Lúc này, kênh livestream chưa có mấy người xem, nhưng tôi vẫn nhận ra vài cái tên quen thuộc.
Dù họ từng xem buổi live trước của tôi, nhưng do chưa xem đến cuối nên đa phần đều đinh ninh rằng tôi đang dàn dựng kịch bản để câu view. Có lác đác vài người tin tôi thì lại bị đám đông chửi là "seeder" của kênh.
Khán giả mới vào thì khỏi nói, toàn bị lừa click qua mấy cái quảng cáo lá cải, phản ứng y chang lứa khán giả đầu tiên: gào thét vì bị lừa.
"Chủ phòng, ông chưa bị phong sát à? Lần này định đóng phim cấp ba gì đây?"
"Chủ phòng ơi, hôm nay có chị gái xinh đẹp nào không? Bà chị áo đỏ hôm nọ làm tôi nhung nhớ mãi!"
"Tình hình gì đây, tôi đi lầm trường quay rồi à?"
"Lầu trên ơi, không nhầm đâu, diễn xuất của cha nội này bao để đời luôn!"
"Má, chúc người tốt một đời bình an nhé!"
Khán giả bão comment ầm ầm, tôi chỉ biết cười khổ trong lòng.
"Thú thật tôi cũng chẳng biết đêm nay sẽ đụng phải thứ gì, mọi người kiên nhẫn đợi xem nhé. Nhưng trước tiên để tôi giới thiệu qua tình hình ở đây đã."
"Nơi tôi đang đứng gọi là trấn Long Phúc, nằm sát vách lò hỏa táng. Cả con phố này toàn làm dịch vụ tang lễ..."
"Đáng sợ nhất chính là cửa tiệm quan tài này. Nhà cổ trăm năm hàng real đấy, nghe nói trước đây là nhà quàn chuyên dùng để chứa xác người chết..."
Cầm chiếc điện thoại, tôi đi dạo quanh phòng, vừa đi vừa tường thuật lại câu chuyện anh Béo kể, còn cố tình lia góc máy quay cận cảnh bốn cỗ quan tài.
"Á đù, lần này bối cảnh đầu tư ác phết, trông cũng ra gì đấy."
"Nhìn lạnhn cả gáy! Ông streamer chán sống rồi hay sao mà chui vào cái xó âm khí nặng nề này? Đúng là vì tiền bất chấp mạng sống!"
"Kỹ năng kể chuyện của lão này mà không đi viết truyện chữ thì phí quá..."
"Không biết nữ chính có phải cô em hôm nọ không, nếu phải tôi donate liền... Ê khoan, sao quà tặng của cái kênh này giống đồ cúng người chết thế... giấy tiền, hương nến, lại còn có cả hình nhân giấy..."
"Anh em trên kênh chú ý, đây là kênh livestream tâm linh người thật việc thật, mọi bối cảnh và câu chuyện đều là hàng thật giá thật. Sắp đến 12 giờ đêm rồi, chắc chắn sẽ có chuyện cực kỳ kinh dị xảy ra. Mong anh em chốt đơn donate mạnh tay, sự ủng hộ của mọi người chính là động lực để tôi sống sót!"
Vì miếng cơm manh áo, tôi bất chấp liêm sỉ, ra sức tương tác câu view.
"Tin ông thì đi đổ thóc giống ra mà ăn."
"Đường đời tôi đi sao dài bằng đường cong của chủ phòng!"
"Đêm nay mà có gái xinh xuất hiện, tôi donate ngay cho ông một cặp Đồng Ngọc Nữ!"
Không khí trên kênh dần xôm tụ, mọi người buông lời trêu chọc nhau, thời gian trôi vèo vèo. Loáng cái đã đến 12 giờ đêm.
Bắt đầu căng thẳng rồi. Tôi ngừng đùa giỡn, mặt mày nghiêm trọng, lùi ra xa khu vực đặt quan tài.
"Anh em tập trung, diễn viên sắp lên sàn rồi kìa!"
"Hóng gái xinh!"
"Sao tôi thấy bốn cái hòm kia tà môn thế nào ấy, đừng bảo lát nữa nắp quan tài tự bật ra nhé?"
"Diễn xuất lên tay đấy! Nhìn mặt ổng căng thẳng, tôi xem mà cũng thấy khó thở lây."
Bình luận thi nhau nhảy trên màn hình. Ánh sáng trắng mờ ảo nhấp nháy, ngọn lửa vàng vọt từ cây nến đỏ leo lét, cả căn phòng chìm trong vùng tối sáng ma mị.
Tôi chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm netizen đang bốc phét gì. Toàn bộ sự chú ý của tôi giờ dồn hết vào bốn cỗ quan tài giữa nhà, đặc biệt là cỗ quan tài màu đỏ tươi như máu kia.
Cốc! Cốc! Cốc!
Tiếng gõ gỗ vang lên, sắc lẹm và rõ mồn một trong đêm khuya thanh vắng.
Tôi giật bắn mình, lỗ chân lông toàn thân mở toang. Tay tôi siết chặt con dao đa năng, gườm gườm nhìn chằm chằm vào đám quan tài.
Cốc! Cốc! Cốc!
Đến khi tiếng gõ vang lên lần thứ hai, tôi mới nhận ra âm thanh không phát ra từ bên trong quan tài. Nó phát ra từ cửa chính.
Có người đang gõ cửa bên ngoài.
Nhưng phát hiện này chẳng làm tôi thở phào chút nào, ngược lại càng khiến tôi rợn tóc gáy.
Người trong trấn sống chết cũng không dám ở lại đây qua đêm, tránh cửa hàng này như tránh tà, ai lại điên khùng gõ cửa vào giờ thiêng này?
Chỉ sợ thứ đứng bên ngoài không phải là người.
Một tay lăm lăm dao, một tay cầm điện thoại, tôi rón rén bước tới gần cửa.
Cốc! Cốc! Cốc!
Tiếng gõ càng lúc càng rõ. Tôi và thứ bên ngoài, chỉ cách nhau đúng một cánh cửa gỗ.
"Ai đấy?"
Bên ngoài im lặng một lát rồi có tiếng vọng vào: "Khách qua đường thôi. Thấy ở đây có ánh đèn nên muốn xin tá túc một đêm."
Giọng đàn ông, trầm và khá vang.
"Thật ngại quá..." Tôi ngu gì mà mở cửa rước rắc rối vào thân, nhưng lời từ chối còn chưa kịp buông khỏi miệng, thì cánh cửa gỗ dày cộp đã kêu két một tiếng rồi tự động mở bung vào trong.
Dưới ánh đèn flash điện thoại trắng ởn, một gã đàn ông gầy nhom, trạc ba mươi tuổi, mặt mũi lạnh tanh hiện ra trước cửa.
Gã mặc áo dài tay, quần dài, người mỏng như cây sào.
"Làm phiền rồi."
Chẳng thèm khách sáo, gã đàn ông chắp tay hờ một cái rồi thản nhiên bước thẳng vào trong.
Bên ngoài tối đen như mực, đưa tay không thấy ngón, tựa như cửa hàng quan tài là một ốc đảo đang bị biển đêm nuốt chửng.
Đã lỡ bật livestream, tôi không thể rời đi. Đành cắn răng đóng cửa lại, đi theo gã vào nhà chính.
Dưới ánh nến bập bùng, gã đàn ông quay lưng về phía tôi, đứng trước bàn thờ. Gã thản nhiên rút một nén nhang dính đầy tro bụi, châm lửa, vái ba vái về phía bức tường trống trơn rồi cắm vào lư hương.
Gã này là ai? Trông phong thái có vẻ không phải là người lần đầu đến đây!