“Ừm, thiếp hiểu rồi.” Ta gật đầu. “Cô nương họ Liễu là thiên kim của Thái phó, làm thiếp quả thật uất ức. Chàng nên cưới nàng ấy làm chính thê mới phải. Chỉ là… chúng ta cần hòa ly trước đã. Phiền cô nương họ Liễu đợi thêm ít ngày.”
“Chàng từng nói, thê t.ử của người làm quan phải có khí độ.” Giọng ta vẫn bình thản. “Chàng nhảy xuống nước cứu nàng ấy, thì hẳn đã nghĩ tới việc sẽ có tiếp xúc da thịt, cũng nên nghĩ tới chuyện phải chịu trách nhiệm. Thiếp sẽ không để chàng khó xử đâu.”