Người muội muội Thịnh nhi thương nhất
Mùa đông năm ấy đến đặc biệt sớm.
Tuyết phủ kín mái hiên Đằng vương phủ, gió lạnh thổi qua hành lang phát ra tiếng ù ù, vậy mà trong sân viện của thế t.ử phi vẫn vô cùng náo nhiệt.
Tiểu quận chúa mới hơn ba tuổi đang mặc áo choàng đỏ thẫm viền lông thỏ, cả người tròn vo như một cục bột nhỏ, lúc này đang vịn lan can tập đi trên hành lang.
Chẳng qua đi chưa được mấy bước, chân nhỏ đã mềm nhũn.
Bịch một tiếng.
Nàng ngồi phịch xuống đất.
Đôi mắt to tròn chớp chớp, tựa như chưa kịp phản ứng, sau đó cái miệng nhỏ lập tức méo xệch.
“Ô oa…”
Thải Hà đang đứng bên cạnh vội vàng muốn đỡ nàng lên.
“Tiểu quận chúa đừng khóc, để nô tỳ ôm người…”
Tiểu quận chúa lại vừa khóc vừa lắc đầu, đôi tay nhỏ bé đẩy tới đẩy lui.
“Không… không…”
Nàng ngẩng đầu nhìn quanh, nước mắt lưng tròng gọi:
“Ca ca…”
Nghe thấy tiếng gọi ấy, một thân ảnh nhỏ rất nhanh chạy từ đầu hành lang bên kia tới.
“Muội muội!”
Thịnh nhi năm nay đã tám tuổi, vóc người cao hơn trước rất nhiều. Tuy rằng vẫn gầy gò, nhưng đã không còn dáng vẻ co rúm sợ hãi như lúc nhỏ nữa.
Chỉ là tính tình vẫn an tĩnh ít nói.
Ngoại trừ ở trước mặt muội muội.
Hắn chạy đến trước mặt nàng, ngồi xổm xuống.
“Đau sao?”
Tiểu quận chúa vừa thấy ca ca tới, lập tức dang hai tay muốn ôm.
“Ca ca ôm…”
Thịnh nhi liền cẩn thận bế nàng lên.
Động tác của hắn rất thuần thục, giống như đã làm vô số lần.
Tiểu quận chúa được bế rồi, lập tức không khóc nữa, còn đem khuôn mặt nhỏ cọ cọ vào vai hắn.
“Muội muội không khóc.” Thịnh nhi nhẹ giọng dỗ dành. “Ca ca ở đây.”
Nàng ngoan ngoãn gật đầu, hai tay ôm cổ hắn không chịu buông.
Thải Hà nhìn mà bật cười.
“Tiểu quận chúa thật sự chỉ nghe lời Thịnh thiếu gia.”
Đúng lúc ấy, Thanh Đại cùng Chu Kí Vân từ chính viện trở về.
Hai người đứng ở đầu hành lang, vừa lúc nhìn thấy cảnh tượng ấy.
Tuyết trắng rơi lất phất ngoài sân.
Dưới mái hiên đỏ thẫm, thiếu niên nhỏ tuổi ôm muội muội trong lòng, dịu dàng lau nước mắt cho nàng.
Ánh mắt Thanh Đại bất giác mềm xuống.
“Năm đó chàng còn lo lắng Thịnh nhi sẽ mãi mãi không mở miệng nói chuyện.” Nàng khẽ cười. “Hiện tại xem ra, chỉ cần gặp muội muội, lời gì hắn cũng chịu nói.”
Chu Kí Vân nhìn nhi t.ử, trong lòng tràn đầy cảm xúc khó tả.
Ai có thể nghĩ tới đứa trẻ từng bị coi là “không bình thường” ấy, hiện giờ lại trở thành người biết yêu thương nhất trong phủ.
Có lẽ bởi vì từng chịu quá nhiều lạnh nhạt, nên hắn càng hiểu thế nào là quý trọng.
Chu Kí Vân chậm rãi đi tới.
“Muội muội lại khóc?”
Tiểu quận chúa vừa thấy phụ thân liền lập tức ôm c.h.ặ.t cổ Thịnh nhi hơn nữa.
“Cha hung dữ…”
Chu Kí Vân dở khóc dở cười.
“Cha còn chưa nói gì.”
Thanh Đại bật cười thành tiếng.
Từ nhỏ nữ nhi đã đặc biệt dính Thịnh nhi, ngay cả cha ruột nhiều lúc cũng phải đứng sang một bên.
Mỗi lần bị cha ôm liền khóc.
Nhưng chỉ cần Thịnh nhi dỗ một câu sẽ lập tức ngoan ngoãn.
Có đôi khi Chu Kí Vân còn ghen đến mức than thở:
“Rõ ràng ta mới là cha ruột.”
Thịnh nhi nghe vậy sẽ rất nghiêm túc ôm muội muội tránh xa hắn một chút.
Bởi vì trong lòng hắn, muội muội là người quan trọng nhất.
Không ai được làm muội muội khóc.
Kể cả phụ thân cũng không được.
Lúc này tiểu quận chúa đang ôm cổ ca ca mềm giọng cáo trạng:
“Muội muội ngã đau…”
Thịnh nhi lập tức cúi đầu nhìn đầu gối nàng.
“Có đau lắm không?”
Nàng chớp chớp mắt, vốn chỉ định làm nũng, nghe ca ca hỏi liền lập tức cảm thấy rất đau.
“Đau…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đôi mắt lại đỏ lên.
Thịnh nhi lập tức khẩn trương.
“Ta đưa muội muội về phòng.”
Nói xong liền ôm nàng đi mất.
Chu Kí Vân đứng tại chỗ nhìn bóng lưng hai huynh muội, bất đắc dĩ day trán.
“Nó chiều muội muội quá rồi.”
Thanh Đại lại cảm thấy rất tốt.
“Có gì không tốt? Huynh muội hòa thuận mới là điều đáng quý.”
Nói đến đây, nàng bất giác nhớ tới những năm đầu tiên.
Khi ấy Thịnh nhi luôn sống trong bất an và sợ hãi.
Sợ bị bỏ lại.
Sợ không ai cần mình.
Ngay cả lúc ngủ cũng thường giật mình tỉnh giấc.
Nhưng từ khi có muội muội, đứa nhỏ ấy dường như thật sự thay đổi.
Bởi vì hắn bắt đầu biết…
Trên đời này có người cần hắn.
Có người thích hắn.
Có người vừa mở mắt ra sẽ tìm hắn đầu tiên.
Nghĩ đến đây, Thanh Đại không nhịn được cong khóe môi.
Hai người cùng đi vào trong phòng.
Vừa bước qua cửa đã nghe tiếng cười khanh khách của tiểu quận chúa.
Nàng đang ngồi trong lòng Thịnh nhi chơi cửu liên hoàn.
“Ca ca lợi hại!”
Thịnh nhi bị khen đến đỏ cả tai, nhưng ánh mắt vẫn dịu dàng.
“Muội muội muốn học không?”
Nàng lập tức gật đầu thật mạnh.
“Muốn!”
Thịnh nhi liền kiên nhẫn cầm tay nàng dạy từng chút một.
Tiểu quận chúa học mãi không được, tức giận đến phồng má.
“Khó quá…”
“Không khó.” Thịnh nhi rất nghiêm túc an ủi. “Muội muội thông minh.”
Được ca ca khen một câu, nàng lập tức vui vẻ trở lại.
Chu Kí Vân nhìn mà bật cười.
“Nó còn nhỏ như vậy, con khen cái gì cũng tin.”
Thịnh nhi lại lắc đầu.
“Muội muội thật sự thông minh.”
Trong mắt hắn, muội muội chính là tốt nhất.
Thanh Đại ngồi bên cạnh nhìn hai đứa nhỏ, trong lòng mềm mại đến không nói nên lời.
Nàng nhớ rõ năm đó khi mới gả vào vương phủ, nơi này lạnh lẽo biết bao.
Ai cũng dè chừng Thịnh nhi.
Ai cũng xem Chu Kí Vân như một cái bóng sống trong áp lực.
Nhưng hiện tại…
Trong căn phòng này có tiếng cười trẻ con.
Có người chờ nhau trở về.
Có người yêu thương nhau thật lòng.
Nàng bỗng cảm thấy tất cả những chuyện mình từng trải qua đều đáng giá.
Tiểu quận chúa lúc này đột nhiên ngẩng đầu nhìn Thanh Đại.
hằng nguyễn
“Nương!”
Thanh Đại mỉm cười.
“Làm sao?”
Nàng lập tức chỉ chỉ Thịnh nhi.
“Con thích ca ca nhất.”
Chu Kí Vân giả vờ thở dài.
“Vậy còn cha?”
Tiểu quận chúa nghiêng đầu nghĩ nghĩ, cuối cùng rất nghiêm túc trả lời:
“Cha đứng thứ hai.”
Cả phòng bật cười.
Chỉ có Thịnh nhi cúi đầu nhìn muội muội trong lòng, khóe môi lặng lẽ cong lên.
Từ nhỏ hắn đã luôn sợ mình không có gì cả.
Nhưng hiện tại hắn biết…
Hắn có nương.
Có cha.
Có muội muội.
Còn có một mái nhà thật sự thuộc về mình.