Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 19: Tiệm quan tài số 44



Cót két... Cánh cửa sổ vừa đẩy đã mở toang. Một luồng mùi hôi thối, ẩm mốc phả thẳng vào mặt.

Không khóa!

Tôi ngạc nhiên tột độ. Đứng nhìn khung cảnh bếp núc tối đen như hũ nút, tự nhiên tôi thấy gợn gợn.

Sau vụ hôm trước, lão già kiểu gì chẳng nâng cao cảnh giác, chí ít cũng phải cài chốt cửa sổ lại chứ. Thế mà bây giờ đụng nhẹ là mở, lẽ nào là bẫy?

Nhưng nghĩ lại, lúc lão đang dính thương thế này là cơ hội vàng để phản công. Bỏ lỡ thời cơ này, đợi lão dưỡng thương xong, cơ hội thắng của tôi coi như bằng không.

Không lằng nhằng nữa, tôi bấu tay vào khung cửa nhơm nhớp dầu mỡ, trèo tọt vào bếp.

Hai chân vừa chạm đất, tôi bật điện thoại màn hình đen lên soi, tay kia thủ sẵn con dao gấp Thụy Sĩ.

Ánh sáng trắng lạnh lẽo quét qua căn bếp bừa bộn bẩn thỉu. Trên màn hình không xuất hiện bất kỳ hình ảnh kinh dị nào. Tôi nắm chặt con dao, thận trọng nhích từng bước.

Lần bỏ trốn trước, tôi đã thấy một bộ xương khô bị quấn trong lớp áo đặt ở góc bếp, nên giờ càng phải cẩn thận.

Nhưng khi mò đến vị trí cũ, tôi chỉ thấy chiếc ghế bập bênh trống trơn.

Chắc lão già đã mang giấu bộ xương đi rồi.

Căn bếp không có gì bất thường. Mấy cái lồng hấp bằng tre khổng lồ im lìm nằm trên chảo lớn, không tỏa ra mùi thịt thơm phức đến buồn nôn như mọi khi.

Bên ngoài nhà bếp, là khu vực tầng một tối tăm, âm u.

Trống huơ trống hoác, vắng tanh vắng ngắt, không một chút hơi thở của sự sống.

Tôi mò mẫm bước ra ngoài.

Quầy thu ngân, khu vực bàn ăn, đảo mắt tìm mỏi mắt cũng chẳng thấy bóng dáng lão già đâu. Chỉ thấy một vài vệt máu nhỏ rải rác dưới nền nhà, nối dài từ cửa chính vào tận căn phòng nhỏ khóa kín trên tầng một.

Ngay cả cửa chính cũng không khóa!

Lão già này rốt cuộc đang bày trò gì? Lão không thể bất cẩn đến mức này được!

Suy nghĩ một giây, tôi quyết định đẩy toang cửa chính ra, tiện đường cúp đuôi chạy trốn nếu có biến. Dù sao nửa đêm nửa hôm cũng chẳng ma nào dám mò đến cái xó này.

Căn phòng nhỏ có dấu máu dẫn vào đang bị khóa trái từ bên ngoài.

Lão già chắc chắn không ở trong đó. Rất có thể lão đang chực sẵn trên tầng hai.

Cầu thang gỗ mục nát kêu kẽo kẹt dưới từng bước chân. Tôi nắm chặt dao, nương theo ánh sáng hắt ra từ điện thoại, lén lút mò lên lầu.

Hành lang chật hẹp, tối tăm. Những cánh cửa phòng đóng im ỉm hai bên vách tường như những con mắt đen ngòm, lạnh lùng chằm chằm nhìn tôi.

Tầng hai tĩnh mịch một cách tuyệt đối. Mặc dù tôi đã cố gắng rón rén hết mức, nhưng tiếng động di chuyển ở đây vẫn nghe rõ mồn một.

Chỉ duy nhất cửa phòng số Bốn là đang mở. Tôi tiến đến gần, rọi ánh đèn điện thoại vào trong trước tiên.

Trên màn hình tối om, không có cảnh tượng kinh hoàng nào, lão già cũng chẳng thấy tăm hơi. Chỉ có những vết chém chằng chịt, tứa máu bám trên bức tường trắng bệch là vẫn còn nguyên vẹn, găm thẳng vào mắt.

Tôi linh cảm có gì đó sai sai.

Xông vào tận sào huyệt lâu thế này rồi, sao lão vẫn chưa ra tay?

Bị thương quá nặng nên lực bất tòng tâm?

Hay là... lão đã chạy cmn trốn rồi?!

Linh cảm của tôi nghiêng về phương án thứ hai hơn.

Để chứng minh suy đoán này, tôi chạy ào xuống nhà, vơ lấy chùm chìa khóa các phòng tầng hai sau quầy thu ngân.

Mở tung tất cả các cửa phòng, căn nào căn nấy vẫn y xì đúc, lão già đúng là bốc hơi không để lại dấu vết.

Lúc này, nơi duy nhất tôi chưa lục soát chính là căn phòng nhỏ khóa kín trên tầng một.

Tôi rút đồ nghề chuẩn bị sẵn ra, loáy hoáy một lúc là cạy được ổ khóa. Nắm chặt con dao Thụy Sĩ, tôi đẩy cửa bước vào.

Căn phòng chật chội, tồi tàn, nồng nặc mùi ẩm mốc. Đồ đạc chỉ lèo tèo một cái giường, một cái bàn, và một chiếc tủ quần áo cũ kỹ.

Lão già quả nhiên không có ở đây. Tôi chắc mẩm chín phần mười là lão đã tẩu thoát.

Tiến sâu vào trong, tôi kéo cánh cửa tủ ra. Bên trong chất đầy quần áo cũ, có cả đồ nam lẫn nữ. Tất cả vật dụng sinh hoạt trong phòng này đều dành cho hai người, nhưng trước giờ tôi chưa từng gặp mụ vợ của lão bao giờ.

Khoan đã... lẽ nào, bộ xương khô kia chính là...?!

Đối xử với một bộ xương khô như người sống, lão già này bệnh hoạn hết thuốc chữa!

Sởn hết gai ốc. Dù lão già không có mặt, tôi cũng chẳng muốn nán lại cái chốn này thêm một giây nào nữa.

Lúc xoay người định bước đi, ánh mắt tôi chợt lướt qua một thứ gì đó kỳ dị gắn trên bức tường phía sau cánh cửa.

Tôi lùi lại một chút, đẩy cánh cửa ra. Trên bức tường loang lổ vết ố, một bức tranh quái dị hiện ra.

Chất giấy ố vàng, mép tranh bong tróc, có chỗ còn dính chặt vào tường, không biết đã được dán ở đây bao nhiêu năm tháng rồi.

Nội dung bức tranh thực sự vô cùng cổ quái.

Chỉ là vài nét chấm phá thủy mặc, nhưng lại sống động như thật.

Một mỹ nhân cạo trọc đầu, chẳng phân biệt nổi nam hay nữ, đang đứng chân trần trên một chiếc mai rùa, hai mắt nhắm nghiền, khóe môi điểm nụ cười. Quần áo bay lả tả trong gió, tựa như tiên giáng trần.

Dáng vẻ xuất trần thoát tục, mặt mũi hiền từ, toát ra khí chất của thần phật đang phổ độ chúng sinh. Thế nhưng, quấn quanh người nhân vật ấy lại là một con trăn khổng lồ hung tợn, xù xì, chẳng rõ là thánh thần hay tà ác.

Thần chẳng ra thần, phật chẳng ra phật.

Đứng chôn chân nhìn chằm chằm bức tranh một lúc, tôi cũng chẳng hiểu nổi đây là vị thần thánh phương nào. Rút điện thoại chụp lại vài tấm ảnh, tôi phi thẳng ra khỏi tiệm bánh bao Bát Tiên.

Ba ngày tiếp theo trôi qua cực kỳ êm ả. Tôi cuối cùng cũng được thở hắt ra, lấy lại phong độ đỉnh cao nhất để chuẩn bị cho buổi livestream thứ hai.

Ban ngày, tôi vẫn mở cửa bán hàng kiếm cơm, ban đêm thì ngồi thiền luyện Thuật xem tướng bằng Thiên nhãn.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa.

Ba ngày sau, đúng mười hai giờ đêm, chiếc điện thoại màn hình đen lại phát sáng.

Những dòng chữ đỏ máu quen thuộc từ từ hiện lên trên màn hình.

"Sự lựa chọn khó khăn hơn cả ranh giới sinh tử, chính là quyết định xem nên tin tưởng ai! Ở lại, hay rời đi, cậu sẽ chọn thế nào?"

"Chào mừng quay trở lại Phòng livestream chuyện lạ!"

"Địa điểm livestream: Tiệm quan tài số 44, Thị trấn Long Phúc, ngoại ô phía Đông."

"Nhiệm vụ livestream: Trong vòng 24 giờ, tiến vào Tiệm quan tài số 44, sống sót từ nửa đêm cho đến bình minh."

"Phần thưởng nhiệm vụ: Một quả Long Diên, , ba lá bùa chú hạ thừa ngẫu nhiên (chọn một trong ba)."