Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 17: Rắc rối không nhỏ



"Đổi mạng?!"

Hàn Văn Sơn há hốc mồm, mãi không ngậm lại được. Một lúc lâu sau ông ta mới hoàn hồn.

"Đại sư, đổi mạng là sao?" Ông ta cau chặt mày.

"Anh Hàn, tôi đã xem xét rất kỹ. Tướng mạo của anh chắc chắn không phải xuất thân từ gia đình bình thường, mà mang mệnh đại phú đại quý." Tôi làm mặt nghiêm trọng.

"Có kẻ đã nhắm trúng cái mệnh tốt của anh! Hắn muốn chiếm đoạt nó, thay mận đổi đào để cướp lấy vinh hoa phú quý vốn không thuộc về hắn! Đây là một loại tà thuật cực kỳ thâm độc. Nói thật, đây cũng là lần đầu tôi gặp loại chuyện này."

Nếu không nhờ thuật xem tướng, tôi có đánh chết cũng không nhìn ra nổi, bởi khuôn mặt ông ta trông quá đỗi bình phàm.

Sinh cơ và khí vận của ông ta đang tuôn về một hướng, y như bị ai đó dùng máy hút bụi hút sạch đi vậy. Kết hợp với việc tướng mạo thay đổi từ tốt xuống mức trung bình, cộng thêm nội dung giấc mơ, tôi mới dám đưa ra suy luận táo bạo này.

"Cũng may tổ tiên nhà anh phúc đức sâu dày, có âm phần che chở, nên đối phương mới chưa đắc thủ ngay. Nhưng cứ nhây thêm vài ngày nữa, e là hết cứu thật."

Xoảng!

Cốc trà rơi vỡ tan tành. Sắc mặt Hàn Văn Sơn thoắt âm thoắt dương, tay nắm chặt thành nắm đấm, cố nén giông bão trong lòng.

"Đại sư, có cách nào hóa giải không?"

"Anh lập tức về nhà, lục tung lên xem có thứ đồ vật quái gở nào ghi ngày sinh tháng đẻ của anh không, đặc biệt là phòng ngủ, dưới gầm giường. Nếu có, phải mang đi đốt thành tro ngay lập tức!"

"Được, tôi về tìm ngay! Nếu thành công, tôi nhất định hậu tạ đại sư!" Hàn Văn Sơn bật dậy.

"À phải rồi, còn một mẹo nhỏ rất quan trọng, giúp anh gột sạch xui xẻo đấy."

"Mời đại sư chỉ giáo."

"Uống nhiều nước ấm vào!"

Hàn Văn Sơn ngớ người ra một nhịp rồi mới vội vàng cáo từ.

Tôi thở phào một hơi dài nhẹ nhõm, đưa tay day day đôi mắt đang nhức mỏi, rồi châm một điếu thuốc để bình tâm lại.

Giúp được Hàn Văn Sơn một tay, cuối cùng tôi cũng tự tin cầm một vạn tệ này mà không thấy áy náy.

Thuật xem tướng quả nhiên danh bất hư truyền. Từ giờ trở đi, chắc tôi không còn phải đau đầu vì tiền nữa.

"Phòng livestream chuyện lạ" tuy tà môn rùng rợn, nhưng phần thưởng nhả ra cũng thật bá đạo.

Cái này gọi là gì nhỉ?

Liều ăn nhiều, rủi ro đi kèm lợi nhuận chăng?

Hàn Văn Sơn đi chưa được bao lâu thì lão Vương Què mò tới, tay cầm thêm một chiếc túi gấm màu vàng.

"Cầm lấy!" Lão bực dọc quẳng chiếc túi gấm cùng hai đồng lẻ lên mặt quầy. "Dám sai lão phu chạy vặt, nhóc con nhà cậu là đứa đầu tiên đấy!"

"Tiền lẻ ông cứ giữ lấy uống nước đi, thối làm gì."

"Đéo phải tiền của tôi, một cắc tôi cũng đéo lấy!"

Vương Què cứng đầu gàn dở. Tôi đành tiện tay nhét hai đồng bạc cắc vào túi áo, rồi háo hức mở túi gấm ra.

Bên trong là ba lá bùa vàng. Tôi xếp từng lá trải đều lên mặt quầy kính.

Chất giấy ăn đứt mấy loại giấy vàng mã thông thường. Vẽ bùa chú lằng ngoằng gì tôi mù tịt, nhưng quả thực có thể cảm nhận được một luồng linh khí phi phàm toát ra từ chúng.

"Bùa An Thần, Bùa Tị Hung, Bùa Khu Tà..." Vương Què đứng cạnh, rành rọt giải thích công dụng của từng lá.

"Bùa chú chia làm bốn loại: Hạ, Trung, Thượng, Cực phẩm. Dùng cả bộ lúc nào cũng phê hơn dùng lẻ. Có bộ bùa trung thừa này dắt lưng, dạo tới cậu cứ yên tâm mà quẩy, bách quỷ bất xâm!"

Nếu thực sự giữ được mạng, combo 998 tệ này quá hời, lãi to là đằng khác.

Tâm trạng đang lên hương, tôi quyết định giữ đúng lời hứa, bao lão Vương Què một chầu linh đình.

Không có lão lùa khách, tôi đào đâu ra một vạn tệ, lại càng không có cửa sờ vào bộ bùa xịn xò này. Tôi chia cho lão năm ngàn tệ, nhưng lão sống chết không nhận.

Ngồi ngoài quán đồ nướng vỉa hè, gọi bia lạnh thịt xiên, hóng gió trời hiu hiu, hai chú cháu vừa nhậu vừa chém gió.

"Lão Vương, ông anh Hàn Văn Sơn kia thật sự không phải do ông lừa tới à?"

"Người nhà họ Hàn dễ bị lừa thế sao?"

"Nghe giọng ông, có vẻ cái nhà họ Hàn này cơ to lắm nhỉ?"

"Giang hồ gọi là Hàn Bán Thành."

"Cái gì?" Tôi không tin vào tai mình. "Nhà họ Hàn giàu nhất Đông Châu ấy hả?"

Tôi nhẵn mặt với tin tức về gia tộc họ Hàn trên tivi. Người ta đồn rằng một nửa số bất động sản ở cái đất Đông Châu này là do tập đoàn địa ốc nhà họ Hàn xây dựng, nên mới chết danh "Hàn Bán Thành".

Lúc xem tướng, tôi đã thấy Hàn Văn Sơn không phải người phàm, nhưng có nằm mơ cũng không nghĩ ông ta lại dây dưa với gia tộc đại phú hào này. Chẳng biết ông ta có vai vế gì trong nhà họ Hàn nữa.

Cơ mà một người quyền thế như thế, thiếu gì thầy bà cao tay ấn, sao lại phải khúm núm nghe lời một lão què bày sạp vỉa hè?

Chẳng lẽ cái lão già khọm nhếch nhác này lại là cao nhân ở ẩn giữa chốn chợ búa thật?

Tôi dò xét Vương Què. Quần áo xộc xệch bần hèn, tay cầm xiên thịt tuốt lấy tuốt để, mồm mép bóng nhẫy mỡ màng, chả có tí phong thái tiên phong đạo cốt nào cả.

Nhưng lão ăn thì ăn, tuyệt nhiên không cờ bạc rượu chè hút xách.

Bảo lão là cao nhân thì trông quá ất ơ. Bảo lão là thầy bói rởm thì lão lại như đang tuân theo một bộ quy tắc ngầm nào đó cực kỳ nghiêm ngặt.

"Lão Vương, ông có quan hệ thế nào với Hàn Văn Sơn mà ổng sùng bái ông ra mặt thế?" Tôi vòng vo thả thính.

"Hồi trước xem cho cậu ta một quẻ, coi như cũng có chút giao tình. Bình thường chả liên lạc mẹ gì đâu." Vương Què trả lời qua loa.

"Thế lấy cơ sở nào ông dám chắc mẩm tôi cứu được ông ta?" Lão đâu có biết tôi mới học được Thuật xem tướng.

"Cậu tưởng tôi là Đại La Thần Tiên chắc? Tôi chỉ bói một quẻ, biết sẽ có quý nhân độ cậu ta. Còn đứa nào độ thì bố ai mà biết được."

Tôi bán tín bán nghi: "Bói chuẩn thế sao ông toàn bị người ta đánh cho nhập viện thế?"

"Cậu thì biết cái đếch gì. Cổ nhân có câu: Trời sắp giao việc lớn cho ai, ắt phải làm khổ tâm trí, nhọc gân cốt, đói thể xác người đó..."

Gặng hỏi mãi cũng chẳng moi được lão có phải cao nhân ẩn dật hay không, ngược lại, tôi càng thấy lão thâm sâu khó dò.