Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 24: Kẻ Nào Đáng Tin?



Tôi cảnh giác đánh giá gã đàn ông, một tay vẫn giấu con dao sau lưng.

Gã rõ ràng nhận ra sự dò xét của tôi. Cắm nhang xong, gã quay lại gật đầu chào.

"Chào anh, tôi tên Vô Danh. Đêm nay chúng ta trọ chung một phòng, hy vọng mọi người đều bình an vô sự!"

Lời nói có vẻ ẩn ý sâu xa. Vừa dứt lời, gã tự tìm một góc ngồi phịch xuống, im như thóc, bộ dạng vô cùng lầm lì.

Vô Danh? Cái tên quỷ quái gì thế này?

Tôi căng mắt nhìn thẳng, rồi lại nhìn qua màn hình livestream để đối chiếu, nhưng tuyệt nhiên không phát hiện điểm gì bất thường ở gã đàn ông gầy nhom này.

Có vẻ gã đúng là người thật.

Nhưng nửa đêm nửa hôm vác xác đến cửa hàng quan tài xin ngủ trọ? Người bình thường ai làm thế? Thà ngủ bờ ngủ bụi ngoài vỉa hè còn hơn chui vào đây!

Nhìn cách ăn mặc, gã cũng chẳng giống dân lang thang vô gia cư. Giờ này xuất hiện ở đây, rốt cuộc gã có mục đích gì?

Câu nói vừa rồi của gã nghe như đang ám chỉ điều gì đó nhưng lại lấp lửng, làm tôi cứ phải đoán già đoán non. Dù sao đi nữa, vẫn phải đề phòng 100%.

Trong bụng nhẩm tính đủ đường, ngoài mặt tôi vẫn tỏ ra bình thản.

Bây giờ ngoài việc canh chừng bốn cái hòm, tôi còn phải để mắt tới gã này. Áp lực nhân đôi.

"Đù, sao tự dưng lại lòi ra một thằng chả thế này? Chủ phòng ơi, ông thay lòng đổi dạ rồi à, thích nhặt xà phòng rồi sao?"
"Khẩu vị mặn mòi vãi, nghĩ đến cảnh tượng đó thôi đã muốn mù cmn mắt!"
"Phản đối! Phản đối kịch liệt! Trả gái xinh chân dài cho tụi tôi!"
"Thôi tôi chịu không nổi, có em gái nào qua bắn súng cùng không, anh gánh còng lưng!"

Liếc mắt nhìn kênh chat, tôi đen mặt. Chẳng có nổi một đồng donate nào, số người xem còn rớt thê thảm đi một nửa.

Cốc! Cốc! Cốc!

Đúng lúc này, tiếng gõ cửa lại vang lên bần bật.

Lại có người đến?

Tôi bật dậy như lò xo, liếc nhanh sang Vô Danh. Gã vẫn giữ nguyên vẻ mặt liệt cơ, dường như hoàn toàn điếc đặc trước tiếng gõ cửa.

Cốc! Cốc! Cốc! Cốc! Cốc! Cốc!

Tiếng gõ vẫn đều đặn dội vào tai.

Tôi bồn chồn nhìn ra cửa, tay siết chặt chuôi dao.

Tiếng gõ vang lên đúng ba chặp thì dừng lại. Một giọng nữ u uất, ếo lả vẳng vào.

"Hôm nay là ngày giỗ cha tôi. Tôi đến đốt cho ông ít tiền vàng." Giọng người phụ nữ bị gió đêm xé rách, nghe the thé đến sởn gai ốc.

Không ai hỏi, thế cô ta đang trả lời ai?

Ngay sau đó, cánh cửa đen sì lại kêu két một tiếng, bị đẩy bung ra. Một người phụ nữ mặc váy đỏ, tay xách giỏ tre xuất hiện ngay bậc cửa.

Lại là váy đỏ?!

Mắt tôi giật liên hồi. Sau vụ chạm trán "chị Hồng" bữa trước, tôi thề là tôi bị dị ứng với đàn bà mặc váy đỏ.

"Làm phiền rồi." Người phụ nữ đứng ngoài cửa, lịch sự gật đầu một cái, rồi mới xách giỏ bước vào trong.

Cùng là combo váy đỏ tóc đen, nhưng nhan sắc cô này ăn đứt chị Hồng kia. Tóc tết đuôi sam vắt chéo sang một bên vai, đôi mắt trong veo dịu dàng. Mặt mộc không son phấn nhưng lại thanh tao, thoát tục.

Tôi soi cô ta qua màn hình điện thoại. Y như rằng, kênh chat lại bùng nổ.

"Trời độ tôi rồi, nữ thần váy đỏ của lòng tôi!"
"Không phải cô bữa trước rồi, cô này cực phẩm hơn, yêu luôn yêu luôn!"

Ông tướng vừa hứa donate lúc nãy lập tức chốt đơn. Một cặp Đồng Ngọc Nữ trị giá 1000 âm phủ tệ bay thẳng vào kênh.

Thấy trong nhà có hai gã đàn ông, người phụ nữ thoáng tỏ vẻ ngạc nhiên. Nhưng cô ta không nói năng gì, y hệt Vô Danh, việc đầu tiên là tiến thẳng đến bàn thờ thắp nhang.

Nhìn bóng lưng yêu kiều của người phụ nữ, trong đầu tôi bắt đầu nảy số. Sao đứa nào vào đây cũng phải thắp nhang? Bộ đây là luật bất thành văn của cái nhà này à?

Thế tôi có cần bổ sung một nén không?

"Chào hai anh, tôi là A Hương. Đêm nay chúng ta ở chung một nhà, hy vọng mọi người đều bình an vô sự." Thắp nhang xong, cô gái tên A Hương quay lại, mỉm cười với tôi và Vô Danh.

Lại là câu thoại đó.

Vô Danh coi như mù, mặt không đổi sắc. Phép lịch sự tối thiểu, tôi gật đầu đáp lễ A Hương.

Mặc dù đến hiện tại chưa có cảnh máu me kinh dị nào xảy ra, nhưng bầu không khí thì quái gở đến nghẹt thở.

Và rồi, chuyện làm tôi chết đứng xảy ra.

A Hương xách giỏ tre, đi thẳng đến trước cỗ quan tài màu đen thứ hai, từ từ quỳ rạp xuống.

"Cha ơi, con đến thăm cha đây."

Cô ta đưa tay quệt mắt một cái đầy bi thương, rồi lấy trong giỏ ra một xấp giấy tiền vàng bạc, chậm rãi đốt từng tờ.

"Cái gì?"

Trong quan tài có xác chết thật sự ư?!

Lông tơ toàn thân dựng ngược, tôi vô thức nhích lùi ra sau thêm một đoạn.

Ánh lửa bập bùng hắt lên khuôn mặt thanh tú của A Hương, khiến biểu cảm của cô ta trở nên mờ ảo, chẳng rõ là đang khóc hay đang cười.

Cô ta ngồi im lặng nhìn đống tiền vàng cháy rụi thành tro, rồi mới từ từ đứng dậy. A Hương đưa mắt nhìn quanh phòng một lượt, chẳng biết cố ý hay vô tình, lại chọn ngồi bệt xuống ngay cạnh tôi, hai tay ôm lấy đầu gối.

Vô Danh ngồi ở một góc khác, từ đầu chí cuối không thèm liếc A Hương lấy một cái.

Tôi dùng điện thoại kiểm tra đi kiểm tra lại. Rõ ràng cặp nam nữ này là người sống sờ sờ, nhưng sao tôi cứ thấy gai gai, rợn rợn.

Nghĩ ngợi một lúc, tôi xích lại gần A Hương, hạ giọng hỏi nhỏ: "Cô ơi cho tôi hỏi, có phải ai vào đây cũng phải thắp nhang không?"

"Đúng vậy, thắp nhang và chào hỏi là quy định bắt buộc." A Hương có vẻ thân thiện, gật đầu đáp.

"Chào ai cơ?"

"Tất nhiên là chào chủ nhân của cửa hàng rồi. Không làm thế, họ đuổi cổ ra ngoài đấy."

Giọng A Hương nhẹ tênh, nhưng lại khiến da đầu tôi tê dại như bị điện giật.

"Chủ nhà ở đây chết hết rồi mà?"

"Họ vẫn ở đây mà." A Hương đảo mắt, cái nhìn kỳ quái hướng thẳng lên trần nhà.