Thẩm Thanh Lan cảm thấy lúc này cả người mình như vừa bị xe tải cán qua, đặc biệt là những chỗ nhạy cảm lại càng có một nỗi đau khó lòng diễn tả bằng lời.
Giữa cơn mê muội, cô khó khăn tìm lại được ý thức, chậm rãi mở đôi mắt nặng trĩu.
Cô nằm trên giường trong tình trạng quần áo xộc xệch, ngây người nhìn lên trần nhà. Những mảnh ký ức như mảnh gương vỡ đ.â.m sắc lẹm vào đại não.
Thôn Thanh Thủy, một cô nàng béo cũng tên là Thẩm Thanh Lan vốn lười biếng ham chơi, đi loanh quanh trong thôn thì anh quân nhân Cố Bắc Thần đang đi ngang qua làm nhiệm vụ lọt vào mắt xanh của cô ta. Bất chấp nước sông đầu xuân còn lạnh lẽo, cô ta cố tình ngã xuống sông ngay gần chỗ anh để chờ được cứu, sau đó nhân cơ hội ăn vạ.
Bây giờ cô vẫn còn nhớ mang máng ý nghĩ lưu manh của nguyên chủ lúc nhìn thấy Cố Bắc Thần: "Người đàn ông đẹp trai thế kia cứ lắc lư trước mặt mình, mặc đồ đẹp thế, mặt mũi tuấn tú thế, m.ô.n.g lại còn cong cớn thế kia, chẳng phải là đang trần trụi muốn quyến rũ mình sao!"