Nước da trắng bệch, khớp xương thon nhỏ, đó rõ ràng là tay của một người phụ nữ.
Mồ hôi lạnh toát trượt từ trán xuống cằm. Tôi cứng đờ nghiêng đầu, rời mắt khỏi màn hình điện thoại để nhìn trực tiếp ra cánh cửa.
Nếu mắt tôi chẳng nhìn thấy gì, chứng tỏ chủ nhân của bàn tay đó không phải người.
Tim đập mạnh như muốn vọt ra khỏi lồng ngực. Tôi chưa bao giờ căng thẳng đến vậy. Tầm mắt từng chút từng chút dịch chuyển. Nhưng ngay khi tôi sắp nhìn thấy cánh cửa, biến cố lại xảy ra.
Cửa phòng đột ngột bật tung, một luồng gió lạnh buốt thốc vào dữ dội, thổi tôi lùi lại mấy bước liền, không mở nổi mắt.
Trận gió quái đản lướt qua rất nhanh. Khi tôi đứng vững lại, soi đèn điện thoại ra cửa thì chỉ thấy cánh cửa đang mở toang và hành lang trống huếch trống hoác.
Hơi lạnh âm u ngập tràn căn phòng. Lưng tựa sát vào bức tường lạnh ngắt nặc mùi máu tanh, tôi giơ điện thoại lên, cảnh giác rọi soi khắp bốn phía.
Luồng sáng trắng lạnh xé toạc bóng tối. Bức tường trắng bệch trông càng thêm rợn người. Do ánh sáng yếu, hình ảnh trên màn hình cũng tối tăm mù mịt.
"Lúc nãy lúc cửa mở ra, hình như có một cái bóng đỏ lướt qua, mọi người có thấy không?"
"Nhìn không rõ, camera rung quá, tay chủ kênh run bần bật, có vẻ hơi rén rồi!"
"Màn chủ kênh đại chiến nữ quỷ sắp bắt đầu rồi à? Nghĩ thôi cũng thấy kích thích! Chủ kênh, mời bắt đầu màn trình diễn của anh."
"Này, mọi người không thấy chuyện này quỷ dị thật sao?"
"Quỷ dị? Xem đến hiện tại, tao thấy diễn đạt nhất chính là cái bóng đèn..."
Bình luận của cư dân mạng thi nhau lướt qua trên màn hình u ám. Việc có người nhìn thấy bóng đỏ chứng tỏ thứ bên ngoài rất có thể đã lọt vào trong. Giờ thì tôi thở cũng không dám thở mạnh.
Nhưng xoay điện thoại lùng sục một vòng, khung cảnh kinh hoàng trong tưởng tượng chẳng hề xuất hiện. Ngược lại, chị Hồng đã biến mất tăm, trên giường chỉ còn lại mớ chăn đệm xộc xệch.
Chị ta sợ quá chạy ra khỏi phòng rồi sao?
Nhưng tôi có nghe thấy tiếng bước chân nào đâu!
Hoang mang tột độ, đầu óc tôi sắp đình công đến nơi. Tôi lại lia điện thoại tìm kiếm khắp các ngóc ngách trong phòng, không bỏ sót một góc nhỏ nào.
Cuối cùng, tôi phát hiện một cái bóng lờ mờ in trên tấm cửa kính của nhà vệ sinh.
"Chị Hồng?"
Tôi rón rén nhích lại gần nhà vệ sinh.
Rời khỏi bức tường, tấm lưng tôi lập tức trống trải lạnh toát. Cảm giác này muốn đòi mạng, cứ có ảo giác có thứ gì đó sắp chui ra từ sau lưng mình.
"Chị Hồng?"
Khó nhọc lắm mới lết được đến bên cạnh nhà vệ sinh, tôi vội vàng áp lưng vào tường, thò đầu vào trong gọi khẽ.
Cái bóng mờ nhạt cựa quậy, không lên tiếng.
Ánh sáng trắng lạnh của điện thoại rọi vào đó, mờ mờ nhìn thấy cái bóng nhấc tay lên, vòng qua cổ mình. Trong tay hình như đang cầm một thứ gì đó rất nhọn.
Dao ư?
Trong đầu tôi tức thì nảy ra cảnh tượng cắt cổ.
Tim co rút lại, tôi bất chấp nỗi sợ, vung chân đá tung cánh cửa kính.
Xoảng một tiếng, tấm cửa kính rẻ tiền va mạnh vào tường, vỡ nát, mảnh kính rơi lả tả xuống sàn.
Trong căn nhà vệ sinh chật hẹp bé tẹo, mái tóc chị Hồng rũ rượi, tay lăm lăm một con dao gọt hoa quả, đang cứa vào cái cổ trắng ngần của chính mình.
"Chị Hồng, dừng tay lại!"
Tôi lao tới, dùng hết sức bình sinh tóm chặt lấy cổ tay chị ta.
Cơ thể chị ta lạnh như một tảng băng. Chị ta ngoảnh lại trừng mắt nhìn tôi lạnh lẽo. Tròng mắt trắng dã, ánh nhìn chất chứa đầy sự oán độc. Tiếp đó, chị ta hất mạnh tay, ném cơ thể tôi văng đập sầm vào bức tường cứng ngắc.
Đầu óc ong ong, lưng đau điếng, tôi kinh hãi tột độ.
Lấy đâu ra sức lực kinh khủng thế này?
Trạng thái này rõ ràng là có vấn đề. Lẽ nào... bị trúng tà rồi?!
Chị Hồng lại giơ dao lên, cứa vào cổ mình.
Không kịp nghĩ nhiều, tôi cuống cuồng vồ tới, một lần nữa tóm chặt lấy cổ tay trắng bệch, lạnh toát của chị ta.
Lần này có chuẩn bị trước, nên tôi không bị hất văng ra ngay.
Trong cái nhà vệ sinh bé xíu, chúng tôi vật lộn với nhau. Điện thoại văng xuống đất, tôi cũng chẳng còn tâm trí đâu mà nhặt.
Một mạng người sờ sờ ngay trước mắt, tôi không thể thấy chết mà không cứu.
Sức lực của chị Hồng lớn đến mức dọa người, cứ như được buff máu bạo kích vậy. Sau một hồi giằng co, tôi suýt bị chị ta đánh văng ra khỏi nhà vệ sinh.
Chắc bị tôi cản trở năm lần bảy lượt nên chị ta nổi điên, chĩa thẳng mũi dao sắc lẹm đâm về phía tôi.
Nhà vệ sinh quá chật hẹp, khó mà né tránh. Tôi dứt khoát vơ lấy điện thoại rồi cắm cổ chạy ra ngoài.
Lưỡi dao nhọn hoắt bám sát đằng sau.
Gối bị rạch nát, ga giường bị xé rách, tường hằn lên những vết dao chém, cả căn phòng tan hoang như bãi chiến trường.
Chẳng mấy chốc, tôi đã bị chị ta dồn vào góc tường. Lưng dựa tường, tôi cuối cùng cũng chớp được thời cơ, lôi đạo Bùa trấn linh bóng nhẫy dầu mỡ từ trong túi ra.
Dưới ánh sáng mờ ảo, khuôn mặt chị Hồng dữ tợn vặn vẹo. Chị ta giơ dao, từng bước một tiến về phía tôi. Chiếc váy đỏ yêu dị tương phản rành rọt với khuôn mặt trắng bệch, trông chẳng khác nào ác quỷ đòi mạng.
Thở hồng hộc, tay cầm Bùa trấn linh của tôi run lẩy bẩy.
Mong sao lão Vương thọt được việc một lần!
Chị Hồng vung mạnh con dao xuống.
Cùng lúc đó, tôi cũng ra tay.
Đốp!
Lưỡi dao sắc bén khựng lại ngay chóp mũi tôi.
Đạo Bùa trấn linh bị tôi dán tịt lên trán chị Hồng.
Con dao cuối cùng không cắm xuống. Cơ thể chị Hồng cứng đờ một lát. Hình như có một cái bóng đỏ tách ra khỏi cơ thể chị ta, phi nhanh ra khỏi phòng.
Con dao rơi loảng xoảng xuống đất, người chị Hồng nhũn ra, đổ gục xuống hệt như một sợi bún.
Thành công rồi?
Tôi không dám tin vào mắt mình nhìn chị Hồng. Tôi nhặt con dao lên cầm chắc trong tay, cảnh giác chờ đợi một lúc, xác định chị ta không còn dấu hiệu bạo tẩu nữa mới bế chị ta lên, đặt lại xuống giường.
Chiếc váy đỏ bị rách bươm trong lúc vật lộn, làm lộ ra một mảng da thịt trắng bóc. Tôi kéo chăn đắp kín người chị ta lại.
Ngồi sụp xuống mép giường như vừa chết đi sống lại, lúc này tôi mới nhận ra mồ hôi lạnh đã ướt đẫm lưng áo, bết dính lạnh toát vào da thịt.
Nhìn đạo Bùa trấn linh đen thui như vừa bị nướng trên lửa, tôi rùng mình ớn lạnh. Bùa có tác dụng, điều đó cũng gián tiếp chứng minh lúc nãy chị Hồng thực sự có vấn đề.
Chị ta như bị thứ gì đó điều khiển, thân bất do kỷ, thực hiện những hành động kinh hoàng.
"Có ai giải thích cho tôi biết vừa nãy xảy ra chuyện gì không?"
"Chủ kênh vật lộn giáp lá cà với nữ quỷ xinh đẹp, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, trận chiến ác liệt gớm!"
"Sao từ đầu đến cuối toàn nghe thấy tiếng hét thảm thiết của chủ kênh mà không nghe tiếng em gái nhỉ?"
"Bộ dạng lúc nãy của em gái sợ thật đấy, dọa tôi suýt đái ra quần. Vote 1 phiếu cho kỹ năng diễn xuất của em gái!"
"Nếu đây là diễn thật thì diễn sâu quá rồi đấy! Cái bóng đỏ vừa bay ra khỏi người ẻm là cái gì? Nhìn éo giống kỹ xảo 3 xu tí nào!"
Livestream đã thu lại toàn bộ quá trình, nhưng cư dân mạng vẫn nửa tin nửa ngờ, cho rằng đây là kịch bản sắp đặt sẵn. Nhìn mấy cái bình luận cợt nhả của bọn họ, tôi chỉ biết cười khổ.
Nhưng cũng phải thôi. Nếu không phải chính mình trải qua, tôi cũng khó mà tin nổi.
"Anh em ạ, tôi không dám bảo đảm trên đời này nhất định có ma, dù sao tôi cũng chưa thấy tận mắt. Nhưng trải nghiệm quỷ dị vừa rồi chứng tỏ thế giới này thực sự tồn tại những thứ đáng sợ mà chúng ta chưa biết." Tôi nghiêm túc nhìn vào màn hình nói.
"Xùy, văn cũ rích!"
"Chủ kênh, khéo ông là thầy bà rởm, nãy giờ làm trò mèo để bán bùa trừ tà chứ gì?"
"Tao lạy cái trí tưởng tượng của thằng lầu trên!"
"Đường đời tao đi dẫu dài, vẫn không bằng những màn gài của chủ kênh!"
Chém gió với cư dân mạng vài câu, tâm trạng tôi cũng dịu đi đôi chút, thể lực hồi phục khá nhiều. Tôi bèn đóng lại cửa phòng.
Mặc dù cái ổ khóa này chả tích sự gì, ai muốn vào thì vào, nhưng so với việc đối mặt với cái hành lang đen ngòm thì đóng cửa lại vẫn mang đến cảm giác an toàn hơn.
Căn phòng bớt lạnh lẽo đi nhiều. Có vẻ như khi cái bóng đỏ kia rời đi, không khí âm u cũng tan biến theo.
Chị Hồng mặt mày không một giọt máu, nhưng hô hấp đều đặn, trông có vẻ không sao, chắc chỉ ngất đi thôi.
Thở phào nhẹ nhõm được một chút, tôi lại thấp thỏm nhìn ra cửa.
Cái thứ quỷ quái đó sẽ không quay lại nữa chứ.
Bùa trấn linh chỉ có một đạo, làm cú nữa thì tôi bó tay chịu chết thật đấy.