Chương 14
Ngày nhà họ Ngô đến dẫn cưới , người của phủ Định Nam Hầu cũng hiên ngang bước chân vào cửa.
Hai bên đụng độ nhau, cảnh tượng nhất thời vô cùng khó xử.
Ngô phu nhân ngồi đoan trang trên sảnh chính, phía sau là mấy người hầu khiêng sính lễ, vốn là một không khí vô cùng hân hoan.
Thế nhưng, Định Nam Hầu phu nhân cũng dẫn theo sính lễ bước vào cửa.
"Hầu phu nhân, thế này là..." Ngô phu nhân nhíu mày.
Định Nam Hầu phu nhân cười tươi rói ngồi xuống, ung dung nói: "Ngô phu nhân chớ trách, tôi cũng là đến để dẫn cưới."
Ngô phu nhân ngẩn ra: "Dẫn cưới cho ai?"
"Khương Đại tiểu thư. Thế t.ử nhà tôi và Đại tiểu thư tình đầu ý hợp, nên đặc biệt tới cầu cưới."
Sắc mặt Ngô phu nhân trầm hẳn xuống. Bà quay sang nhìn Phu nhân nhà ta:
"Khương phu nhân, chuyện này là sao?
Ngày nhà họ Ngô chúng tôi tới dẫn cưới, sao lại có người nửa đường nhảy ra thế này?
Đại tiểu thư rốt cuộc là tình đầu ý hợp với ai, xin phu nhân cho một lời rõ ràng."
Phu nhân mồ hôi đầm đìa, gượng gạo duy trì nụ cười nói: "Hầu phu nhân có phải nhầm lẫn gì không?
Dung Cẩn hoàn toàn không quen biết Thế t.ử, sao lại có chuyện tình đầu ý hợp?"
Hầu phu nhân chẳng hề vội vã, thong thả nói: "Phu nhân cứ việc đi hỏi Khương Đại tiểu thư, xem con bé có quen biết vị 'Tạ tỷ tỷ' nào không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Phu nhân lờ mờ cảm thấy chuyện chẳng lành, đành sai người đi mời A tỷ ra.
Khi A tỷ từ hậu viện bước ra, trên mặt vẫn còn mang theo vài phần thắc mắc.
Tỷ ấy quy củ hành lễ với hai vị phu nhân, vừa định mở miệng thì Hầu phu nhân đã nhiệt tình nắm lấy tay tỷ ấy.
"Dung Cẩn à, hôm nay ta thay mặt Trầm nhi tới cầu thân.
Con và Trầm nhi lưỡng tình tương duyệt, ta đương nhiên phải tác thành cho hai đứa."
Nụ cười trên mặt A tỷ cứng đờ, theo bản năng lùi lại một bước: "Hầu phu nhân... con không quen biết Thế t.ử."
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
"Tạ tỷ tỷ chính là Trầm nhi."
Sắc mặt A tỷ trắng bệch, không thể tin nổi vào tai mình: "Không... không thể nào! Tạ tỷ tỷ là nữ nhi! Sao có thể là nam nhân được..."
Lời chưa nói hết, tỷ ấy đỏ hoe mắt, xách váy chạy thẳng về phía hậu viện.
Ngô phu nhân đứng bật dậy, sắc mặt xanh mét, đến cả lời khách sáo cũng chẳng buồn nói, chỉ lạnh lùng để lại một câu: "Khương phu nhân, cuộc hôn nhân này, nhà họ Ngô chúng tôi không dám trèo cao."
Nói đoạn, bà dẫn người phất tay áo bỏ đi.
Người của phủ Định Nam Hầu lại chẳng hề vội vã, bọn họ thản nhiên để sính lễ lại.
Hầu phu nhân còn cười tươi rói nói thêm vài câu khách sáo với Phu nhân nhà ta rồi mới rời đi.
Di nương ngơ ngác: "Chuyện này... chuyện này là cái kiểu gì thế này?"
Phu nhân day day thái dương, thở dài thườn thượt rồi gọi ta lại: "Thanh Đại, con vào xem tỷ tỷ con thế nào đi. Nó nghe lời con nhất, hãy khuyên nhủ nó."
Ta gật đầu, bước về phía hậu viện.