chứ? Bé Luca nhà tôi thi thoảng hay chạy rông sủa bậy, nhưng chưa cắn ai bao giờ đâu." Người phụ nữ vuốt ve con béc giê, nắm chặt dây dắt, nở nụ cười áy náy với tôi.

Giọng điệu mềm mỏng, ra dáng người có học thức.

"Không sao, dù gì tôi cũng chưa sứt mẻ gì." Tôi thở phào.

"Vậy thì tốt." Bà ta nhìn tôi chằm chằm, đổi giọng điệu quái lạ: "Trông mặt lạ hoắc, cậu mới dọn đến à? Không có việc gì thì lẹ chân về nhà đi, tối muộn đừng có lảng vảng quanh khu này."

"Sao lại thế?"

Bà ta lơ đẹp câu hỏi của tôi, kéo con chó đi xăm xăm, loáng cái đã mất hút trong màn đêm.

Dân ở đây bị hâm à? Ai cũng dở dở ương ương thế nhỉ?

Ôm một bụng thắc mắc, tôi tiếp tục cất bước, lết mãi cũng thấy Tòa 6 Khu 2.

Thế quái nào, dưới sảnh lại chạm mặt bà thím lúc nãy.

Đứng sững trước cửa thang máy, cả hai đều bất ngờ và ngượng ngập.

Con chó tên Luca vừa thấy bóng tôi, lông cổ lại dựng ngược lên. Hai mắt hoảng loạn nhìn tôi chòng chọc, mồm tiếp tục gầm gừ đe nẹt.

Người phụ nữ trung niên lại phải xoa đầu vỗ về nó một lúc lâu.

"Ngại quá, bình thường Luca chỉ sủa loạn vào không khí thôi, nay không hiểu dở chứng gì nữa." Bà ta day trán xoa dịu con chó cưng.

Tim tôi hẫng đi một nhịp.

Người ta đồn chó có thể nhìn thấu những thứ khuất mắt trông coi. Chẳng nhẽ tôi đang cõng theo vong nào?

Sống lưng lạnh toát, tôi ngoái đầu lại theo bản năng. Dĩ nhiên là chả có con ma nào sất.

Sảnh chung cư ánh sáng tù mù, chỉ có tôi, bà thím kia và một con chó mắt sáng rực ma quái.

Da gà da vịt nổi cục, tôi rút chiếc điện thoại màn hình lớn ra, tính bật camera soi xem lưng mình có thực sự cõng thêm "vị khách" nào không.

Ting.

Đúng lúc ấy, cửa thang máy từ từ mở.

Bà thím có vẻ gấp gáp, giật dây dắt con chó phi thẳng vào trong.

"Tối trời rồi, đừng rớ ở ngoài làm gì. Nếu không chê, đi chung thang luôn đi." Liếc tôi một cái, bà ta giữ chặt nút mở cửa.

Đây là lần thứ hai bà ta thốt ra câu này, nét mặt căng đét không giống đang đùa.

Cái khu này có vấn đề gì à?

"Vâng, cám ơn cô." Tôi bước vào thang, quẹt thẻ.

Thang máy thiết kế kiểu căn hộ khép kín, thẻ ai người nấy quẹt, chỉ dừng đúng tầng của mình, bảo mật cực tốt.

Tôi tầng mười tám, bà ta mười bảy.

Cửa kim loại sáng loáng khép lại. Trong cái không gian kín mít và chật hẹp này, con béc giê dường như càng hoảng loạn. Khối cơ bắp vạm vỡ cuộn tròn nấp sau lưng chủ, cụp đuôi im bặt, không dám phát ra nửa tiếng gầm gừ.

"Cậu ở 1802 à?"

Tôi cầm điện thoại, chưa kịp bật camera thì bà thím đột nhiên vặn hỏi.

Từ lúc liếc thấy tôi lên tầng mười tám, ánh mắt bà ta đã trở nên gờn gợn.

"Sao thế, có vấn đề gì sao?" Tôi lảng đi, vì bản thân có phải cư dân xịn ở đây đâu.

"Cũng không có gì... chỉ là căn hộ tầng mười tám đó bỏ hoang lâu rồi, có thấy ai ở bao giờ đâu." Bà ta ấp úng, rõ ràng là biết chuyện mờ ám nhưng ngại nói thẳng.

Không người ở?

Tôi sững sờ.

Nếu 1802 là nhà hoang, chẳng hóa ra tối nay tôi cất công chạy đến đây bằng thừa?

Nhưng nhìn điệu bộ của bà thím, sự tình dường như không chỉ đơn giản là vắng chủ.

"Cô à, căn hộ tầng mười tám đó rốt cuộc có vấn đề gì, cô nói rõ cho tôi được không?" Tôi hỏi một cách thành khẩn.