Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 6: Đừng Mở Cửa



Đang mở livestream...
Đang tải bình luận...

Màn hình chuyển cảnh, hiện lên khuôn mặt nhợt nhạt của một gã thanh niên ngoài hai mươi.

Tôi ngây người nhìn chính mình trên màn hình, nhất thời vẫn chưa quen lắm.

Lúc này, trong phòng live chẳng có lấy một mống khán giả, vắng tanh vắng ngắt.

Tôi bắt đầu nghi ngờ, cái Phòng Livestream Chuyện Ma quái quỷ này liệu có ai xem thật không?

Cứ trừng mắt nhìn nhau với chính mình trên màn hình mãi cũng kỳ, hơn nữa lại đang ngồi một mình trong căn phòng âm u từng có người chết, cả người tôi cứ rờn rợn.

Nhưng may thay, một lúc sau cũng có vài người xem lác đác vào thật.

"Cái quỷ gì thế này? Rõ ràng bấm vào ảnh đại diện hotgirl cơ mà, sao lại chui ra cái thứ hãm tài này?"
"Bảo là có em gái múa cột thoát y online đâu?"
"Đệt mợ, biết ngay là lại bị cú lừa mà!"

Hóa ra mấy vị khán giả này bị dụ dỗ bấm vào vì mấy cái quảng cáo đen tối.

"Chào anh em, mừng mọi người đến với Phòng Livestream Chuyện Ma." Tôi cố nặn ra một nụ cười, chào hỏi khán giả một cách cứng ngắc.

Dù xem người khác live cũng nhiều, nhưng tự mình làm Streamer thì đây là lần đầu, tôi chẳng biết phải khuấy động không khí thế nào.

"Phòng Livestream Chuyện Ma? Trò mèo gì đây?"
"Nhìn cái nhà nghỉ tồi tàn mờ ám này đi, nhìn cái bản mặt thận hư của nam chính này đi, lại còn cái cảm giác quen thuộc của mấy video nhạy cảm nữa. Sự thật chỉ có một... đó là: Live show hành động người thật việc thật!"
"Đệt! Thằng lầu trên, tao đọc ít sách mày đừng có lừa tao! Nữ chính đâu? Tao không thèm xem thằng nam chính thận hư, tao muốn xem chân dài ngực khủng da trắng bóc cơ."

Cơ mà cư dân mạng cũng biết tự tìm niềm vui lắm. Chỉ mới hơn mười phút, các thể loại bình luận đã spam ầm ầm trên màn hình, đúng bản chất anh em cào phím.

Chỉ là bọn họ cứ nằng nặc đòi xem show nhạy cảm, làm tôi đau cả đầu giải thích.

"Anh em bình tĩnh, chỗ chúng tôi là phòng live đứng đắn. Nội dung là... chương trình thám hiểm tâm linh. Không có nữ chính, chỉ có nam Streamer đầy mình chính khí thôi. Tôi họ Lý, mọi người có thể gọi tôi là ông chủ Lý."

"Ông chủ Lý đại chiến anh trọc Cường à? Vãi, mặn thế!"
"Quần tụt sẵn rồi mà cho xem cái này á?"
"Chào ông chủ Lý, tạm biệt ông chủ Lý nhé!"

Dân tình trong phòng live lập tức rụng mất một nửa.

Đúng là thói đời suy đồi.

Tôi lắc đầu, nhưng nhờ sự cợt nhả của mấy vị khán giả mà nỗi sợ hãi trong lòng cũng vơi đi quá nửa.

"Để tôi giới thiệu cho mọi người về địa điểm tôi đang đứng nhé. Tiệm bánh bao Bát Tiên, không biết anh em đã nghe qua chưa? Đúng rồi, chính là cái tiệm có lời đồn làm bánh bao nhân thịt người ấy."

"Sau khi tiệm bánh bao dẹp tiệm, ông chủ ở đây đã cải tạo lại thành nhà trọ ngắn ngày. Nghe đồn trong căn phòng số 4 này, cứ cách nửa năm lại có một người phụ nữ chết thảm..."

Tôi bắt đầu chém gió với khán giả. Còn cả một đêm dài đằng đẵng phải vượt qua, tôi đâu thể cứ ngồi đực mặt ra mãi trong phòng được.

"Đây chính là căn phòng số 4 trong truyền thuyết. Đêm nay tôi sẽ ngủ lại đây..." Tôi cầm chiếc điện thoại màn hình lớn đi vòng quanh, quay toàn cảnh căn phòng cho mọi người xem.

"Oa, sợ vãi... Thế tóm lại là không có nữ Streamer sexy thật à?"
"Tôi có nghe kể về cái tiệm bánh bao này rồi, tà môn lắm. Nghe bảo mấy cô gái chết ở đây toàn tóc đen dài, mặc váy đỏ, bị cắt đứt cuống họng, máu chảy cạn mà chết!"
"Thằng lầu trên, tao nhìn thấu mày rồi nhé, mày là chim mồi của chủ kênh đúng không!"
"Tôi không đùa đâu. Hồi trước tôi sống gần đó, cứ tới gần tiệm bánh bao là thấy lạnh lẽo âm u. Chủ kênh to gan thật đấy."
"Tôi cũng nghe đồn rồi, còn xem cả ảnh hiện trường nữa, máu me be bét... Bọn trẻ thời nay đúng là cần tiền hơn cần mạng, vì muốn nổi mà cái gì cũng dám làm."

Người xem có kẻ tin người ngờ, lời qua tiếng lại làm phòng live trở nên rôm rả.

Thời gian từng phút trôi qua, lượt người xem cũng nhích dần lên.

Phòng số 4 mãi chẳng có hiện tượng gì bất thường, cư dân mạng lại bắt đầu chửi tôi là kẻ lừa đảo, lượng view vừa lên lại tụt dốc. Nhưng tôi chẳng bận tâm, chỉ mong đêm nay cứ bình yên thế này trôi qua là được.

Nhưng trời không chiều lòng người. Chẳng bao lâu sau, sự yên tĩnh của căn phòng bị phá vỡ bởi tiếng gõ cửa đột ngột.

Cốc... cốc... cốc...

"Ai đấy?"

Trực giác đầu tiên của tôi là người phụ nữ kia đã quay lại.

Một tay lăm lăm con dao Thụy Sĩ, một tay cầm điện thoại, tôi bước tới cửa, ghé mắt vào lỗ nhòm.

Đập vào mắt tôi là một người phụ nữ tóc đen dài. Qua góc nhìn biến dạng của lỗ nhòm, đầu cô ta phình to còn thân thì teo tóp, trông cực kỳ quái dị.

"Chị là ai?"

"Đây là phòng của tôi." Một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo vang lên. Người phụ nữ ngoài cửa cúi gầm mặt, mái tóc dài rũ rượi che khuất diện mạo, nhưng tôi vẫn nhận ra cô ta đang mặc chiếc váy dài màu đỏ.

"Ngại quá, đêm nay tôi đổi phòng với chị được không? Đây là chìa khóa phòng số 3." Tôi cúi người, luồn chìa khóa qua khe cửa dưới đất.

"Mở cửa." Giọng người phụ nữ hơi biến đổi. Bàn tay nhợt nhạt của cô ta đặt lên tay nắm cửa, ngay sau đó là tiếng vặn chốt vang lên.

"Chị ơi, từ từ đã..."

Cạch!

Cánh cửa rõ ràng đã bị tôi khóa trái từ bên trong thế mà lại bung ra. Người phụ nữ đẩy cửa bước vào.

Tôi giật nảy mình, vội vã lùi lại.

Tà váy đỏ rực đung đưa, người phụ nữ như một bóng ma đi chân trần đến bên mép giường rồi ngồi phịch xuống, cúi gầm mặt không nhúc nhích.

Tôi vừa hoang mang vừa sợ hãi, đứng chôn chân ở cửa, không dám khinh suất lại gần.

Trong khi đó, bình luận trong phòng live lại nổ tung.

"Biết ngay mà, chắc chắn phải có nữ chính!"
"Tóc đen dài, váy đỏ, gái trẻ, trúng cmn phóc rồi! Rốt cuộc ẻm là người hay ma thế?"
"Chủ kênh diễn sâu phết! Tôi suýt bị lừa rồi. Cô em đóng vai ma dáng ngon đấy! Xem mặt, yêu cầu mãnh liệt cho xem mặt!"

Tôi chuyển góc quay camera. Khán giả đông người, biết đâu lại nhìn ra được thứ gì đó giúp tôi.

Đúng lúc này, người phụ nữ từ từ ngẩng đầu lên. Mái tóc đen trượt sang hai bên, lộ ra một khuôn mặt sắc sảo, xinh đẹp nhưng biểu cảm lại đờ đẫn vô hồn.

"Sao lại là chị?!" Tôi trừng lớn hai mắt, không thể tin nổi.

Người phụ nữ váy đỏ này chính là bà chị thần kinh đã đưa tôi chiếc điện thoại đen hồi hôm kia!

Chị ta có vẻ không nhận ra tôi, nét mặt không mảy may gợn sóng, ánh mắt trống rỗng hệt như một con búp bê gỗ.

"Sao chị lại đến đây? Cái điện thoại này rốt cuộc có vấn đề gì?" Tôi tiến lại gần chị ta một chút, tức giận chất vấn.

Chị ta cứng đờ mất một lúc, ánh mắt trống rỗng dần lấy lại tiêu cự, nhưng tầm nhìn lại vượt qua tôi, phóng thẳng ra sau lưng tôi. Mắt chị ta bỗng trợn trừng, hoảng loạn tột độ.

"Mau đóng cửa lại, đừng để nó vào!" Chị ta thé giọng hét lên.

"Cái gì?"

Tôi ngoảnh đầu lại, chỉ thấy cánh cửa phòng đang mở toang và dãy hành lang tối tăm bên ngoài.

"Nhanh lên! Đóng cửa! Đóng cửa lại!" Người phụ nữ sợ hãi co rúm vào góc giường, như thể bên ngoài có thứ gì đó cực kỳ kinh khủng.

Tôi bán tín bán nghi bước tới cửa, thò đầu ra ngoài nhìn ngó.

Tít đầu kia hành lang, nơi lối rẽ cầu thang tăm tối, lờ mờ vang lên những âm thanh kỳ quái, cứ như thực sự có thứ gì đó đang đi tới.

Tim thót lại, tôi sầm cửa đóng chặt, nhanh tay chốt khóa trái.

Tiếng la hét của người phụ nữ lập tức im bặt. Chị ta rúc ở góc giường thở dốc, hai khối gò bồng đảo trước ngực nhấp nhô liên hồi.

"Kỹ năng diễn xuất của em gái hơi lố rồi, nhưng mà phúc lợi tiếng thở dốc này... anh thích..."
"Từ từ đã, mấy ông không thấy à? Đầu bên kia hành lang có một người phụ nữ khác cũng mặc váy đỏ kìa?"
"Thấy chứ sao không! Để tôi trổ tài dự đoán kịch bản tiếp theo nhé: Chủ kênh một đêm đại chiến hai nữ quỷ áo đỏ, cuối cùng tinh tận nhân vong. Quả nhiên là câu chuyện kinh dị!"
"Chủ kênh phối hợp với hai em gái có vẻ hơi gượng, nhưng tạo không khí tốt phết, thành công khơi gợi trí tò mò của tôi rồi đấy..."

Vô tình liếc mắt nhìn mấy dòng bình luận, cả người tôi cứng đờ. Rõ ràng là đang giữa mùa hè đổ lửa mà tôi lại thấy lạnh buốt tận xương.