"Cấp bậc hiện tại là Streamer cấp 9. Đã mở khóa tính năng donate."
"Thời gian đếm ngược đến lúc livestream: 23 giờ 58 phút."
"Cảnh báo: Tiết lộ thông tin livestream, không livestream đúng giờ, hoặc livestream thất bại, cậu sẽ bị XÓA SỔ hoàn toàn!"
Đọc xong nội dung buổi livestream thứ hai, tôi quẳng chiếc điện thoại lên bàn, châm một điếu thuốc.
Sau khi chính thức trở thành streamer, các tính năng của phòng livestream đã được nâng cấp, thêm hai chức năng mới so với lần trước.
Thứ nhất, phần thưởng nhiệm vụ có vẻ đa dạng hơn, nhưng khốn nạn là chỉ được chọn một trong ba. Đã thế, công dụng thực tế của phần thưởng chỉ được tiết lộ sau khi hoàn thành nhiệm vụ.
Thứ hai, mở khóa tính năng donate. Vật phẩm thu thập được từ tiền donate cũng mù mờ chẳng có hướng dẫn cụ thể, chỉ ghi chú "đạt đến một mức độ nhất định, sẽ có bất ngờ ngoài ý muốn".
Với cái phong cách mất dạy của "Phòng livestream chuyện lạ", tôi thực sự nghi ngờ cái "bất ngờ" đó là tin mừng hay là tin giật gân nữa.
Cơ mà, từ giờ chắc phải chăm chỉ tương tác với anh em viewer hơn rồi!
Sáng sớm hôm sau, tôi khăn gói quả mướp, nhảy lên chuyến xe khách đầu tiên chạy thẳng tới Thị trấn Long Phúc.
Thị trấn này nằm ở khu ngoại ô phía Đông thành phố. Cái tên nghe thì sang mồm đấy, nhưng thực chất chỉ là một cái xó xỉnh tồi tàn chả ai ngó ngàng. Tìm đỏ mắt trên mạng cũng chỉ moi được đúng một thông tin: thị trấn này phất lên nhờ khu phố vàng mã tang lễ, ăn theo cái lò hỏa táng nằm chình ình ngay cạnh đó.
Chiếc xe khách lọc cọc xóc nảy, chạy rùa bò, cứ đi một đoạn lại phanh két một cái. Phải mất gần hai tiếng đồng hồ, tôi mới lết xác tới được Thị trấn Long Phúc.
Cả thị trấn lèo tèo đúng một con đường chính. Đi bộ năm phút chắc hết sạch cả phố. Nhà cửa hai bên thấp lụp xụp, tường vôi bong tróc lở lói, xuống cấp trầm trọng.
Người vắng như chùa Bà Đanh, quá nửa số cửa tiệm đều cửa đóng then cài.
Vài tiệm bán đồ tang lễ mở cửa lác đác thì chủ quán toàn mấy ông bà già lụ khụ. Họ gục mặt trên quầy, hoặc ngồi thẫn thờ trước cửa, đưa đôi mắt đục ngầu, vô hồn nhìn ra con đường đất lởm chởm ổ gà.
Hẻo lánh, đìu hiu, lạc hậu, phảng phất một luồng tử khí thê lương - đó là ấn tượng đầu tiên của tôi về cái xó này.
Trái ngược với chốn phồn hoa đô hội, nơi đây chìm trong sự tĩnh lặng của cái chết rình rập. Những con người ở đây cũng hệt như cái thị trấn này, lầm lũi chờ chết trong một góc khuất bị thế giới lãng quên.
Sự xuất hiện của tôi chẳng khác nào hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, chả sủi được bọt tăm nào.
Có lẽ do kiêng kỵ trong nghề, mấy chủ tiệm tang lễ chỉ ngồi im phăng phắc, rướn mắt nhìn tôi đi ngang qua chứ tuyệt nhiên không ai hé răng chào hỏi mời chào.
Càng đi, con phố càng thu hẹp lại. Tới tận cuối đường, tôi mới lùng ra địa điểm livestream lần này: Tiệm quan tài số 44.
Tường trắng ngói đen, căn tiệm cổ kính trơ trọi đứng một mình ở tít cuối thị trấn, cách biệt hẳn với những tiệm khác. Rễ cây leo khô héo bám chằng chịt quanh tường, uốn éo như những đường gân xanh lồi lõm, kinh tởm.
Tấm biển hiệu bằng gỗ cũ kỹ treo vắt vẻo trên mi cửa, dầm sương dãi nắng bao năm khiến dòng chữ "Tiệm quan tài số 44" mờ tịt, bay màu gần hết.
Quy mô của nó lớn hơn tôi tưởng rất nhiều. Riêng cửa chính đã có tới bốn cánh, chạm trổ hoa văn gỗ cực kỳ tinh xảo. Kiến trúc này không phải của thời cận đại, cũng chẳng giống một cửa tiệm bình thường, mà mang dáng dấp của một dinh thự cổ.
Cánh cửa đóng chặt bám một lớp bụi dày cộp. Bức tranh Thần giữ cửa dán trên đó đã rách nát tơi tả. Có vẻ nơi này đã đóng cửa từ rất lâu rồi.
Tôi đi giáp vòng quanh Tiệm quan tài số 44, tìm thấy một mảng tường bị thủng lỗ chỗ, bèn nghé mắt ngó thử vào trong.
Tầm nhìn hẹp cộng thêm ánh sáng tối tăm, tôi chỉ loáng thoáng thấy mạng nhện chằng chịt và hình thù lờ mờ của vài cỗ quan tài.
"Này, cẩn thận! Đừng có đứng ở đó!"
Đang dán mắt dòm ngó, bỗng một tiếng hét thất thanh vang lên bên tai làm tôi giật bắn mình.
Quay đầu lại, một gã đàn ông trạc ba mươi tuổi đang đứng bên kia đường, trừng mắt nhìn tôi với vẻ mặt đầy căng thẳng.
Gã là người đầu tiên trên cái thị trấn này chịu mở miệng bắt chuyện với tôi. Nãy giờ có khối kẻ thấy tôi đi vòng quanh cái tiệm quan tài này, nhưng chỉ gã mới dám lên tiếng.
"Sao thế? Chỗ này có vấn đề gì à?" Tôi bước về phía gã, đang loay hoay không biết moi thông tin ở đâu thì trúng mánh.
"Đừng lại gần căn nhà đó, không tốt đâu." Gã đàn ông lấp lửng.
"Vì sao?"
"Cậu từ nơi khác đến đúng không? Chắc chưa biết quy củ ở đây. Căn nhà đó có dớp đấy, đừng xán lại gần quá, cẩn thận rước họa vào thân." Gã đàn ông có vẻ ngại nói nhiều, quay ngoắt người chui vào tiệm tạp hóa nằm xéo góc đường.
"Ông anh, tiệm quan tài đó có dớp gì, kể rõ cho tôi nghe được không?" Tôi bám đuôi theo gã vào tận tiệm, gặng hỏi.
"Chẳng biết kể với cậu thế nào. Nhưng dân ở đây không một ai dám bén mảng đến gần cái tiệm quan tài đó đâu. Bất cứ ai dây dưa đến căn nhà đó, đều gặp phải chuyện tà môn cả!" Gã đàn ông ngồi phịch xuống sau quầy kính, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
"Xời, chỉ là cái nhà hoang thôi mà, làm gì đến mức ấy! Anh tính dọa trẻ con chắc?" Tôi cố tình khích tướng.
"Làm người thì phải biết quý cái mạng, đừng có cứng đầu! Thấy cậu còn trẻ ranh tôi mới nhắc nhở vài câu. Chứ người khác ở đây á, có cạy miệng họ cũng chả thèm nhắc đến đâu."
"Thế rốt cuộc là chuyện tà môn gì, anh kể đi xem nào!"
Gã đàn ông lắc đầu nguầy nguậy, quay ra xếp đồ lên kệ, không thèm tiếp lời.
Trời đã sắp sang trưa, cả con phố đào đâu ra cái quán cơm nào. Tôi đành mua một hộp mì tôm ngay tại tiệm tạp hóa của gã, vịn cớ đó mặt dày bám trụ lại.
Kì kèo nài nỉ chán chê, cuối cùng gã đàn ông cũng phát cáu.
"Cậu muốn cái quái gì? Sao cứ tò mò tọc mạch cái tiệm quan tài đó thế?"
"Tôi..." Tôi gãi đầu, não bộ quay cuồng tìm cớ, rồi nặn ra một lý do hoàn hảo, "Thực ra tôi là nhà văn viết truyện kinh dị. Tôi thường đi khắp nơi để lấy tư liệu, nên đặc biệt khoái mấy cái chốn này."
Lời vừa dứt, sắc mặt gã đàn ông lập tức trở nên kỳ quái. Gã lia ánh mắt soi xét lên người tôi từ đầu đến chân.
"Ông anh, sao thế?"
"Không có gì. Chỉ là tự dưng thấy cậu... giống hệt một thằng bạn của tôi."