VÒNG XOÁY VĨNH CỬU
Đêm cuối cùng trước khi “Vòng xoáy vĩnh cửu” hoàn thành, con ngõ nhỏ chìm trong một sự yên tĩnh kỳ lạ. Gió đầu đông lướt qua những mái tôn cũ kỹ, mang theo hơi lạnh len vào từng khe cửa gỗ. Tiệm đồng hồ và tiệm thêu đã đóng kín từ sớm, nhưng ánh đèn dầu phía bên trong vẫn sáng suốt cả đêm như hai đốm lửa nhỏ cố chấp chống lại bóng tối đang kéo đến.
An Nhiên ngồi trước khung thêu gần mười sáu tiếng đồng hồ không nghỉ. Đôi mắt cô đỏ hoe vì thiếu ngủ, những đầu ngón tay bị kim đ.â.m đến rướm m.á.u, thế nhưng từng mũi chỉ vẫn đều đặn và ổn định đến kinh ngạc. Trên nền lụa đen tuyền, dải ngân hà rộng lớn dần hiện lên dưới bàn tay cô. Những sợi chỉ bạc mỏng như ánh trăng được đan xen với sợi tơ kim loại siêu nhỏ, khiến cả bức tranh mỗi khi gặp ánh đèn đều phát ra thứ ánh sáng mơ hồ như bầu trời đêm thật sự.
Ở chiếc bàn bên cạnh, Vũ Thanh đang lắp ráp công đoạn cuối cùng của Chronos-Zero. Dưới lớp kính phóng đại, bộ máy cơ học nhỏ bằng đồng xu phát ra tiếng chuyển động rất khẽ, không giống tiếng tích tắc thông thường mà mềm mại như nhịp tim của một sinh vật sống.
Ba năm trước, anh từng nghĩ đôi tay mình sẽ không bao giờ còn có thể tạo ra thứ gì hoàn chỉnh nữa. Thế nhưng lúc này, khi nhìn những bánh răng bằng vàng ròng đang chuyển động chính xác dưới đầu ngón tay, anh mới hiểu rằng không phải thời gian đã chữa lành anh, mà là cô gái đang ngồi cạnh anh kia.
“An Nhiên.”
Nghe anh gọi, cô đặt kim xuống rồi bước tới. Ánh sáng xanh dịu từ viên sapphire giữa bộ máy phản chiếu lên gương mặt cô khiến đôi mắt cô giống như đang chứa cả một dải sao trời.
“Đưa tay cho tôi.”
An Nhiên ngoan ngoãn chìa tay ra. Vũ Thanh nhẹ nhàng đặt Chronos-Zero vào lòng bàn tay cô.
Bộ máy rất nhỏ, nhưng hơi rung nhè nhẹ truyền qua da thịt khiến cô bất giác nín thở. Những bánh răng bên trong đang xoay chuyển không ngừng, đẹp đến mức giống như một tác phẩm nghệ thuật hơn là máy móc.
“Đây chính là trái tim của thời gian sao?” cô khẽ hỏi.
hằng nguyễn
Vũ Thanh nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm dưới ánh đèn dầu.
“Ừ. Cũng là thứ từng khiến tôi mất tất cả.”
An Nhiên siết nhẹ bàn tay lại, như thể muốn dùng hơi ấm của mình bảo vệ bộ máy ấy.
“Không đâu,” cô mỉm cười rất khẽ. “Từ bây giờ, nó sẽ là thứ giúp anh tìm lại mọi thứ.”
Vũ Thanh lặng người nhìn cô rất lâu. Sau đó anh chậm rãi cầm lấy bộ máy từ tay cô, đặt vào khoảng trống giữa bức thêu.
Khoảnh khắc Chronos-Zero chạm vào lớp lụa đen, toàn bộ những sợi chỉ bạc trên mặt tranh đột nhiên sáng lên.
Một âm thanh ngân vang rất khẽ lan ra giữa căn phòng yên tĩnh.
Dải ngân hà bắt đầu chuyển động.
Những chòm sao trên mặt lụa xoay tròn theo nhịp thở của hai người đứng gần, ánh bạc lấp lánh như nước chảy giữa màn đêm.
An Nhiên sững sờ nhìn kỳ quan trước mắt. Cô đã thêu nên nó bằng chính đôi tay mình, nhưng đến giây phút này vẫn có cảm giác như đang chứng kiến một phép màu.
“Vũ Thanh…” giọng cô run nhẹ. “Nó sống rồi.”
Ánh mắt Vũ Thanh lúc ấy sáng đến mức khiến tim cô nhói lên. Đó không còn là ánh mắt của người đàn ông trốn mình trong tiệm đồng hồ cũ kỹ, mà là ánh mắt của thiên tài chế tác từng khiến cả giới đồng hồ thế giới kinh ngạc.
Nhưng ngay đúng khoảnh khắc ấy, tiếng kính vỡ đột ngột vang lên dưới tầng một.
Tiếp theo là âm thanh hỗn loạn của những bước chân dồn dập.
Sắc mặt Vũ Thanh lập tức thay đổi.
Anh lao tới cửa sổ nhìn xuống con ngõ tối om. Ba chiếc xe màu đen đã chắn kín lối ra vào. Những gã đàn ông mặc đồ tối màu đang phá khóa cửa tiệm đồng hồ.
Chronos cuối cùng cũng ra tay.
“An Nhiên.” Giọng anh trầm xuống. “Mang bức tranh đi ngay.”
Cô ôm c.h.ặ.t ống tranh vào lòng, sắc mặt trắng bệch. “Còn anh thì sao?”
“Tôi ở lại.”
“Không được.” Cô lập tức nắm lấy tay anh. “Tôi không bỏ anh lại.”
Tiếng cửa tầng dưới bị phá tung vang lên dữ dội.
Một giọng nói lạnh lùng vọng lên từ cầu thang: “Alexander Vũ, trò trốn tìm kết thúc rồi.”
Vũ Thanh nhắm mắt trong thoáng chốc rồi mở ra. Trong đôi mắt ấy không còn sự lẩn tránh nữa, chỉ còn lại sự bình tĩnh của một người cuối cùng cũng quyết định đối diện với quá khứ.
Anh bước đến trước mặt An Nhiên, nhẹ nhàng nâng gương mặt cô lên.
“Nghe tôi.” Giọng anh rất khẽ. “Chỉ cần em còn giữ được bức tranh, chúng sẽ không thắng.”
“Nhưng tôi không muốn mất anh.”
Nghe câu nói ấy, đáy mắt Vũ Thanh khẽ d.a.o động.
Ba năm trước, không ai từng nói với anh những lời như vậy.
Không ai từng muốn giữ anh lại.
Anh cúi đầu, khẽ áp trán mình lên trán cô. Hơi thở cả hai hòa lẫn trong không gian chật hẹp đầy mùi gỗ và dầu máy quen thuộc.
“An Nhiên,” anh khàn giọng, “cảm ơn em vì đã khiến tôi muốn sống tiếp.”
Rồi trước khi cô kịp phản ứng, anh cúi xuống hôn cô.
Nụ hôn không dài, nhưng dịu dàng đến đau lòng.
“Đi đi.”
An Nhiên đỏ hoe mắt, nhưng cuối cùng vẫn ôm c.h.ặ.t bức tranh quay người lao về phía cửa sau.
Khoảnh khắc bóng dáng cô biến mất sau hành lang tối, tiếng s.ú.n.g giảm thanh vang lên giữa tiệm đồng hồ.
Tiếng tích tắc quen thuộc của con ngõ nhỏ lần đầu tiên bị nhấn chìm bởi âm thanh của bão tố.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ba ngày sau, báo chí chỉ đưa tin sơ sài về một vụ hỏa hoạn nhỏ tại khu phố cổ. Không ai biết người đàn ông tên Vũ Thanh đã đi đâu, cũng không ai biết tập đoàn Chronos đang bị cảnh sát quốc tế điều tra bí mật.
An Nhiên được ông Lâm Triết đưa tới nhà lưu niệm họ Lâm để hoàn thiện “Vòng xoáy vĩnh cửu”. Suốt một tháng trời, cô gần như không nói chuyện với bất kỳ ai. Mỗi ngày chỉ lặng lẽ ngồi trước khung thêu, hoàn thiện từng đường chỉ cuối cùng.
Cô không khóc.
Cũng không gục ngã.
Bởi cô biết, nếu Vũ Thanh còn sống, anh nhất định sẽ quay về.
Đêm trước ngày triển lãm, An Nhiên đứng một mình trong đại sảnh rộng lớn. Tấm lụa khổng lồ được phủ kín bằng vải trắng. Cô đưa tay vuốt nhẹ mặt vải, khẽ thì thầm:
“Vũ Thanh… anh từng cứu tôi khỏi bóng tối.”
“Cho nên lần này, tôi cũng sẽ đợi anh trở về.”
Phía sau lưng cô, một giọng nói quen thuộc bỗng vang lên:
“Vậy thì tôi không thể thất hứa rồi.”
An Nhiên c.h.ế.t lặng.
Cô quay phắt lại.
Người đàn ông đứng dưới ánh đèn đại sảnh vẫn mặc chiếc áo khoác đen cũ kỹ, khóe môi còn một vết thương chưa lành, nhưng đôi mắt ấy vẫn dịu dàng như ngày đầu tiên cô trú mưa trong tiệm đồng hồ.
Ống chỉ trong tay cô rơi xuống sàn.
“Vũ Thanh…”
Cô lao tới ôm chầm lấy anh.
Hơi ấm quen thuộc từ cơ thể anh khiến nước mắt cô cuối cùng cũng trào ra.
“Anh còn sống…”
“Ừ.” Anh khẽ hôn lên tóc cô. “Xin lỗi vì để em đợi lâu.”
An Nhiên vừa khóc vừa cười, đôi tay siết c.h.ặ.t lấy áo anh như sợ chỉ cần buông ra anh sẽ lại biến mất.
Vũ Thanh ôm cô thật lâu rồi mới chậm rãi bước tới trước bức tranh “Vòng xoáy vĩnh cửu”.
Anh kéo tấm vải trắng xuống.
Khoảnh khắc ánh bình minh đầu tiên xuyên qua lớp kính màu của đại sảnh và chạm vào mặt lụa, cả không gian như bừng sáng.
Dải ngân hà trên nền lụa đen bắt đầu chuyển động.
Những chòm sao xoay tròn quanh Chronos-Zero đang đập nhịp ở trung tâm như một trái tim sống thật sự.
Tiếng nhạc cơ học dịu dàng vang lên giữa đại sảnh yên tĩnh.
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Không ai còn phân biệt được đâu là công nghệ, đâu là nghệ thuật.
Bởi trước mắt họ là một kỳ quan được tạo nên từ tình yêu, sự chữa lành và niềm tin của hai con người từng tan vỡ.
An Nhiên đứng cạnh Vũ Thanh, ánh mắt phản chiếu ánh sáng bạc từ bức tranh.
“Đẹp không?” cô khẽ hỏi.
Vũ Thanh quay sang nhìn cô thật lâu.
“Không đẹp bằng người đã thêu ra nó.”
Má An Nhiên lập tức đỏ bừng.
Ngay sau đó, Vũ Thanh lấy từ túi áo ra một chiếc hộp nhung nhỏ.
Bên trong là chiếc nhẫn bạc mảnh mai, ở giữa có một bánh răng cực nhỏ đang chuyển động nhịp nhàng.
“An Nhiên,” giọng anh khàn đi, “em từng nói chúng ta là hai mảnh ghép hỏng.”
“Nhưng nhờ em, tôi mới hiểu rằng những thứ từng vỡ vụn cũng có thể trở thành điều đẹp đẽ nhất.”
Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.
“Vậy em có muốn cùng tôi đi hết quãng đời còn lại không?”
Nước mắt An Nhiên rơi xuống, nhưng lần này là vì hạnh phúc.
Cô bật cười giữa làn nước mắt, khẽ gật đầu rồi đưa tay cho anh.
“Được thôi.”
“Nhưng sau này đồng hồ hỏng thì anh phải sửa miễn phí cho tôi cả đời.”
Vũ Thanh bật cười thật khẽ. Đó là nụ cười rực rỡ nhất mà An Nhiên từng thấy trên gương mặt anh.
Anh đeo nhẫn cho cô.
Phía sau họ, “Vòng xoáy vĩnh cửu” vẫn lặng lẽ chuyển động dưới ánh bình minh đầu tiên của một ngày mới.
Giống như thời gian.
Giống như tình yêu của họ.
Không cần quá ồn ào hay rực rỡ, chỉ cần có thể cùng nhau đi hết những tháng năm còn lại, như vậy đã là vĩnh cửu rồi.