Sếp Thời, Em Thật Sự Xin Lỗi

Chương 5



 

"Sếp Thời ơi, em vẫn đang là lính phòng không, chưa có người yêu, mấy hành động của sếp dễ gây hiểu lầm cho em lắm đấy."

 

Anh ta tức đến bật cười: "Hiểu lầm?"

 

Thế là tôi làm liều đ.á.n.h bài ngửa luôn.

 

"Nào là tình cờ đến đón em, nào là cố tình để quên tài liệu bắt em mang đến, rồi lại còn rước em về nhà ngủ. Sếp vừa đẹp trai lại ngầu lòi trong công việc, em thấy con gái nào rơi vào hoàn cảnh này mà chẳng ảo tưởng sếp ạ, không thì sếp cứ gọi thẳng chị Lily đến giúp sếp có phải hơn không."

 

Thời Dục Thành lườm tôi một cái cháy máy: "Chị Lily của các cô có chồng rồi."

 

Tôi há hốc mồm kinh ngạc: "Sếp Thời, anh đừng nói là anh để ý chị Lily nhà em nha!"

 

Mặt anh ta đen như đ.í.t nồi: "Đường Khả Hân, trí tưởng tượng của cô phong phú thật đấy."

 

Tôi ngoan ngoãn ngậm miệng, rồi đứng dậy chuẩn bị cáo lui.

 

"Vậy không làm phiền sếp nữa, nhưng em nghĩ công việc và đời tư vẫn nên rạch ròi thì hơn. Như sếp đã hứa hôm qua, em nấu xong bữa cơm này là coi như xí xóa vụ ly cà phê ngày đầu tiên nhé. Từ nay về sau chúng ta chỉ bàn chuyện công việc thôi ạ."

 

Mở cửa bước ra ngoài.

 

Thời Dục Thành, không hề níu kéo.

 

Quả nhiên, là do tôi tự mình đa tình rồi.

 

Sếp lớn làm sao mà để mắt đến tôi được cơ chứ?

 

Tuần cuối cùng trước khi nghỉ Tết, tôi và Thời Dục Thành coi như bặt vô âm tín, chẳng ai hé răng với ai nửa lời.

 

Cơ mà xui xẻo thay, tôi lại trúng mánh đi chung thang máy với anh ta mấy lần, bầu không khí ngột ngạt đến mức tôi chỉ muốn dùng ngón chân đào một cái lỗ chui xuống cho đỡ quê.

 

Cuối cùng cũng đến ngày được xả hơi, tôi lóc cóc về nhà thu dọn hành lý.

 

Thế quái nào lại nhận được điện thoại của anh ta.

 

"Mấy giờ em ra sân bay?"

 

"Lát nữa em đi luôn ạ."

 

"Trùng hợp ghê, tôi đang ở gần đấy, tiện đường ra sân bay đón người. Cho em quá giang luôn nhé?"

 

Tôi suy nghĩ một giây: "Cảm ơn ý tốt của Sếp Thời. Nhưng em đi sớm thong thả thời gian lắm, không dám phiền sếp đâu ạ."

 

Im lặng một lát, anh ta cúp máy rụp.

 

Xách vali xuống lầu.

 

Đập ngay vào mắt tôi lại là con xe quen thuộc của sếp.

 

Anh ta hạ nửa kính xe xuống phì phèo điếu t.h.u.ố.c, nắng chiều tà của Bắc Kinh hắt xuống trông đẹp mê hồn, làm cho vẻ mặt anh ta cũng trở nên dịu dàng đến lạ.

 

"Lên xe."

 

Tôi làm sao dám hó hé từ chối.

 

Suốt chặng đường, hai đứa cứ im như thóc.

 

Đến lúc xuống xe, anh ta chủ động vòng ra sau xách hành lý giúp tôi.

 

"Cảm ơn Sếp Thời, em vào trong đây, hẹn gặp lại sếp năm sau nha."

 

Vừa quay lưng đi, cổ tay tôi đã bị túm c.h.ặ.t lại.

 

Tôi ngơ ngác ngước lên nhìn anh ta.

 

Hôm nay anh ta chải chuốt đầu tóc bóng lộn, ăn vận bảnh bao, rõ ràng là có sự chuẩn bị kỹ lưỡng.

 

Vẫn mang cái vẻ tinh anh, điềm tĩnh, lạnh lùng như thường ngày.

 

"Tôi đã suy nghĩ rất kỹ."

 

"Dạ?"

 

"Chúng ta... thử quen nhau xem sao nhé?"

 

"Hả?"

 

Anh ta khẽ nhíu mày, như thể vừa đưa ra một quyết định mang tính lịch sử.

 

"Thử hẹn hò xem sao?"

 

Lông mày tôi cũng dính c.h.ặ.t vào nhau.

 

"Em không hiểu sếp đang nói gì, Sếp Thời, theo quan điểm của em, hẹn hò là hẹn hò, làm gì có chuyện 'thử hẹn hò' là sao ạ?"

 

Anh ta c.ắ.n răng, khẽ thở dài một tiếng thườn thượt.

 

"Đường Khả Hân, em có đồng ý làm bạn gái tôi không?"

 

"Sếp Thời, anh đang nói đùa phải không ạ?"

 

Anh ta tức đến mức bật cười.

 

"Em nhìn mặt tôi giống đang nói đùa lắm à?"

 

"Dạ... ừm..."

 

"Em chỉ cần trả lời, đồng ý hay không đồng ý."

 

Trông anh ta có vẻ bắt đầu mất kiên nhẫn rồi đấy.

 

"Em... em có thể về suy nghĩ thêm được không ạ?"

 

Anh ta cố gắng kìm nén cơn giận.

 

"Mẹ kiếp!"

 

Anh ta văng tục rồi.

 

Tôi rén ngang, dù sao người ta cũng là sếp lớn mà.

 

"Em... em đồng ý, Sếp Thời."

 

"Ừ, đợi tôi cất xe xong sẽ tiễn em vào trong."

 

Tôi đứng c.h.ế.t trân tại chỗ: "Dạ vâng."

 

Lúc định thần lại, tôi vội vàng spam tin nhắn vào group chat: "Sếp Thời vừa nãy ép tao làm bạn gái ổng!"

 

Lộ Lộ: "Ảo ma Canada!"

 

Duyệt Duyệt: "Mày chốt đơn chưa?"

 

Tôi: "Ai cho tao mượn gan mà từ chối, ổng dữ dằn lắm."

 

Lộ Lộ: "Thế là sắp tới chúng tao được diện kiến cơ bụng 6 múi của sếp rồi đúng không?"

 

Mặt tôi đỏ phừng phừng.

 

"Ít nhất cũng phải đợi nửa năm nữa!"

 

Thời Dục Thành quay lại.

 

Nhưng hai chúng tôi vẫn duy trì khoảng cách an toàn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Trông anh ta lạnh lùng xa cách thế kia, tôi nào dám chủ động mon men lại gần nắm tay.

 

Đưa tôi đến cửa an ninh, anh ta dặn dò: "Đi đường cẩn thận nhé."

 

Tôi gật gật đầu, lòng rối bời.

 

"Thế em đi nha, bái bai."

 

Cứ thấy thiếu thiếu cái gì đó, tôi bèn đ.á.n.h liều nhào tới ôm chầm lấy anh ta một cái.

 

Cúi đầu e thẹn: "Chúc anh năm mới vui vẻ nha."

 

Có lẽ vì xa mặt nên bớt sợ, ở nhà ăn uống gì tôi cũng chụp ảnh gửi khoe Thời Dục Thành.

 

Anh ta chỉ phản hồi nhàn nhạt bằng vài chữ cộc lốc.

 

Nhưng đến đêm Giao thừa, anh ta lại bất ngờ gọi video call cho tôi.

 

Tôi vội vàng chạy ra chỗ đủ sáng để bắt máy.

 

Trông anh ta có vẻ đang ở nhà một mình.

 

"Anh ăn cơm tất niên chưa?"

 

Anh ta "ừ" một tiếng hờ hững.

 

Trông bộ dạng có vẻ không được vui cho lắm.

 

Tôi cầm điện thoại lia máy quay một vòng quanh nhà: "Tham quan nhà em tí nhé, em trang trí phòng ngập tràn không khí Tết luôn, ba mẹ em ăn xong rủ nhau đi đ.á.n.h mạt chược hết rồi. Giờ em rảnh rỗi có thể buôn dưa lê với anh thêm một lúc."

 

"Em không ra ngoài chơi à?"

 

"Có chứ, mai em bắt đầu chuỗi ngày tụ tập nhậu nhẹt rồi! Hôm nay ở nhà 'tự kỷ' một mình."

 

Định buông câu "ở nhà ở bên anh", nhưng nghĩ thế nào lại nuốt ngược vào trong.

 

Chỉ tán gẫu thêm dăm ba câu, Thời Dục Thành đã cúp máy, nhưng trong lòng tôi lại dâng lên một niềm vui khó tả.

 

Những ngày sau đó tôi vẫn tiếp tục gửi cho anh ấy rất nhiều ảnh.

 

Sắp đến ngày quay lại Bắc Kinh, anh ấy nhắn tin hỏi tôi: "Có cần anh ra sân bay đón em không?"

 

"Nhà trọ bọn em có luật bất thành văn rồi, bữa cơm đầu tiên khi quay lại là phải dành cho hội chị em bạn dì cơ."

 

Anh ấy cúp video call, nhưng sao tôi có cảm giác khóe mắt anh ấy thoáng qua nét hụt hẫng nhỉ?

 

Không đời nào, Sếp Thời làm sao mà biết hụt hẫng là gì!

 

Anh ấy thừa sức kiếm đâu chả được bạn đi chơi.

 

Sau kỳ nghỉ lễ quay lại làm việc, tôi gặp lại anh ấy trong cuộc họp toàn công ty.

 

Anh ấy đứng trên bục, tôi ngồi ngoan ngoãn dưới hội trường.

 

Lúc anh ấy đang thao thao bất tuyệt về kế hoạch kinh doanh năm nay, chị đồng nghiệp ngồi cạnh huých tay tôi thì thầm: "Sếp Thời nhìn soái thật đấy, đúng chuẩn visual của công ty mình, em bảo sếp sẽ đổ gục trước kiểu con gái như thế nào nhỉ."

 

Tim tôi đập thình thịch như đ.á.n.h trống.

 

"Chắc chắn là chuộng mấy chị đẹp bốc lửa sắc sảo rồi."

 

"Thôi bỏ đi, Sếp Thời mặt lạnh như tiền thế kia, làm bạn gái sếp chắc cũng áp lực lắm."

 

Tôi thầm toát mồ hôi hột.

 

"Chuẩn luôn chị ơi, được cái mã đẹp chứ cái miệng độc địa quá."

 

Thế quái nào lúc đó ánh mắt anh ấy lại sắc lẹm lướt qua chỗ tôi.

 

Dọa tôi hồn xiêu phách lạc.

 

Quả nhiên là không nên nói xấu sau lưng người khác mà!

 

Tối đó đợi mọi người về hết tôi mới dám lục đục dọn đồ chuẩn bị về.

 

Đang đi thì bị một cánh tay vươn ra tóm gọn lôi vào phòng nghỉ nhỏ.

 

Tôi suýt thì hét toáng lên, không ngờ người đó lại là Thời Dục Thành.

 

"Ưm… giật cả mình."

 

"Em nghĩ xem ngoài tôi ra thì còn có thể là ai?"

 

Hai chúng tôi đứng sát rạt nhau, tôi thậm chí còn nhìn rõ cả những sợi lông tơ mảnh trên mặt anh ấy.

 

Hơi thở hai đứa đan xen, tim tôi đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

Cầm lòng không đặng, tôi kiễng chân thơm một cái ch.óc lên má anh ấy.

 

Thời Dục Thành khựng lại một giây, tôi vội vã đẩy anh ấy ra.

 

"Sếp… Sếp Thời, đến giờ tan tầm rồi ạ."

 

Nói xong tôi vắt chân lên cổ chạy mất hút.

 

Chuyện tình chốn công sở, đúng là kích thích muốn rớt tim ra ngoài!

 

Kể từ khi chính thức mang danh "bạn gái Sếp Thời".

 

Tôi phải gánh vác thêm trọng trách cao cả là nấu cơm cho anh ấy mỗi dịp cuối tuần.

 

Ròng rã mãi đến một ngày cuối tuần nọ, tôi quyết định "khởi nghĩa": "Sếp Thời! Em đi làm bán mạng cho công ty đã đành, tan làm lại còn phải làm đầu bếp riêng cho anh nữa. Anh bóc lột sức lao động của em vừa thôi chứ."

 

Anh ấy ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu ngổn ngang: "Vậy tối nay chúng ta ra ngoài ăn."

 

Thời Dục Thành đưa tôi đến một nhà hàng tư nhân lọt top 1 đắt đỏ nhất nhì thành phố.

 

Không gian yên tĩnh, nhạc nền du dương, và tất nhiên là cái giá trên menu cũng "chát" không kém.

 

Tôi chỉ tay vào một đĩa rau xào lèo tèo vài cọng mà có giá niêm yết tận 288 tệ: "Cái này là đi ăn cướp chứ buôn bán gì?"

 

Lát sau, bếp trưởng đích thân ra bàn giới thiệu về "triết lý ẩm thực" cho chúng tôi nghe.

 

Tôi nghe ù ù cạc cạc chả hiểu gì, chỉ mong món ăn nhanh nhanh được bê lên.

 

Anh ta nói xong, liếc mắt sang Thời Dục Thành: "Không giới thiệu chút sao?"

 

Tôi đang bưng cốc nước mà tay run bần bật.

 

Thời Dục Thành nở nụ cười nhẹ nhõm hiếm thấy, ánh mắt dịu dàng nhìn tôi: "Đường Khả Hân."

 

Rồi anh ấy hất cằm về phía vị bếp trưởng: "Bạn thân từ nhỏ, Cố Phương Trì."

 

Tôi gật đầu chào hỏi: "Chào anh."

 

Cố Phương Trì nhìn Thời Dục Thành với ánh mắt trêu chọc đầy ẩn ý.

 

"Cô bé trẻ măng thế này mà mày cũng dám hạ thủ, đúng là đồ cầm thú."

 

Tôi vội vàng xua tay đính chính: "Không phải đâu ạ, em là cấp dưới của Sếp Thời, với lại năm nay em cũng 23 tuổi rồi."

 

Cố Phương Trì bật cười thành tiếng nhìn tôi: "Đứa ngốc này."