Căn phòng số 4 âm u tăm tối. Khắp mặt tường hằn chi chít vết dao chém hệt như những vết thương rách toác. Lớp vôi trắng bong tróc, lộ ra mảng tường bên trong nhuốm máu đỏ lòm, nhìn mà rợn tóc gáy.
Tay lăm lăm con dao, tôi ngồi rũ bên mép giường hệt như chị Hồng lúc nãy. Dù cơ thể đã mệt rã rời, tôi vẫn cố trừng mắt dán chặt vào cánh cửa.
Bốn bề tĩnh lặng như tờ.
Thời gian chậm chạp trôi qua. Sự mệt mỏi và cơn buồn ngủ bắt đầu ập tới, mí mắt nặng trĩu. Nhưng ngay khi tôi sắp thiếp đi, một âm thanh kỳ quái bất chợt vang lên làm tôi giật thót, tỉnh cả ngủ.
Phập phập phập...
Bịch bịch bịch...
Nghe như tiếng dao băm xuống thớt, thi thoảng còn xen lẫn tiếng bát đĩa va chạm lanh canh.
Thứ âm thanh này vốn rất đỗi bình thường, thường thấy trong gian bếp của mọi nhà. Nhưng vang lên ở nơi này, vào lúc này, thì lại khiến người ta kinh hồn bạt vía.
Băm thịt!
Tiếng băm thịt vọng lên từ tầng dưới, nghe như thể phát ra ngay bên dưới căn phòng số 4 này.
Lão già chủ trọ nửa đêm nửa hôm không ngủ, đang băm thịt ư?
Tim lại thắt lại. Tôi căng tròn mắt, mọi cơn buồn ngủ bay sạch sành sanh.
Lúc này đã qua 3 giờ sáng, phòng live im lìm, có lẽ cư dân mạng đã đi ngủ hết rồi.
Thiếu vắng sự đồng hành của bọn họ, bên cạnh lại chỉ có mỗi người phụ nữ quái dị đang ngủ say sưa, một nỗi sợ hãi tột độ trào dâng trong tôi.
Thử tưởng tượng xem, trong một tiệm bánh bao có tin đồn làm bánh nhân thịt người, giữa đêm hôm khuya khoắt lại vang lên tiếng băm thịt, bạn sẽ liên tưởng đến điều gì?
Phập phập phập...
Bịch bịch bịch...
Tiếng băm thịt vang lên rõ mồn một trong căn nhà trọ âm u tĩnh mịch. Từng nhát, từng nhát, nện thẳng vào dây thần kinh mỏng manh của tôi.
Trong đầu tôi tự động nảy số ra một cảnh tượng rùng rợn.
Khuôn mặt lão già dữ tợn, tay vung con dao phay nhỏ đầy máu tươi, từng nhát từng nhát băm xuống thớt. Còn miếng thịt nằm trên thớt...
Tôi rùng mình đánh thót, không dám để đầu óc bay xa thêm nữa.
Biết đâu lão già này có sở thích dị hợm, thích băm thịt làm bánh bao vào lúc nửa đêm thì sao?
Vừa thoát chết trong gang tấc, bớt một chuyện còn hơn thêm một chuyện. Chỉ cần lão già không động đến tôi, tôi cũng chẳng rảnh đi quản xem lão đang làm cái quái gì.
Dù tự an ủi mình như vậy, nhưng tôi chắc chắn không tài nào chợp mắt nổi nữa. Chờ khoảng 2 tiếng rưỡi nữa là trời sáng, đành cắn răng chịu đựng vậy.
Liếc nhìn chị Hồng một cái. Nhịp thở đều đặn, ngủ ngon lành gớm. Chắc sẽ không sinh thêm chuyện gì nữa.
Đứng dậy khỏi giường, tôi đi tới đi lui trong phòng để giãn gân giãn cốt, sau đó thì chẳng có việc gì để làm nữa.
Căn phòng bé tẹo bằng cái lỗ mũi. Chẳng biết thứ quỷ quái kia có còn phục kích bên ngoài hay không, tôi không dám liều lĩnh mở cửa.
Nhìn phòng live vắng teo, tự dưng tôi hơi nhớ mấy anh em cào phím.
Có bọn họ chém gió tào lao, không những áp chế được nỗi sợ hãi mà thời gian cũng trôi nhanh hơn chút đỉnh.
"Còn ai không thế?"
Số lượng người xem chỉ còn lác đác vài mống, không ai lên tiếng. Tôi đoán bọn họ chắc ôm điện thoại ngủ mất tiêu rồi.
Tiếng băm thịt bịch bịch bịch vẫn cứ tiếp diễn. Lão già chủ trọ băm có vẻ rất tỉ mỉ cẩn thận, chẳng biết bao giờ mới chịu ngưng.
Tiếng động làm tôi bực dọc, đứng ngồi không yên.
Nắm chặt đạo Bùa trấn linh chẳng biết còn linh nghiệm hay không, tôi thấy thời gian chưa bao giờ trôi qua chậm chạp, khổ sở đến thế. Suýt nữa thì tôi đã không kìm được mà lao xuống lầu xem thử.
Nhiệm vụ của livestream là phải ở trong phòng số 4 trọn một đêm. Nếu tôi chạy ra ngoài giữa chừng, biết đâu sẽ bị phán là thất bại.
Tôi không dám liều.
"Ráng nhịn vậy!"
Lục lọi trong túi lấy ra tờ giấy ăn, tôi vò viên lại nhét vào tai, rốt cuộc cũng cảm thấy khá hơn một chút.
Cũng may là khoảng một tiếng sau, cái âm thanh băm thịt rợn gai ốc đó cuối cùng cũng ngừng bặt.
Tiệm bánh bao trở lại vẻ tĩnh lặng. Tôi thở hắt ra một hơi dài nhẹ nhõm.
Cố thêm chút nữa là trời sáng rồi. Cầu trời khấn phật đêm nay đừng xảy ra biến cố gì kinh khủng nữa.
Nhưng người tính không bằng trời tính. Định luật Murphy đã nói, bạn càng sợ cái gì thì cái đó càng dễ xảy ra.
Đến sát lúc hừng đông, ngoài hành lang bỗng vang lên tiếng bước chân giẫm lên bậc thang gỗ kêu cọt kẹt.
Lão già lên lầu à?
Lão mò lên đây giờ này làm gì?
Dự cảm chẳng lành dâng lên. Tôi rón rén tụt khỏi giường, rảo bước ra cửa, áp tai vào nghe ngóng.
Tiếng bước chân khe khẽ vang lên trong hành lang, mỗi lúc một gần.
Lão già đến rồi!
Tim đập hoảng loạn, tôi dáo dác nhìn quanh, cuối cùng quyết định chui tọt xuống gầm giường.
Tắt chuông điện thoại, úp màn hình xuống đất, tôi nín thở nằm im.
Đối phương rõ ràng chỉ là một ông lão già cả gần đất xa trời, chẳng hiểu sao tôi lại sợ hãi đến vậy, mí mắt cứ giật liên hồi.
Cạch...
Cánh cửa bị khóa trái lại một lần nữa bị mở tung. Tiếng bản lề cót ca cót két vang lên, cửa bị đẩy vào.
"Vợ ơi, đừng vội, nước chấm có ngay đây." Là giọng nói khàn đục già nua của lão già, hình như lão đang nói chuyện với ai đó.
Nước chấm lão nói là cái gì?
Tạch. Đèn bật sáng.
Ánh đèn vàng vọt hắt xuống. Từ góc nhìn của tôi, chỉ thấy một đôi chân đi giày vải đen bước vào phòng.
Chỉ có mỗi lão già, thế lão đang nói chuyện với ai?
Đôi giày vải đen dừng lại ngay cạnh giường, cách tôi chưa đầy một mét. Tim tôi đập như trống bỏi.
"Khốn kiếp! Sao lại chẳng có gì thế này?" Tiếng gầm kinh ngạc của lão già vang lên. Trông lão có vẻ cực kỳ tức giận, đi tới đi lui trong phòng một vòng rồi lại dừng bước bên cạnh giường.
"Không có nước chấm, vợ sẽ nổi giận mất." Lão già lại lẩm bẩm, giọng điệu quái đản tột cùng.
Ruột gan tôi bỗng quặn thắt, cảm giác bất an nhanh chóng lan rộng.
Ban đầu tôi cứ tưởng biểu hiện của chị Hồng đã đủ kỳ dị rồi, trải nghiệm đêm nay cũng đủ kinh hoàng rồi. Nhưng cả hai thứ đó cộng lại cũng chẳng bằng độ rùng rợn của lão già lúc này.
Lão già đứng cạnh giường, có vẻ như đang làm động tác gì đó, nhưng nằm dưới gầm giường tôi hoàn toàn không nhìn thấy.
Sự bất an mãnh liệt như một bàn tay sắt bóp nghẹt trái tim tôi. Tôi linh cảm nếu không chui ra ngay, hậu quả sẽ khôn lường!
Cắn răng, tôi thò tay tóm chặt lấy cổ chân gầy guộc của lão già, giật mạnh một cái.
Lão già không kịp phòng bị, chới với ngã nhào xuống sàn.
Keng!
Cùng lúc đó, một con dao phay dính máu tươi roi rói rớt xuống ngay sát lão già.
Quả nhiên!
Nhân lúc lão chưa kịp phản ứng, tôi lồm cồm bò khỏi gầm giường, vồ lấy con dao phay trước.
Lão già sững sờ. Khuôn mặt nhăn nheo dúm dó lại, đôi mắt đục ngầu giận dữ trừng tôi.
Chị Hồng trên giường đã tỉnh dậy từ lúc nào. Chị ta ôm chăn co rúm ở góc giường, mặt mày tái mét nhìn cảnh tượng trong phòng, có vẻ đang mải suy tính điều gì đó.
"Chạy qua đây mau, lão chủ này không phải người tốt đâu." Tôi sốt ruột hét lên với chị ta.
Chị Hồng hiểu ý, trườn xuống giường như một con cá trạch, đi chân không vọt lẹ ra nấp sau lưng tôi.
Lão già lồm cồm bò dậy. Lão sầm mặt lạnh lẽo nhìn chằm chằm tôi, ánh mắt khủng khiếp không sao tả nổi.
"Ông đừng có qua đây. Đừng tưởng tôi không dám đánh người già nhé!" Tôi huơ huơ con dao phay dọa dẫm lão.
Tiếc là chẳng ăn thua. Lão già chẳng những không sợ mà còn sải bước tiến thẳng về phía tôi.
Khuôn mặt lão già nua vặn vẹo dữ tợn. Cảm giác kỳ quái vô cùng, hệt như có thứ gì đó đang chực chờ chui ra khỏi cơ thể lão.
Đúng lúc đó, một vệt sáng mỏng manh xuyên qua cửa sổ rọi xuống sàn gạch trắng.
Trời sáng rồi!