Bên ngoài còn một người phụ nữ mặc váy đỏ nữa?
Tại sao lúc nãy đóng cửa tôi lại không nhìn thấy?
Cư dân mạng trong phòng live vốn chẳng quen biết nhau, không thể nào thông đồng để trêu chọc tôi được. Bọn họ khẳng định chắc nịch như đinh đóng cột, bên ngoài tuyệt đối có thứ gì đó.
Đứng ở cửa, tôi tê dại cả da đầu.
Đây mới là điều đáng sợ nhất. Tất cả mọi người đều nói bên ngoài có người, trong khi chính mắt tôi lại chẳng thấy cái thá gì.
Tôi đánh bạo, một lần nữa ghé mắt vào lỗ nhòm. Dưới góc nhìn méo mó, hành lang tối om om, chẳng có bóng người nào, cũng chẳng có lấy một tiếng động.
Người phụ nữ váy đỏ trong miệng cư dân mạng dường như vẫn chưa đi tới.
Thu ánh mắt về, tôi xoay người lại, mang theo sự hồ nghi đánh giá người phụ nữ trên giường một lần nữa.
Tuy không la hét nữa, nhưng chị ta vẫn trừng trừng nhìn ra cửa. Cơ thể co rúm ở góc giường run lẩy bẩy, đôi chân dài miên man trắng bóc thò cả ra ngoài váy, hoàn toàn không để ý tư thế của mình đã bị lộ hàng.
Biểu hiện sợ hãi của chị ta chứng tỏ bên ngoài thực sự có thứ gì đó. Chỉ là không biết, thứ chị ta sợ có phải là cái bóng váy đỏ mà người xem nhìn thấy hay không.
Nghĩ ngợi một lúc, tôi từ từ bước đến bên giường.
"Chúng ta nói chuyện chút được không?" Tôi dám chắc chị ta là người sống, nên cũng không quá lo lắng khi ở chung phòng. Dù sao chị ta cũng chỉ là phận chân yếu tay mềm.
Điện thoại là do chị ta đưa, hơn nữa chị ta lại xuất hiện ở đúng phòng số 4 của tiệm bánh bao. Đây tuyệt đối không phải sự trùng hợp, chắc chắn chị ta biết chuyện gì đó. Tôi phải tìm cách cạy miệng chị ta mới được.
"Đừng mở cửa, nó ở bên ngoài." Người phụ nữ ngẩng đầu lên, đôi mắt hằn tia máu xuyên qua mái tóc rối bời nhìn tôi, giọng nói lạnh toát.
"Yên tâm, tôi không mở đâu." Trong phòng chỉ có mỗi cái giường, tôi thử ngồi xuống mép giường phía bên kia, nở nụ cười, cố gắng tỏ ra thân thiện hết mức có thể.
Để tránh việc chị ta bị đám cư dân mạng bỉ ổi soi mói túc tiếu, tôi bèn chuyển góc quay camera. Kết quả là chuốc lấy sự bất mãn của bọn họ.
"Phản đối kịch liệt! Chủ kênh sao lại chuyển góc quay, phúc lợi thì phải chia sẻ cho anh em chứ!"
"Chủ kênh chuẩn bị ra tay với em gái rồi, đúng là đồ cầm thú!"
"Buông cô gái ấy ra, để tao!"
Tôi mặc xác bọn họ, tiếp tục mỉm cười với người phụ nữ.
"Tuy đây là lần thứ hai gặp mặt, nhưng chưa kịp tự giới thiệu. Tôi họ Lý, chị có thể gọi tôi là ông chủ Lý. Còn chị, chị tên là gì?"
Trong mắt chị ta xẹt qua một tia mờ mịt, lắc đầu: "Tôi không biết."
Tôi chẳng rõ chị ta đang diễn hay là không nhớ thật. Lần trước ở tiệm của tôi, chị ta cũng nói đúng y câu này.
"Thế tạm gọi chị là chị Hồng nhé. Chị Hồng, bên ngoài có cái gì mà đáng sợ vậy?"
"Tôi không biết." Chị Hồng lại lắc đầu.
"Ờ..." Tôi cạn lời. "Cái gì chị cũng không biết, thế chị đang sợ cái gì?"
"Tôi không biết."
Chị Hồng cứ nhai đi nhai lại đúng một câu. Nếu là bình thường, chắc chắn tôi sẽ nghĩ chị ta bị thiểu năng, nhưng bây giờ tôi dám cá là chị ta đang cố tình giả ngu.
"Thế sao chị lại đến đây? Chị không biết Tiệm bánh bao Bát Tiên là cái chốn nào à?"
"Tôi không biết làm sao mình đến được đây. Tôi chỉ biết đêm nay mình bắt buộc phải ở đây, nếu không sẽ có chuyện khủng khiếp xảy ra..." Chị Hồng nói đến đây thì khựng lại.
"Ở lại đây mới là khủng khiếp ấy chứ!" Tôi nhíu mày. "Thế chị có biết phòng số 4 từng xảy ra chuyện gì không?"
"Không biết, ông chủ bảo tôi ở phòng này." Chị Hồng che miệng ngáp một cái, có vẻ rất mệt mỏi và buồn ngủ. Chị ta uể oải tựa đầu vào góc tường.
"Ông chủ bảo chị ở phòng số 4?" Cặp chân mày của tôi càng nhíu chặt. Biết rõ phòng có vấn đề mà vẫn cho thuê, lão già đó cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì.
Chị Hồng không nói nữa, bộ dạng buồn ngủ díp mắt mà không dám ngủ, thỉnh thoảng lại cảnh giác liếc nhìn ra cửa, cứ như thể bất cứ lúc nào cũng có thứ gì đó đáng sợ xông vào vậy.
Nhìn bộ dạng này thì hết moi móc được thông tin gì rồi.
Tôi chần chừ một lát rồi từ bỏ ý định dùng dao đe dọa. Hàng ngàn con mắt trong phòng live đang nhìn chằm chằm, làm thế chắc chắn bọn họ sẽ coi tôi là kẻ xấu.
Chi bằng đợi livestream kết thúc rồi từ từ tính sổ với chị ta sau.
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng.
Nam thanh nữ tú nhốt chung một phòng, không khí chẳng lấy gì làm mờ ám mà ngược lại, chỗ nào cũng toát lên vẻ quỷ dị.
Cửa sổ đóng kín mít, căn phòng nhỏ hẹp không một kẽ hở, ngột ngạt nóng bức.
Mùi máu tanh tưởi thoang thoảng như muốn nhắc nhở rằng, nơi này cách đây không lâu vừa xảy ra một thảm án, khiến người ta không dám lơ là dù chỉ một giây.
Tôi nới lỏng cổ áo sơ mi, bực bội châm một điếu thuốc. Trong đầu bắt đầu suy tính xem tại sao người xem lại nhìn thấy người phụ nữ váy đỏ bên ngoài, còn tôi thì không.
Nếu không làm rõ được vấn đề này, nguy hiểm ập đến mà không biết, thì toang mất.
"Chủ kênh sao mãi chưa chịu hành động thế, tôi đợi hoa cũng tàn rồi đây này!"
"Chủ kênh cầm thú không bằng!"
"Rốt cuộc ông có làm ăn được gì không đấy? Không làm được thì nói sớm, đừng làm tốn lưu lượng 4G của tôi!"
Số lượng người xem lại rớt đài. Nhìn những bình luận lướt qua trên màn hình, trong lòng tôi bỗng lóe lên một suy nghĩ.
Hình ảnh mà cư dân mạng nhìn thấy là do camera điện thoại quay lại, còn tôi nhìn bằng mắt thường. Nói chính xác thì đây là hai khung hình khác nhau... Lẽ nào, chiếc điện thoại này quay được những thứ mà mắt người không thấy?
Nghĩ đến đây, tôi nóng lòng muốn kiểm chứng ngay. Cầm điện thoại quét một vòng quanh phòng, không bỏ sót cả nhà vệ sinh. Nhưng hình ảnh trên video không xuất hiện thêm thứ gì lạ.
"Chủ kênh đang làm cái trò gì đấy, quay ống kính chóng hết cả mặt."
"Có khi nào đang kiểm tra xem có camera quay lén không? Kinh nghiệm phong phú thế này, chắc chắn là dân chơi thứ thiệt rồi!"
"Thằng lầu trên, mày ngáo à! Nó đang tự livestream sờ sờ ra đấy, còn quan tâm có camera quay lén hay không làm mẹ gì?"
Cư dân mạng bị tôi làm cho lú luôn. Nhưng tôi lại thở phào một cái, ít nhất cũng chứng minh được trong phòng hiện tại là an toàn. Tiếp đó, tôi nhìn ra cửa, do dự không biết có nên mở cửa để xác minh người phụ nữ váy đỏ bên ngoài có tồn tại thật hay không.
Mặc kệ có ma hay không, phát hiện sớm thì đối phó sớm.
"Nó đến rồi." Đằng sau lưng chợt vang lên tiếng kêu run rẩy của chị Hồng.
Tôi ngoảnh lại, thấy chị ta đang co rúm ở góc giường, hai mắt mở trừng trừng chất chứa đầy sự hoảng loạn.
"Ai? Người phụ nữ bên ngoài à?" Bộ dạng kinh hãi của chị ta làm tôi cũng căng thẳng lây.
"Nó đến rồi! Nó đến rồi!" Tiếng thét của chị Hồng mỗi lúc một the thé. Cơ thể chị ta lùi lại điên cuồng, chỉ hận không thể khảm luôn mình vào bức tường.
Nó?
Hắn?
Hay là cô ta?
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì bóng đèn trên đỉnh đầu chớp tắt xẹt xẹt hai cái, rồi vụt tắt ngúm.
Căn phòng chìm vào bóng tối đen kịt.
Tiếng la hét của chị Hồng im bặt.
Bên trong và bên ngoài căn phòng, tĩnh lặng như tờ.
"Chị Hồng?" Tôi khẽ gọi một tiếng, không có phản hồi.
Tim đập thình thịch bất an. Không biết có phải ảo giác không, dù chẳng nhìn thấy gì, nhưng tôi có thể cảm nhận rõ ràng có thứ gì đó đang đứng ngay ngoài cửa.
Ép bản thân phải bình tĩnh, tôi bật đèn pin trên điện thoại lên, rọi thẳng vào cánh cửa, còn mắt thì nhìn chằm chằm vào màn hình.
Ánh sáng trắng lạnh lẽo chiếu lên phiến cửa gỗ ọp ẹp. Cư dân mạng trong phòng live ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
"Diễn xuất tồi tệ, kịch bản như hạch, đánh giá 1 sao!"
"Nhạt nhẽo vãi! Bắt đầu hối hận vì đã xem đến tận bây giờ rồi."
"Hay là có ma thật nhỉ, cái không khí này làm tôi hơi sun vòi rồi đấy."
Chẳng còn tâm trạng đâu mà bận tâm bọn họ nghĩ gì, tôi dán chặt mắt vào màn hình, sợ có thứ gì đó chui tọt vào thật.
Lá bài tẩy duy nhất của tôi là đạo Bùa trấn linh của lão Vương thọt, cũng chẳng biết hàng real hay hàng fake. Nhỡ đâu có ma thật, lát nữa tôi nên vung dao trước hay dán bùa trước đây?
Cạch...
Tiếng lẫy khóa khẽ nảy lên.
Ngay sau đó, cánh cửa đã chốt trong lại một lần nữa bị mở ra.
Cót ca... cót két...
Cánh cửa chầm chậm đẩy vào trong, tiếng bản lề cọ xát nghe vô cùng chói tai giữa không gian tĩnh mịch.
Một luồng khí lạnh lẽo âm u ùa vào.
Mắt mở to trừng trừng, tôi nín thở, thò tay vào túi áo, nắm chặt cả con dao Thụy Sĩ lẫn đạo Bùa trấn linh.
Trên khung hình đen trắng của màn hình điện thoại, cánh cửa từ từ hé ra một khe hở. Một bàn tay nhợt nhạt, thon thả thò vào, bấu lấy mép cửa.