Chương 19
Những ngày tiếp sau đó, triều đình đột nhiên biến chuyển dữ dội.
Tần Triệu Xuyên dựa vào ký ức của kiếp trước, không chỉ tìm ra kẻ đã hạ độc g.i.ế.c mình từ sớm để âm thầm dọn dẹp mầm mống tai họa, mà còn chẳng biết từ đâu thu thập được bằng chứng thép về việc Định Nam Hầu kết bè kết cánh, tham ô quân nhu.
Một bản sớ mật được trình lên trước ngai vàng.
Hoàng thượng long nhan nộ khí, ngay lập tức hạ chỉ cách chức tước vị của Định Nam Hầu, lục soát nghiêm ngặt toàn bộ phủ đệ.
Phủ Hầu gia vốn ngày trước khách khứa nườm nượp, chỉ trong một đêm đã trở nên vắng vẻ như chùa bà Đanh.
Tạ Trầm từ một Thế t.ử biến thành con trai của tội thần, không còn ai nhắc đến nữa.
Khi nghe được tin này, ta lại lên chùa thắp hương trước cửa Phật. Ông trời quả nhiên có mắt. Đây chính là nhân quả báo ứng.
Nói đi cũng phải nói lại, quan lộ của Tần Triệu Xuyên kiếp này dường như còn thuận lợi hơn cả kiếp trước.
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Hắn vào Hàn Lâm Viện chưa đầy nửa năm, nhờ hoàn thành xuất sắc vài nhiệm vụ mà liên tục thăng chức, ơn sủng của thánh thượng ngày càng sâu dày.
Cách đây không lâu, hắn lại chẳng biết đã vất vả tìm kiếm ở đâu được một nữ t.ử lưu lạc dân gian để đưa vào cung.
Người đó cư nhiên lại là "ánh trăng sáng" mà Hoàng thượng hằng đêm nhung nhớ từ thời niên thiếu.
Hoàng hậu vì chuyện này mà tức đến lâm trọng bệnh một trận, Thái y viện phải bận rộn suốt mấy ngày liền.
Trong cung ngoài cung đều truyền tai nhau rằng chiêu này của Tần đại nhân thật cao tay, âm thầm mà lập được công lao trời biển trước mặt Hoàng thượng.
Ta hỏi hắn làm sao tìm được người, hắn chỉ nói một câu "cơ duyên xảo hợp" rồi lảng sang chuyện khác.
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ngày thành thân, trời trong mây tạnh.
Ta được người ta dìu đỡ thực hiện lễ bái đường.
Nến đỏ lung linh, cả căn phòng rạng rỡ ánh quang.
Sau khi quan khách đã giải tán hết, tân phòng trở nên yên tĩnh.
Ta ngồi trên mép giường, khăn trùm đầu che khuất tầm nhìn.
Tần Triệu Xuyên đứng định hình trước mặt ta.
Sau đó, một chiếc gậy nâng khăn đưa tới, khều nhẹ tấm lụa đỏ lên.
Ta ngước đầu, vừa vặn chạm phải ánh mắt của hắn.
Hắn đứng đó, bộ hỷ phục đỏ rực càng làm tôn lên gương mặt tuấn tú như ngọc, đôi mắt tràn ngập ý cười.
"Thanh Đại... nương t.ử thật đẹp!"
Ta bị hắn nhìn đến mức có chút ngượng ngùng, rủ mắt xuống, đôi gò má dần dần nóng bừng lên.
"Cũng đâu phải chưa từng thấy qua."
Hắn khẽ cười một tiếng, đưa tay nắm lấy tay ta.
"Đã thấy rất nhiều lần, nhưng mỗi lần nhìn nàng, đều thấy đẹp hơn lần trước."
HẾT.