Chương 8
Ngày hôm đó, phụ thân đột nhiên hỏi ta: "Thanh Đại, con cảm thấy Tần Triệu Xuyên là người thế nào?"
Ta hơi khựng lại, không ngờ ông lại hỏi như vậy.
Trầm tư một lát, ta đưa ra một câu trả lời đúng mực: "Văn tài xuất chúng, kiến thức phi phàm, là một nhân tài hiếm có."
A tỷ đứng bên cạnh lại tỏ vẻ hứng thú mà xen vào: "Bản lĩnh là một chuyện, hắn ta trông cũng rất đẹp đôi nữa."
Phu nhân đưa tay gõ nhẹ vào trán tỷ ấy, quở trách: "Nhìn người không thể chỉ nhìn vẻ bề ngoài."
A tỷ vừa xoa trán vừa cười hì hì liếc nhìn di nương một cái: "Thế chẳng lẽ ngày xưa cha nhìn di nương, không phải cũng chỉ nhìn vẻ bề ngoài sao?"
Di nương đang c.ắ.n hạt dưa, nghe vậy thì khựng lại, hạt dưa suýt chút nữa rơi khỏi tay.
Bà cười gượng gạo, cúi đầu giả vờ như không nghe thấy gì.
Phu nhân tằng hắng một tiếng, nghiêm nghị lại thần sắc, cũng không vòng vo nữa: "Tần Triệu Xuyên đã nhờ người tới cầu thân, muốn cưới con làm thê."
Ta thẫn thờ mất một lúc.
Những chuyện của kiếp trước thoáng hiện qua trong đầu như một thước phim nhanh.
Tần Triệu Xuyên làm quan thanh liêm, tính tình đạm mạc, hậu viện sạch sẽ, không có sự phiền nhiễu của thê thiếp tầng tầng lớp lớp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đối với ta... ít nhất là trong những năm tháng ta và hắn quen biết nhau, hắn luôn ôn hòa và lễ độ.
Nếu gả cho hắn, ngày tháng chắc hẳn sẽ không phải chịu giày vò như kiếp trước.
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
"Vâng." Ta đồng ý.
Phụ thân dường như hơi bất ngờ vì ta nhận lời nhanh như vậy.
Ông nhìn ta một cái, cũng không hỏi gì thêm, chỉ gật đầu: "Vậy thì quyết định thế đi."
Sau khi hôn sự được định xong, trong phủ bắt đầu trở nên bận rộn.
Phu nhân một mặt lo liệu sính lễ và của hồi môn cho ta, mặt khác lại chuyển sự chú ý sang A tỷ.
"Dung Cẩn, con cũng nên suy nghĩ cho chuyện của mình đi thôi."
Mỗi lần phu nhân nhắc đến, A tỷ lại cười hì hì nói vài câu lấy lệ rồi thừa lúc không ai chú ý, lẻn mất dạng ra ngoài.
Lần nào cũng vậy, phu nhân chẳng có cách nào trị nổi tỷ ấy.
Về phía Tần Triệu Xuyên, tần suất hắn đến tìm phụ thân bỗng ít đi.
Thay vào đó, hắn bắt đầu đến tìm ta, nói là muốn mời ta đi dạo phố đèn l.ồ.ng ở phía Nam thành.
Ta do dự một chút, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.