Chương 2
Ta xin cáo lui với Hoàng hậu, nói rằng muốn về phủ trước.
A tỷ cũng nói muốn đi cùng để bầu bạn với ta.
Nhân lúc không ai chú ý, tỷ ấy lén lút sát lại gần bên người Tạ Trầm, hạ thấp giọng nói: "Tạ tỷ tỷ, hôm nay không tiện, hôm khác muội lại hẹn tỷ."
Tạ Trầm khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt lại lướt qua A tỷ, dừng lại trên người ta.
Hắn nhìn ta một hồi, đột nhiên mở miệng: "Muội muội của nàng thật sự không biết bơi sao?"
A tỷ ngẩn người: "Thanh Đại từ nhỏ đã không biết bơi, hồi bé từng ngã xuống hồ sen trong phủ, suýt chút nữa là không cứu được.
Mẫu thân vì chuyện đó đã phạt tất cả hạ nhân theo hầu, từ đó về sau không bao giờ dám để muội ấy lại gần bờ nước nữa."
Khóe môi Tạ Trầm hơi cong lên, nụ cười như có như không:
"Đã từng chịu thiệt thòi như thế, biết đâu nàng ta đã lén học rồi thì sao?
Dù sao con người ai cũng sẽ thay đổi mà."
Ta bấm c.h.ặ.t móng tay vào lòng bàn tay.
Câu này của hắn có ý gì?
Nghi ngờ ta?
Hay là đang thử lòng ta?
A tỷ cũng nghe ra điểm bất thường, nhíu mày nói:
"Tạ tỷ tỷ, Thanh Đại hôm nay là bị người ta đẩy xuống nước, trên người còn mang thương tích.
Tại sao tỷ lại có địch ý lớn với muội ấy như vậy?"
Tạ Trầm im lặng trong chốc lát, tầm mắt rời khỏi người ta, nhàn nhạt nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Là ta đa nghi rồi.
Chỉ là cảm thấy nàng ta ở dưới nước lâu như vậy mà vẫn có thể đợi được người đến cứu, quả là có chút vận khí."
A tỷ vẫn có chút không vui, ngữ khí cũng lạnh lùng hẳn đi:
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
"Tạ tỷ tỷ, những lời như thế này, muội không muốn nghe thấy lần thứ hai."
Tạ Trầm thấy tỷ ấy nổi giận, thần sắc lập tức mềm mỏng xuống, hắn đưa tay thân mật quẹt nhẹ lên ch.óp mũi tỷ ấy, ôn tồn bảo:
"Là ta nói sai rồi, Dung Cẩn, nàng đừng giận."
A tỷ ngoảnh mặt đi, hừ một tiếng: "Không có lần sau đâu đấy."
Hắn khẽ cười, giọng điệu vô cùng dịu dàng: "Sẽ không có lần sau nữa."
Ta đứng chôn chân tại chỗ, nhìn cái cách hắn hết mực chiều chuộng, dung túng cho tỷ tỷ mà không khỏi ngẩn ngơ.
Kiếp trước, giữa hắn và tỷ tỷ cũng chính là như thế này.
Một người thì mơ hồ không biết gì, một người thì đối đãi bằng cả chân tâm. Một người cố tình lừa dối, một người chẳng chút phòng bị.
Tạ Trầm cởi chiếc đại bào trên người mình ra, nhẹ nhàng khoác lên vai tỷ tỷ:
"Trời nổi gió rồi, đừng để bị lạnh."
Tỷ tỷ khép c.h.ặ.t vạt áo, ngẩng đầu nhìn hắn:
"Vậy còn huynh?"
"Thân thể ta cường tráng hơn nàng."
Ta đứng nép một bên, y phục ướt sũng dán c.h.ặ.t vào người, gió lạnh thổi qua, cái rét như đ.â.m xuyên qua từng kẽ xương.
Nhưng ta không nói lời nào, chỉ im lặng rủ mắt, đợi tỷ tỷ chào tạm biệt hắn.