Là tiếng sóng biển.
Tần Chiêu mở mắt, nhìn bầu trời trong xanh này, cùng với tiếng sóng vỗ bên tai, không khỏi ngây người một lúc.
Có gì đó không đúng.
Lam Tinh năm 2080, sau vô số t.h.ả.m họa thiên nhiên và biến động, địa bàn sinh tồn của nhân loại đang hấp hối không ngừng bị thu hẹp.
Một lượng lớn người sống sót chen chúc trong mấy tòa thành thị đông đúc chật chội, những căn phòng con nhộng chỉ đủ cho người nằm vào, thứ hồ dinh dưỡng vừa khó ăn vừa kinh khủng.
Mấy chục năm qua, tỷ lệ sinh của Hạ Quốc không ngừng giảm xuống, tỷ lệ t.ử vong của trẻ sơ sinh càng đạt đến con số đáng sợ. Để giải quyết khó khăn, Hạ Quốc đã thành lập các Viện nuôi dưỡng trong mấy thành phố còn sót lại.
Là một đứa trẻ mồ côi, Tần Chiêu lớn lên trong một Viện nuôi dưỡng như vậy.
Năm mười tám tuổi, cô đã vượt qua tầng tầng lớp lớp sát hạch, cuối cùng được chính phủ phê chuẩn, rời khỏi viện phúc lợi để chuẩn bị sống một mình.
Nhưng khoảnh khắc bước ra khỏi viện phúc lợi, trời đất đột nhiên thay đổi, cô đã đến nơi này.