Chẳng hiểu sao, thái độ của người đàn ông bỗng nhiên tốt hẳn lên.
"Tôi họ Phan, nhưng cậu cứ gọi tôi là anh Béo."
"Anh Béo? Trước đây anh béo lắm à?" tôi hỏi.
"Đúng thế. Hồi đó tôi mắc một căn bệnh lạ, người trương phình lên như quả bóng bay. Chính người bạn kia đã chữa khỏi cho tôi đấy." Anh Béo mỉm cười.
"Phố này không có quán ăn đâu, bọn tôi toàn tự nấu nướng. Nếu cậu không chê thì trưa nay ăn tạm với tôi một bữa nhé."
"Thế thì cảm ơn anh quá, để tôi gửi tiền cơm."
"Khách sáo làm gì, dăm ba món đạm bạc đáng bao nhiêu tiền."
Anh Béo đi vào gian nhà phía sau cửa hàng lúi húi một lúc, mùi thức ăn thơm lừng đã bay ra. Tôi ngồi ngoài kiên nhẫn đợi.
Còn lâu mới trời mới tối, có một chỗ để giết thời gian cũng tốt. Quan trọng hơn là tôi có thể dò hỏi anh Béo tình hình về cửa hàng quan tài số 44.
Cửa hàng tạp hóa nhỏ nhưng đồ đạc được sắp xếp cực kỳ ngăn nắp, không hề lộn xộn. Anh Béo có lẽ là ông chủ trẻ tuổi nhất cái thị trấn này.
Lát sau, anh Béo bưng ra hai đĩa thức ăn nhỏ, lại lấy thêm một cái bát không, bóc hai túi thịt khô trên kệ hàng đổ vào.
"Bình thường tôi ăn một mình nên chẳng có mấy món, cậu Lý ăn tạm nhé."
"Thế này là thịnh soạn lắm rồi, cảm ơn anh Béo."
Cách nhanh nhất để kéo gần khoảng cách với người lạ chính là ăn chung một bữa cơm. Vừa ăn vừa nói chuyện, anh Béo cởi mở hơn hẳn.
"Anh Béo này, anh kể cho tôi nghe chuyện về cửa hàng quan tài số 44 được không?"
"Kể thì cũng được thôi, nhưng tôi hy vọng nghe xong, cậu có thể giúp tôi một việc." Anh Béo khựng lại, đặt đũa xuống.
Tôi vui vẻ gật đầu: "Tất nhiên rồi, anh cần tôi giúp gì?"
"Cậu cứ từ từ, để tôi kể xong chuyện cửa hàng quan tài đã rồi nói tiếp." Anh Béo xua tay, uống một ngụm nước thấm giọng.
Tôi cũng buông đũa, rút một điếu thuốc mời anh ta. Anh Béo chần chừ một chút rồi mới nhận lấy, bập bập hút vài hơi có vẻ hơi ngượng nghịu.
"Từ hồi lấy vợ tôi bỏ thuốc rồi, nhưng hôm nay chẳng hiểu sao lại thèm một điếu." Từ từ nhả khói, anh Béo nheo mắt nhìn về phía căn nhà lớn tường trắng ngói đen bên ngoài cửa hàng.
"Cửa hàng quan tài là điều cấm kỵ ở đây. Bình thường chẳng ai dám lại gần, cũng chẳng ai muốn nhắc lại những chuyện từng xảy ra ở đó. Bởi vì hễ ai dính líu đến căn nhà ấy, đều có kết cục thê thảm."
"Chắc cậu cũng nhìn ra, căn nhà đó không phải kiến trúc hiện đại mà là một ngôi nhà cổ. Từ lúc tôi nhận thức được thì nó đã nằm chình ình ở đó rồi, có khi tuổi đời hơn cả trăm năm."
"Nghe các cụ kể lại, nơi đó vốn là nhà quàn, thời xưa chuyên dùng để cất giữ thi thể. Về sau nhà quàn bị bỏ hoang mấy chục năm, chẳng hiểu sao lại có người mua lại để mở cửa hàng bán quan tài."
"Từ nhà quàn chuyển sang bán quan tài, xét ra cũng đều là chỗ để quan tài cả, tưởng chừng chẳng có gì bất ổn. Nhưng mọi chuyện kỳ quái bắt đầu từ đó."
"Ông chủ đầu tiên, năm đầu làm ăn phát đạt lắm, kiếm bộn tiền, hồi đó trên phố ai cũng đỏ mắt ghen tị."
"Thế mà sang năm thứ hai, ông ta đột nhiên phát điên, tự tay giết sạch vợ con! Giấu xác ngay dưới gầm giường, rồi tự thắt cổ chết. Đến lúc bốc mùi thì người ta mới phát hiện ra."
Tàn nhẫn vậy sao? Tôi bất giác rùng mình.
"Sau đó đổi thêm hai đời chủ nữa. Kịch bản y hệt: ban đầu làm ăn rất khá, nhưng chẳng bao lâu sau đều rủ nhau thắt cổ chết trong chính cửa hàng đó một cách vô cùng khó hiểu."
"Không ai biết tại sao, căn nhà đó tà môn đến mức ấy."
"Mấy người già trong trấn bảo, nhà quàn vốn là chỗ che mưa chắn gió cho cô hồn dã quỷ. Kẻ sống nhảy vào chiếm chỗ của chúng, đen đủi là cái chắc, chỉ không ngờ lại thê thảm đến vậy!"
"Có thể nói, không một ông chủ nào của cửa hàng đó có kết cục tốt đẹp. Cho đến năm thứ tư, có một cậu thanh niên trạc tuổi cậu xuất hiện, tiếp quản lại cửa hàng."
Có vẻ thanh niên này chính là bước ngoặt. Tôi tò mò hỏi: "Chuyện xảy ra với anh ta khác biệt à?"
"Đúng vậy. Cậu ta tiếp quản cửa hàng hơn một năm, chẳng những không chết mà còn sống rất tốt." Anh Béo nhả một vòng khói thật dài, ánh mắt xa xăm như chìm vào hồi ức.
"Cậu ta họ Lâm, chính là người bạn đã chữa bệnh cho tôi. Cái năm cậu ta ở đây, cả con phố này có sinh khí hẳn lên, cảm giác như sống lại vậy, chứ không chìm trong tử khí như bây giờ."
"Thế sau đó anh ta đi đâu?" Cửa hàng đã đóng, rõ ràng là người thanh niên kia đã rời đi.
"Tôi không rõ. Đột nhiên có một ngày cậu ta biến mất tăm. Phố của chúng tôi lại trở về cái bộ dạng ma ám này. Ai đi được thì đi hết rồi, chỉ còn lại đám già cả ốm đau lây lất ở đây chờ chết."
Anh Béo lắc đầu thở dài, rồi lại nhoẻn miệng cười.
"Nhưng tôi tin kiểu gì cũng có ngày cậu ấy quay lại. Giống như hai chúng ta bây giờ, cùng nhau ngồi hút thuốc, tán gẫu."
"Anh Béo, nếu tôi đoán không nhầm, chuyện anh muốn nhờ tôi liên quan đến anh ta đúng không?"
Anh Béo khựng lại, nhìn tôi chằm chằm một lúc rồi bật cười: "Cậu và cậu ấy giống nhau lắm. Nếu có ngày cậu gặp được Lâm, phiền cậu nhắn giúp tôi một câu: Anh Béo rất muốn uống với cậu ấy một ly nữa."
"Tôi còn chẳng quen anh ta, sao anh chắc chắn tôi sẽ gặp được?" Tôi thấy lạ.
"Không biết nữa, chỉ là trực giác thôi. Tôi cảm nhận được ở cậu có thứ gì đó rất giống cậu ấy." Ánh mắt anh Béo vô cùng phức tạp. Anh ta không nói thêm lời nào, đứng dậy thu dọn bát đũa.
Cả buổi chiều tôi ngồi lỳ trong cửa hàng tạp hóa của anh ta, ngẫm nghĩ lại những gì vừa nghe. Thời gian chậm chạp trôi qua, mặt trời ngả bóng về tây.
Người trong trấn hối hả đóng cửa, chẳng một ai dám nán lại ngoài đường qua đêm.
"Nếu cậu định vào cửa hàng quan tài, tôi chỉ nhắc cậu một câu: Tuyệt đối không được mở cỗ quan tài màu đỏ ra." Anh Béo khóa cửa tiệm, vứt lại một câu rồi vội vã rời đi.