Đó là nguyên một ngăn kéo nhét đầy tiền mặt!
Từng xấp tiền đỏ rực xếp ngay ngắn, sương sương cũng phải mấy trăm ngàn tệ. Dưới ánh sáng hắt ra từ điện thoại, mớ tiền cứ như đang chói lòa cả mắt.
Tôi trố mắt cực lớn, hồi lâu sau mới hoàn hồn lại.
Thời buổi này người ta quen dùng điện thoại thanh toán hết rồi, ai lại đi nhét cả đống tiền mặt ở nhà, chẳng lẽ là tiền không sạch sẽ?
Với một thằng nghèo kiết xác như tôi, sức cám dỗ của đống tiền này chẳng kém gì một cô em bốc lửa cởi truồng đứng trước mặt. Không rung động sao được?
Nhưng cái đạo lý đồ không phải của mình thì đừng có động tay động chân, tôi vẫn hiểu.
Lưu luyến nhìn thêm mấy lần, tôi cắn răng đẩy cái ngăn kéo nặng trịch vào.
Để chừng này tiền ở nhà, càng chứng minh nơi này đang có người ở. Nhưng rốt cuộc phải làm sao để xác nhận xem có đúng là nhà chị Hồng không?
Quay người dựa vào mép bàn, tôi khổ sở vắt óc suy nghĩ.
Ánh đèn điện thoại vô tình xẹt ngang kệ sách. Mắt tôi láo liên một đường, giữa đống sách chuyên ngành tối nghĩa kia, một món đồ bỗng gây chú ý.
Tôi đi nhanh tới, rút nó ra.
Đó là một cuốn sổ tay, trang bìa da bò màu nâu còn vương lại lấm tấm vết máu.
Phần lớn giấy bên trong đã bị xé sạch, chỉ chừa lại đúng một trang.
Ngày 5 tháng 5.
Điều đáng sợ nhất rốt cuộc cũng đã xảy ra, mình phải làm sao đây?
Giống như nhật ký, chỉ có vỏn vẹn một dòng ngắn ngủi.
Trên trang giấy dính không ít vệt máu đỏ bầm. Chi chít, lốm đốm, nhìn mà rợn tóc gáy. Vết máu thấm ướt sũng cả mặt sau giấy, y như thể một bàn tay đẫm máu đang cầm bút viết ra những chữ này vậy.
Nhìn nét chữ, rành rành là tay phụ nữ viết.
Thế nhưng, nét chữ lại nghệch ngoạc, xiêu vẹo. Bàn tay cầm bút khi ấy dường như đang run lẩy bẩy. Đủ thấy nội tâm người viết lúc đó đang hoảng loạn tột độ nhường nào.
Trong đầu tôi lập tức hiện lên khuôn mặt nhợt nhạt tuyệt đẹp của chị Hồng.
"Thứ kinh khủng nhất cậu từng trải qua là gì?"
Đó là câu đầu tiên cô ta mở lời với tôi, phong cách nghe rất giống với câu viết trong cuốn sổ này.
Hơn nữa, cái ngày cô ta tìm đến tôi vừa đúng là ngày 6 tháng 5.
Ngày 5 xảy ra chuyện đáng sợ.
Ngày 6 cô ta mò đến tiệm tôi, cầu xin giúp đỡ.
Sự trùng hợp này khéo quá rồi!
Toàn bộ cuốn sổ chỉ có mỗi một câu ấy, đa phần các trang đã bị xé toạc, không moi thêm được bất kỳ manh mối nào. Nhưng linh cảm mách bảo tôi, nét chữ này đích thị là của chị Hồng.
Rốt cuộc cô ta đã đụng phải chuyện gì?
Một người phụ nữ xinh đẹp lại nhiều tiền, sống cuộc đời sung sướng an nhàn, mắc mớ gì lại vướng vào mấy chuyện kỳ dị rùng rợn này.
Giữa cô ta và "Phòng livestream chuyện lạ" rốt cuộc có mối liên hệ nào?
Bao nhiêu nghi vấn và phỏng đoán cứ xoay mòng mòng trong đầu.
Tôi dùng điện thoại của mình chụp lại câu nhật ký kia, gập sổ lại, nhét về chỗ cũ.
Rời khỏi phòng sách, tôi kiếm một cái ghế, chèn chặt vào phía sau cánh cửa chính.
Cửa loại đẩy vào trong, nếu có người trở về, chỉ cần đẩy cửa chắc chắn sẽ tông thẳng vào ghế, tạo ra tiếng động.
Sau đó, tôi tìm một góc khuất trong phòng khách để nấp.
Đêm nay, tôi chốt hạ ở đây.
Ôm cây đợi thỏ!
Nếu chỗ này là nhà chị Hồng, cô ta kiểu gì cũng phải mò về. Chỉ mong cô ta đừng giở cái bài "thỏ khôn có ba hang".
Tắt đèn điện thoại, bóng tối đặc quánh như mực lập tức bủa vây ép chặt lấy tôi.
Cửa nẻo đóng kín mít, không khí trầm mặc ngột ngạt. Căn nhà rộng lớn vắng tanh không một tiếng động, tĩnh mịch đến mức tôi nghe rõ mồn một từng nhịp thở của mình.
Thời gian chờ đợi quả là sự tra tấn cực độ, cảm giác như nó bị kéo dãn ra vô tận.
Không biết bao nhiêu lần tôi ngoái nhìn về hướng cửa chính, ngóng chờ cánh cửa đó mở ra. Nhưng đợi mỏi mòn vẫn không thấy mảy may động tĩnh.
Một mình ngồi thụp trong bóng tối, lúc nào tôi cũng có cảm giác quanh đây có thứ gì đó đang trừng mắt nhìn mình. Tôi lấy cái điện thoại màn hình đen ra kiểm tra lại mấy lần, nhưng trống trơn.
Thứ cảm giác vô hình ấy mới là thứ vắt kiệt sức lực nhất.
Cứ thấp thỏm chờ đợi, chẳng biết trôi qua bao lâu, sự chịu đựng cũng tới giới hạn, cơn buồn ngủ từ từ ập tới.
Tay nắm khư khư điện thoại, lưng tựa sát vách tường, tôi lịm đi lúc nào không hay...
Nửa tỉnh nửa mê, dường như có tiếng mài dao lọt vào tai.
Két... két... két...
Từng nhát, từng nhát, rê rề rề mà có nhịp điệu.
Huyệt thái dương giật nảy lên. Tôi muốn tỉnh dậy, nhưng hoảng hốt nhận ra có cố đến mấy cũng không mở được mắt.
Mí mắt như đeo ngàn cân đá, toàn thân cứng đờ. Cứ như có một thứ áp lực vô hình nào đó đang giam cầm tôi. Ý thức thì cực kỳ tỉnh táo, nhưng khốn nỗi muốn nhúc nhích đầu ngón tay cũng bó tay.
Tôi cảm nhận được có thứ gì đó đang lù lù đứng cạnh mình, cúi gầm xuống mà nhìn chằm chằm.
Nỗi kinh hoàng xuyên qua từng lỗ chân lông.
Hơi thở ngày một thít chặt. Tôi giống hệt con cá mắc cạn sắp lìa đời, dốc cạn sức lực vùng vẫy trong tuyệt vọng, chỉ còn biết trơ mắt nhìn sự sống của mình đang bị rút dần từng chút một.
Cảm giác đó như kéo dài cả thế kỷ.
Bất thình lình, cơ thể bỗng chốc nhẹ bẫng...
Cả người tôi bật tỉnh trong trạng thái rã rời, mí mắt từ từ nâng lên.
Không còn cảnh tối đen như hũ nút đưa tay không thấy ngón. Căn nhà ngập màu xám xịt, trời đã sáng.
Lết xác mỏi nhừ bò dậy từ dưới đất, phản ứng đầu tiên của tôi là phi ngay ra cửa chính kiểm tra.
Cái ghế vẫn chống nguyên xi ở đó, không có ai đẩy vào.
Cảm giác nghẹt thở bức bối đêm qua là sao?
Không thể nào là mơ được, bởi nó chân thực từng milimet. Thêm nữa, tôi thực sự đã nghe thấy tiếng mài dao.
Phải rồi, bà thím tầng 17 hôm qua cũng thề thốt nghe thấy âm thanh này!
Tôi vội vàng dọn ghế cất về chỗ cũ, chuồn khỏi 1802, ấn thang máy đi xuống tầng 17.