Ánh đèn sân khấu vàng vọt hắt lên những hạt bụi li ti đang nhảy múa trong không trung. Diệp An Nhiên đứng trong bóng tối của cánh gà, đôi tay gầy gò siết c.h.ặ.t lấy chiếc khay bạc đựng đạo cụ. Phía bên ngoài kia, tiếng vỗ tay vang lên giòn giã. Lâm Nhã Kỳ vừa kết thúc phân đoạn cao trào bằng một giọt nước mắt lăn dài đúng điệu, xinh đẹp và mong manh như một nhành hoa lê trong mưa.
"An Nhiên, chuẩn bị! Đến lượt em lên làm nền rồi đó."
Tiếng nhắc nhở của bác quản lý hậu đài kéo cô về thực tại. An Nhiên hít một hơi thật sâu, nhưng l.ồ.ng n.g.ự.c bỗng thắt lại. Một cơn đau buốt từ thái dương lan ra, khiến tầm nhìn của cô nhòe đi. Trong khoảnh khắc ấy, hàng loạt những hình ảnh xa lạ ập đến như một cuộn phim bị tua nhanh với tốc độ ch.óng mặt.
Cô thấy mình quỳ dưới chân Nhã Kỳ, cầu xin một sự thương hại. Cô thấy mình kiệt sức trên giường bệnh, xung quanh không một bóng người, trong khi tivi đang chiếu cảnh Nhã Kỳ rạng rỡ nhận giải thưởng danh giá. Và cô thấy mình... c.h.ế.t đi, lặng lẽ như một dấu chấm hết vô nghĩa trong cuốn tiểu thuyết mang tên "Hào quang của Nhã Kỳ".
"Này! Diệp An Nhiên! Em đứng ngây ra đó làm gì?"