Chiếc thang máy bằng kim loại hắt ánh sáng lạnh lẽo, trôi tuột lên cao.
Sau một lúc câm nín, người phụ nữ trung niên cuối cùng cũng hé răng: "Có lẽ tôi biết tại sao Luca lại sủa cậu rồi."
"Vì sao?" Máu tò mò của tôi bốc lên não.
"Căn hộ tầng mười tám đó... dị lắm... nửa đêm nửa hôm toàn phát ra mấy âm thanh rùng rợn." Bà ta ngẩng khuôn mặt xám xịt hốc hác lên. Nhìn sắc mặt nhợt nhạt thế kia, chắc là mất ngủ thâm niên.
"Tôi ở ngay tầng dưới. Bản tính tôi lại thính ngủ, động đậy tí là thức trắng đêm. Trên lầu cứ dăm bữa nửa tháng lại dở quẻ, tôi điên máu lên chỗ Ban quản lý khiếu nại."
"Kết quả Ban quản lý bảo, căn hộ đó xưa nay bỏ hoang, không có ai ở cả!"
Dứt lời, bà ta run lẩy bẩy, kéo chặt chiếc khăn choàng len. Bà ta có vẻ ớn lạnh, dẫu trời đổ lửa vẫn đắp một đống đồ.
Tôi thắc mắc: "Cô nghe thấy cái gì? Theo tôi biết, nhà cửa nóng nở ra lạnh co lại, thỉnh thoảng có tiếng cọt kẹt cũng bình thường."
"Tôi biết cái lý thuyết này. Nhưng âm thanh tôi nghe dứt khoát không phải do co giãn nhiệt. Nó giống như... có ai đó đang mài dao..."
Mài dao?
Chân mày tôi giật bần bật. Ký ức rùng rợn về tiếng băm thịt ở tiệm bánh bao dội về. Nửa đêm thanh vắng mà nã cái thứ âm thanh này vào tai thì quả là kinh hãi.
"Tôi từng kêu người của Ban quản lý lên canh ban đêm nghe thử, nhưng đáng sợ ở chỗ bọn họ chả nghe thấy gì. Cứ như chỉ mình tôi nghe được âm thanh đó vậy. Bọn họ đều bảo tôi bị hoang tưởng."
Người phụ nữ giơ tay xoa đầu con béc giê, cười khổ.
"Chắc cậu cũng không tin nhỉ? Luca trước đây ngoan ngoãn lắm, chưa bao giờ sủa bậy. Thế mà dọn về khu này mới sinh ra vấn đề."
"Thật ra tôi cũng không nên nói mấy chuyện này với cậu, dù sao cậu vẫn phải dọn vào đó ở. Ngại quá, cứ coi như tôi lắm mồm đi."
"Đâu có, cô cũng có ý tốt, tôi rất cảm ơn cô." Tôi nặn ra một nụ cười, "Nãy giờ cô cứ nhắc đi nhắc lại là tối muộn đừng ở bên ngoài, rốt cuộc là vì sao?"
"Cậu tin mấy lời tôi nói sao?" Đôi mắt lờ đờ vì mệt mỏi của bà ta rực lên sự kinh ngạc.
Ting.
Lúc này, tầng mười bảy tới.
Cửa thang máy chưa kịp mở toang, con béc giê đã cuống cuồng lao ra, y như đang chạy trốn. Bà thím phải cong người lên kéo lại mới không bị nó lôi tuột đi. Đứng ngoài hành lang nhìn tôi, bà ta dường như vẫn còn lời muốn nói.
"Cô này, danh thiếp của tôi đây. Còn khúc mắc gì muốn nói, cô có thể liên hệ tôi bất cứ lúc nào." Tôi móc card visit dúi cho bà ta.
"Studio tư vấn môi trường nhân văn Phong Vân..."
Bà thím nhận lấy tấm thiệp, ném ánh mắt bán tín bán nghi rồi vì lịch sự vẫn cất đi.
Cửa thang máy từ từ khép lại. Tôi giơ điện thoại lên, chuẩn bị rà soát lại xem quanh mình có thực sự dính theo thứ gì không.
Camera đang bật mặc định ở mặt sau. Cửa thang máy chưa khép hẳn, vừa vặn quay được bóng lưng bà thím đang dắt chó rời đi.
Nhìn thấy hình ảnh trên màn hình, tim tôi nhảy thót.
Trên lưng người phụ nữ trung niên dường như có một bóng đen lù lù đu bám. Nó lướt qua cực nhanh, không nhìn rõ hình dáng. Tôi cũng chả biết mắt mình có bị quáng gà không nữa.
Cửa thang máy đóng sập lại, tiếp tục di chuyển lên trên, giờ có muốn ra kiểm chứng cũng vô phương.
Thôi bỏ đi, nếu bà ta đụng chuyện cổ quái thật thì kiểu gì chả gọi tôi.
Dẹp bớt rắc rối, tôi lật sang camera trước.
Khuôn mặt hơi nhợt nhạt hiện ra trên màn hình. Tôi lia máy sang trái rà sang phải, cày nát toàn không gian phía sau lẫn buồng thang, chả thấy điểm gì đáng ngờ.
Thở phào một hơi, tôi lại càng hoang mang. Nếu mọi thứ bình thường, vậy con béc giê ban nãy sủa điên cuồng vào mặt tôi vì cái vẹo gì?
Nó nghe lệnh chủ răm rắp, chứng tỏ đâu phải là chó dại.
Ting.
Cửa lại bung ra, đến tầng mười tám.
Gạt mớ thắc mắc sang một bên, tôi sải bước ra ngoài.
Hành lang vắng lặng chỉ có mình tôi. Trừng mắt nhìn cánh cửa đen ngòm, nhớ lại mấy lời của người phụ nữ trung niên, lòng tôi thấp thỏm không yên.
Nếu lời bà ta là thật, chỗ này chắc chắn có nguy hiểm.
Nhưng trót mò đến đây rồi, làm gì thì làm cũng phải thò đầu vào ngó một cái cho đỡ ấm ức.
Hít một hơi thật sâu, tôi tra chìa vào ổ.
Lạch cạch mở khóa, đẩy cửa. Tôi chôn chân ngay ngưỡng, thận trọng cầm điện thoại soi đèn pin lướt một vòng căn hộ.
Nhà có decor đàng hoàng, nội thất đầy đủ, và yên ắng đến lạ thường.
Đứng nhìn một lúc không phát hiện nguy hiểm, tôi mới bước vào trong.
Bố bảo cũng không dám bật công tắc, đành dùng điện thoại soi đường.
Ánh sáng lạnh chỉ đủ hắt sáng một khu vực quanh chân. Căn nhà rộng thênh chìm nghỉm trong bóng tối đặc quánh, khiến người ta càng thêm bất an.
Đứng ngay sảnh vào, tôi kéo cánh tủ giày.
Vài hàng tủ lớn chứa la liệt các loại giày nữ, đồng cỡ luôn. Nhà hoang thì lôi đâu ra cái kho hàng thế này, chắc chắn ở đây có người ở.
Hơn nữa lại là phụ nữ độc thân.
Bà thím kia lừa tôi à?
Tôi với bà ta không quen không biết, bà ta có lý do gì phải làm thế!
Vắt óc chả hiểu mớ bong bóng này, nhưng tôi cũng không bận tâm quá nhiều. Mục đích của chuyến này là xác định xem đây có phải nhà của chị Hồng hay không.
Rón rén bước vào phòng khách. Ánh đèn lạnh lẽo lướt qua từng góc nhà. Phong cách trang trí cực kỳ cao cấp, tối giản nhưng đậm mùi tiền.
Nhìn gu thẩm mỹ và đồ bày biện, sặc mùi nữ tính. Chắc mẩm phán đoán của tôi chuẩn không cần chỉnh rồi.
Lớp rèm cửa cản sáng siêu dày bít bùng hết cửa sổ, thế mà nền nhà sạch sẽ gọn gàng, không giống một nơi bị bỏ hoang lâu ngày.
Đầu tôi chợt lóe lên: Nhỡ chủ nhà đột ngột quay về, bắt gặp tôi lúi húi trong này thì khác gì thằng trộm. Phải đánh nhanh rút gọn, lùng ra bằng chứng định danh chủ nhà ngay lập tức.
Mục tiêu trọng điểm: Ảnh chụp!
Lượn lờ quét sạch một vòng các phòng, tôi vấp ngay một chi tiết dị hợm.
Căn nhà này không có lấy một bức ảnh, nhưng trên vài bức tường lại in hằn dấu vết từng treo khung tranh. Mấy thứ này như bị ai đó cố tình cất giấu đi.
Mấy cái lỗ đinh nhỏ xíu nham nhở cắm bừa bãi trên tường. Đặt trong một căn nhà decor chuẩn chỉ thế này, trông vô cùng lệch pha.
Đẳng cấp của khu chung cư, thiết kế xa hoa bên trong, cộng thêm mớ mỹ phẩm hàng hiệu mà tôi mới chỉ thấy trên tivi, tất cả chứng tỏ nữ chủ nhân của nơi này là một phú bà.
Đàn bà tầm này cực kỳ coi trọng phong cách sống. Kể cả muốn đổi trang trí trên tường, gỡ khung tranh cũ xuống rồi thì làm sao lại cứ để trống hơ trống hoác thế kia?
Cô ta cố ý giấu ảnh đi, hay chưa kịp treo đồ mới lên?
Cô ta đang che giấu điều gì?
Không có ảnh để lột tẩy xem đây có đúng là nhà chị Hồng không. Não tôi nảy số nhanh: Cỡ gì trong nhà cũng phải giấu giấy tờ sổ đỏ, trên đó không những có ảnh mà còn có tên thật.
Tôi lại bò ra sục sạo, và cuối cùng tìm thấy manh mối mới ở phòng sách.
Phòng sách có một kệ lớn bám sát tường. Sách xếp đầy ứ hự, đủ mọi loại, trong đó không thiếu các loại sách chuyên ngành. Rõ ràng phú bà này là dân tri thức, chứ không phải hạng trọc phú mới phất.
Nhưng trọng điểm không nằm ở đó, mà là ngăn kéo của chiếc bàn làm việc đang bị khóa chặt cứng.
Đây là cái tủ duy nhất bị khóa trong toàn bộ ngôi nhà, bên trong chắc chắn nhét thứ gì đó rất quan trọng.
Tôi lục trong ống đựng bút được vài chiếc kẹp giấy, bẻ thẳng ra, uốn vặn thành một cái móc câu tự chế. Tôi thọc vào lỗ khóa, ngoáy ngoáy thử.
Tạch.
Lò xo nảy lên, thế mà tôi phá được khóa thật!
Không thèm kìm nén, tôi giật phăng ngăn kéo ra.
Tôi hít một ngụm khí lạnh. Thứ đập vào mắt làm tôi xây xẩm mặt mày!