Thanh Đại

Chương 7



Chương 7

Chỉ vài ngày sau, tin tức truyền khắp kinh thành, Tần Triệu Xuyên quả nhiên đã đỗ Trạng nguyên.

Tại điện thí, Thiên t.ử đích thân xem qua đối sách của hắn, khen ngợi văn tài phi phàm, kiến thức trác tuyệt, ngay lập tức phong làm Trạng nguyên kỳ này, nhậm chức Tu soạn tại Hàn lâm viện. 

Trong phút chốc, khắp các trà lâu t.ửu điếm đều bàn tán xôn xao về vị Tân khoa Trạng nguyên vừa xuất thế này. 

Người ta bảo hắn tài học hơn người, phong thái xuất chúng, e là sắp được Hoàng thượng chiêu làm Phò mã đến nơi rồi.

Thế nhưng, một tin tức khác truyền đến sau đó còn khiến người ta kinh ngạc hơn.

Thánh thượng có ý ban hôn, muốn gả một vị Quận chúa tông thất cho hắn, nhưng Tần Triệu Xuyên đã ngay lập tức khước từ ngay tại điện. 

Hắn chỉ nói duy nhất một câu: "Thần đã tâm thuộc về người khác."

Cả triều đình xôn xao.

Nghe thấy tin này, ta bảo Hải Đường đem một nửa số tiền thắng cược gửi đến cho Tần Triệu Xuyên. 

Không quá mấy ngày, Tần Triệu Xuyên liền sai người gửi lại một nghiên mực Đoan Khê, vài cuốn cổ tịch, cùng một phong thiếp bái phỏng gửi cho phụ thân ta.

Phụ thân ta vốn là Thái phó, xưa nay vốn trọng người tài, lại cực kỳ tán thưởng những sách lược của hắn. 

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nay Tân khoa Trạng nguyên chủ động tìm đến cửa, ông vui mừng không xiết. 

Hai người ở trong thư phòng đàm đạo suốt nửa ngày trời, từ kinh nghĩa cho đến đại thế thiên hạ, cảm thấy như bạn tri kỷ gặp nhau muộn.

Kể từ đó, Tần Triệu Xuyên cứ cách dăm ba bữa lại đến phủ. 

Từ việc bái kiến chính thức, dần dần hắn trở thành khách quen, thường xuyên cùng phụ thân ta trò chuyện đến lúc trăng treo đầu ngọn tre mới cáo từ. 

Đi đi lại lại như thế, hai người bỗng chốc trở thành đôi bạn vong niên.

Ta cũng không nghĩ ngợi gì nhiều. 

Phụ thân học trò khắp chốn, việc này vốn là lẽ thường. 

Nhưng dần dần, ta phát hiện tần suất Tần Trạng nguyên ghé thăm hình như có phần nhiều hơn những người khác.

Có lúc chạm mặt hắn dưới hành lang. Hắn mặc một bộ thanh y, sánh vai cùng phụ thân ta bước đi. 

Ánh mắt hắn vô tình lướt qua, vừa vặn chạm phải ánh nhìn của ta. 

Có lúc ở trong thư phòng, ta vào dâng trà, hắn đang ngồi ở ghế khách, ánh mắt dừng lại trên người ta một thoáng rồi lại lặng lẽ dời đi.